— Mày… Sao mày ra được? Thằng Sáu đâu? Đám gia đinh đâu hết rồi? — Dượng Ba tái mặt, lùi lại sát góc giường, tay quơ quào lấy cái quần.
Trí khạc một đống máu lẫn nước bọt xuống sàn, gằn từng chữ đặc sự thù hận:
— Thằng Sáu? Mày ra ngoài sân mà dòm! Tao thọc cây đinh ba này xuyên qua bắp vế nó, nó đang nằm ngoài bờ giếng kìa! Còn đám chó săn của mày, uống rượu chuối hột có trộn lá môn ngứa do con Thắm đổ vô, tụi nó nằm phơi dái sùi bọt mép hết rồi!
— Mày… mày dám… — Dượng Ba lắp bắp, vội vàng xỏ một chân vô quần.
— Dám cái mả mẹ mày thằng già dâm loàn!
Trí lết cái chân đẫm máu bước tới, tiếng xích sắt rê trên nền gạch nghe rợn óc. Cậu Hai chĩa thẳng mũi nhọn của cây đinh ba vô mặt Dượng Ba.
— Tao ở trong lẫm lúa, tao nghe đéo sót một chữ mày nói với thằng Sáu! Mày bỏ thuốc chuột vô canh sâm giết tía tao! Mày đâm chết tía thằng Lợi! Và bây giờ mày cởi truồng định đè nó ra đụ hả thằng súc sinh!
Dượng Ba đứng sững người. Mọi kế hoạch, mọi bí mật động trời giấu kín hai chục năm nay đã bị cái thằng ranh con này nghe thấy hết. Sự đạo mạo bị lột sạch sành sanh đéo còn một mảnh.
Lão Ba cười gằn, mặt mày vặn vẹo tới mức đáng sợ. Lão quơ lấy cây ba-toong dưới sàn. Bên trong ruột cây gậy giấu một thanh kiếm Nhật sắc lẹm, sáng quắc dưới ánh nến.
— Mày nghe thấy hết thì sao? — Dượng Ba chĩa mũi kiếm vô Trí, nghiến răng rít lên.
— Mày tưởng mày cụt chân lết xích vầy mày đâm tao được hả Trí? Tía mày tao còn giết được, ông nội mày tao còn hạ độc được, thì cái mạng chó của mày tao băm làm ba khúc tao ném ra ao sấu có là gì? Đêm nay tao tiễn mày xuống âm phủ, rồi tao đụ thằng Lợi trước cái xác cụt đầu của mày!
— Mày ngon mày nhào vô! Tao lấy mạng mày đổi lấy sự trong sạch cho thằng Lợi! — Trí gầm lên, hai tay siết cán đinh ba lao tới.
Dượng Ba lanh lẹ né sang một bên, vung kiếm chém sượt qua bả vai Trí.
"XOẸT!"
Một vết rách kéo dài từ vai xuống ngực Trí tươm máu. Nhưng cậu Hai đéo biết đau là gì nữa. Trí xoay người, vung cây đinh ba nện ngang một cú như trời giáng. Cán sắt đập trúng sườn Dượng Ba làm lão lảo đảo, đập lưng vô cột giường.
— Đù má tao chém chết mày! — Dượng Ba điên tiết, vung kiếm đâm thẳng vô bụng Trí.
Trí lấy cán đinh ba đỡ lại. Hai thứ vũ khí va vào nhau kêu "KENG" chát chúa, tia lửa xẹt ra. Lực tay của Dượng Ba tuy già dặn nhưng hiểm hóc vô cùng, lão ép sát Trí vô vách tường, mũi kiếm kề sát cổ họng cậu Hai.
— Chết đi thằng phá đám! Mày giành đồ của tao tao cho mày đứt cổ! — Lão Ba gầm gừ, ấn lưỡi kiếm xuống. Máu từ cổ Trí bắt đầu rỉ ra.
Trên giường, Lợi dòm cảnh Trí sắp bị cắt cổ, lồng ngực nó muốn nổ tung. Tình yêu, sự uất hận tột độ cuộn trào thành một sức mạnh phi nhân tính. Nó lấy hết bình sinh, ngửa cổ gào lên một tiếng đau đớn, rướn cả cơ thể vạm vỡ giật đứt tung một bên dây lụa đỏ cột ở đầu giường.
"PHẬP… RẮC!"
Cái thanh gỗ chạm trổ ở mép giường bị Lợi giật gãy nát.
Lợi thoát được một tay. Đéo thèm quan tâm thân thể đang trần truồng, đéo thèm gỡ dây ở chân ra, Lợi nhào nửa người ra khỏi giường, chụp lấy cái bình chóe bằng gốm sứ Tàu bự chà bá để trên đôn gỗ kế bên, phang thẳng một cú vô đầu Dượng Ba.
"XOẢNG!"
Cái bình sứ bể nát trên chính cái sọ của Dượng Ba Chinh.
— Á ĐÙ MÁ!
Dượng Ba la thất thanh, buông thanh kiếm ra ôm cái đầu máu chảy ròng ròng, loạng choạng lùi lại. Lợi vùng vằng xé nát mấy dải lụa còn lại. Nó phóng xuống giường làm cu dái tồng ngồng, nhặt thanh kiếm Nhật của Dượng Ba ở dưới đất lên. Ánh mắt Lợi lúc này rực lửa y như con quỷ từ cõi âm ti bước lên.
Nó bước tới tát một cú trời giáng vô mặt lão Ba làm lão rớt mẹ hai cái răng cửa:
— Mày đâm tía tao hả thằng súc sinh! Mày định cắt cổ thằng Trí của tao hả! Mày định đè tao ra hả lão già thúi hoắc!
Dượng Ba ôm cái đầu máu, dòm cái tướng tá rần rần sát khí của Lợi mà hoảng sợ tột độ. Lão quỳ thụp xuống, lùi dần ra phía cửa, mồm lắp bắp:
— Lợi… Lợi… Đừng chém tao… Tao thương tía mày… Tao thương mày… Mày giống ổng quá…
— Thương cái mả cha mày! Xuống dưới địa ngục mà thương! — Lợi gầm lên, hai tay nắm chặt chuôi kiếm Nhật vung lên cao.
— Dừng tay Lợi! Đừng chém! — Trí hoảng hồn lết tới ôm chầm lấy hông Lợi cản lại.
— Mày chém ổng mày thành tội phạm giết người! Mày đền mạng cho thứ rác rưởi này đéo đáng đâu Lợi ơi! Buông kiếm xuống!
Lợi thở hồng hộc, bắp tay cuồn cuộn run bần bật. Nghe tiếng van xin đứt ruột của Trí, mũi kiếm của Lợi khựng lại cách đỉnh đầu Dượng Ba chừng nửa tấc.
Dượng Ba thấy vậy, trong cái tích tắc đó, bản chất rắn độc xảo quyệt lại trỗi dậy. Lão thò tay vô túi quần, định rút khẩu súng lục Pạc-hoọc nhỏ xíu giấu sẵn ra bóp cò nã thẳng vô bụng Lợi.
Nhưng Trí đã nhanh mắt hơn. Cậu Hai thấy tay lão Ba thọc vô túi quần, lập tức vung cái chân đang dính cọng xích, tung một cú đá tạt ngang vô mặt Dượng Ba.
"BỐP…!"
Cú đá đẫm máu ấy trúng ngay mồm Dượng Ba. Khẩu súng lục văng ra xa. Dượng Ba hộc máu, ngã đập đầu vô cái tủ nằm bất tỉnh nhân sự.
Căn phòng tanh bành sau trận chiến. Máu me rải rác khắp nơi.
Trí thở dốc, buông cây đinh ba xuống, ngước lên dòm khuôn mặt đầy nước mắt phẫn uất của Lợi. Cậu Hai vươn tay ra, ôm chặt lấy cái thân hình trần trụi ngăm đen của thằng gia đinh vào lồng ngực mình, mặc kệ máu me dơ dáy.
— Ổn rồi Lợi… Có tao đây rồi… Nó đéo đụng được vô mày đâu… Tao bảo vệ mày được rồi… — Trí thì thầm, vùi mặt vô cổ Lợi mà khóc nấc lên.
Lợi quăng thanh kiếm xuống gạch. Sự căng cứng trong cơ bắp rã rời ra. Nó ôm siết lấy lưng Trí, khóc rống lên như một đứa trẻ. Nó khóc cho tía nó chết oan uổng, khóc cho số phận chó má của nó bị lão già bệnh hoạn hành hạ, và khóc vì xót cho cái cổ chân dập nát be bét của thằng thiếu gia đang ôm lấy mình.
— Mày… mày ngu quá Trí ơi… Đập chân tươm máu vầy chỉ để cứu cái lỗ đít của tao… Mày ác với bản thân mày quá Trí ơi… Đù má tao thương mày chết mẹ luôn rồi… — Lợi nức nở, hôn ngấu nghiến lên mái tóc bù xù lấm lem máu của Trí.
Hai con người đẫm máu đã lột phăng đi cái mặt nạ của ác nhân quỷ quyệt của Dượng Ba Chinh, và khẳng định với quỷ thần thiên địa rằng, thứ tình yêu trái khoáy của tụi nó, dẫu bị chửi là bệnh hoạn, vẫn đáng giá bằng cả sinh mạng.