Gian buồng tân hôn lộng lẫy của Dượng Ba rực sáng ánh nến đỏ, sực nức cái mùi trầm hương.
Trên cỗ ván gỗ trải lụa đào, Lợi nằm sấp, cả người đéo có lấy một mảnh vải che thân. Hai tay nó bị trói ngoặt ra sau lưng bằng dải lụa đỏ, cột cứng ngắc vô cái đầu giường. Hai cổ chân cũng bị kéo dang ra, cột chặt vô hai góc phản gỗ. Thằng gia đinh lực lưỡng với nước da ngăm đen, cơ bắp cuồn cuộn giờ đây phơi bày trọn vẹn cơ thể dưới ánh nến, như một món ăn dọn sẵn chờ quỷ dữ xơi tái.
Lợi cắn chặt răng, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm trán. Vết chém trên bả vai đau nhức, máu rỉ ra thấm đỏ cả một mảng dưới đệm. Nhưng cái nhục nhã, cái tởm lợm khi bị lột sạch sành sanh bôi nước hoa y như mấy con đĩ điếm chờ khách mới là thứ làm Lợi muốn cắn đứt lưỡi chết ngay tại chỗ.
Nó vừa hé mắt, cánh cửa gỗ mở ra kêu "cạch" một tiếng.
Dượng Ba Chinh bước vô. Lão thong thả gài chốt cửa lại. Lúc này lão rũ bỏ hoàn toàn cái bộ mặt đạo mạo thường ngày, cặp mắt đục ngầu giờ hằn lên những tia đỏ dâm tà, thèm thuồng dán chặt vô cái khe mông ngăm đen và tấm lưng vằn vện sẹo của Lợi.
— Dòm mày nằm dạng háng phơi ra đợi tao vầy… y như một giấc mơ Lợi ơi.
Dượng Ba lẩm bẩm, quăng cây gậy ba-toong vô góc, bước từng bước chậm rãi tới bên mép giường. Lợi rùng mình, lông lá toàn thân dựng đứng. Nó quay đầu lại, trừng mắt rít lên:
— Tổ cha mày thằng già bệnh hoạn! Mày giết tao đi! Mày đụng vô tao tao hóa thành quỷ tao xé xác mày, tao móc mắt mày ra thằng súc sinh! Trí… Cậu Hai Trí đâu rồi? Mày làm gì cậu rồi?
— Trí hả? Giờ này chắc nó đang khóc rống trong lẫm lúa, cắn xích như con chó điên rồi. — Dượng Ba nhếch mép, đưa bàn tay đầy những nếp nhăn vuốt từ gáy Lợi xuống tận dọc sống lưng.
— Đừng nhắc tới thằng ranh đó làm mất hứng. Đêm nay, chỉ có tao với mày thôi "mình ơi".
Nghe hai chữ "mình ơi" dơ bẩn ói mửa thốt ra từ cái miệng hôi mùi thuốc lào của lão Ba, Lợi cuộn trào dạ dày, nhổ toẹt một bãi nước bọt:
— PHỤT! Câm cái mỏ chó mày lại! "Mình ơi" cái mả mẹ mày! Mày đéo có tư cách gọi tao bằng cái giọng đó! Rút cái tay dơ dáy của mày ra khỏi lưng tao lẹ!
Dượng Ba đéo né bãi nước bọt, lão đưa tay quệt ngang má, rồi bất ngờ tát một cú "bốp" vô mông Lợi. Lực tát mạnh tới mức in hằn năm ngón tay đỏ chót trên mảng da thịt săn chắc.
— Á! Đù má mày… — Lợi gầm lên, ráng sức vùng vẫy nhưng dây lụa cột quá chặt.
— Chồng mày là thằng Trí hả? — Dượng Ba cười điên loạn, chồm người lên, áp cái mặt nhăn nheo vô sát vành tai Lợi.
— Mày ngu lắm Lợi. Mày biết tại sao tao thèm mày không? Tại vì cái tướng mày đéo khác gì thằng Hai Tên! Tía mày đó!
Lợi sững người. Khối óc nó đông cứng lại. Tại sao lão già này lại nhắc tới tía nó? Tía nó chết trôi sông từ hồi nó mới lọt lòng mà?
— Mày… mày sủa bậy bạ cái gì? Tía tao liên quan cái đéo gì tới thứ bóng già tởm lợm như mày? — Lợi gắt lên, trong lòng tự dưng dấy lên một dự cảm rợn óc.
Dượng Ba vươn tay tháo cúc áo của mình ra, lộ cái ngực nhão nhoẹt. Lão bò lên giường, ngồi đè lên hai bắp đùi Lợi, giọng cất lên:
— Sao lại đéo liên quan? Tao thèm tía mày từ hồi tao trạc tuổi thằng Trí bây giờ! Tía mày cũng ngang tàng, cũng ráng sức chống cự y chang mày vầy nè Lợi.
— Mày biết cái đêm ổng chết đuối không? Đéo có chết đuối con mẹ gì hết! Là tao hẹn ổng ra mé sông Cầu Gãy! Tao đưa tiền vàng rủ ổng đi trốn, nhưng ổng chửi vô mặt tao, ổng nói tao là thứ đĩ đực tởm lợm!
— Mày… Mày nói cái gì? — Hai con mắt Lợi trợn ngược lên.
— Ổng đéo chịu nằm xuống cho tao đụ! Nên tao rút con dao găm tao lụi thẳng vô cuống họng ổng! — Dượng Ba gầm lên, hai tay bóp chặt lấy eo Lợi mà lắc mạnh.
— Tao đâm ổng máu túa ra xối xả! Tao lột cái áo đầy mồ hôi của ổng tao giữ lại để tao ngửi mỗi đêm! Rồi tao đạp cái xác ổng xuống sông cho cá rỉa! Mày hiểu chưa thằng chó? Tao là kẻ thù giết tía mày đó!
"ĐÙNG!"
Lỗ tai Lợi lùng bùng như có sấm sét nổ tung trong đó. Cái sự thật khủng khiếp, dơ bẩn và máu me nhất ập xuống đầu thằng gia đinh hai mươi hai tuổi. Kẻ nó lạy lục ban sáng, kẻ đang ngồi đè lên người nó đòi đụ nó… lại chính là kẻ đã đâm chết tía ruột nó!
Cơn thịnh nộ tột cùng biến thành sức mạnh hoang dã. Lợi đỏ sọc hai mắt, gân guốc nổi hằn lên tay chân như rễ cây. Nó rống lên một tiếng gầm của loài dã thú mất trí:
— Á Á Á! ĐÙ MÁ MÀY THẰNG SÚC SINH!!! MÀY GIẾT TÍA TAO!!! TAO BĂM THÂY MÀY! TAO UỐNG MÁU MÀY THẰNG CHÓ GIÀ!!! BUÔNG TAO RA!!!
"Rắc… Rắc…"
Dây lụa cột ở đầu giường bị sức giật kinh hồn của Lợi kéo căng tới mức muốn đứt lìa. Lợi quẫy đạp điên cuồng làm cái cỗ ván gỗ rung bần bật. Nước mắt nó trào ra, không phải vì sợ, mà vì hận! Hận tới mức xương tủy.
Dượng Ba thấy Lợi phản kháng mãnh liệt thì càng nứng cực độ. Lão cười hắc hắc, tát liên tiếp hai bạt tai vô mặt Lợi:
— Chửi đi! Vùng vẫy đi! Tía mày hồi xưa cũng mạnh mẽ y chang mày! Đêm nay tao sẽ đè cái xác này ra tao đâm cho lút cán, tao đút vô cái lỗ đít của tía mày thông qua mày! Hahaha! Tao phải thỏa mãn cái khao khát hai chục năm của tao!
Nói đoạn, Dượng Ba đứng thẳng lên trên giường, lột phăng cái quần mỏng dính của mình quăng xuống đất, lộ ra cái dương vật cương cứng tởm lợm gớm ghiếc ấy ra ngoài. Lão vồ lấy cái gối, định úp mặt Lợi xuống để bắt đầu giở trò đồi bại.
— Đù má ông trời ơi! Có ai cứu tui không! Tui làm ma tui cắn cổ thằng súc sinh này! Trí ơi! — Lợi tuyệt vọng gào khóc, dùng đầu húc loạn xạ.
Ngay đúng cái khoảnh khắc tăm tối nhất, khi bàn tay dơ bẩn của Dượng Ba vừa chạm vô bờ mông của Lợi…
"RẦM!!!"
Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Cánh cửa buồng bằng gỗ dày cộp bị một lực lượng trâu bò đạp tung bệ khóa, đập mạnh vô vách tường kêu cái "rầm" rung rinh cả nóc nhà.
Dượng Ba giật bắn mình, làm dương vật xìu mẹ nó xuống, quay phắt đầu lại.
Từ ngoài cửa, một bóng ma đẫm máu lù lù bước vô.
Là cậu Hai Trí!
Nhưng đây đéo phải cậu Hai thư sinh trắng trẻo ngày nào. Trí mình trần, mặc độc cái quần xà lỏn rách bươm, lấm lem bùn đất và cứt chuột. Trên trán Trí máu tuôn ròng ròng xuống tận cằm. Đáng sợ nhất là cái cổ chân trái của Trí, da thịt bị dập nát bươm, tươm máu đỏ au, dính lủng lẳng một đoạn xích sắt bị đứt lìa, kéo lê trên sàn gạch kêu "xoảng… xoảng".
Trên tay Trí đang lăm lăm nắm chặt một cây đinh ba bằng sắt mũi nhọn hoắt, rỉ sét đen ngòm. Đôi mắt Trí lúc này đéo còn tròng trắng, chỉ toàn là sát khí đỏ ngầu của quỷ.
— TRÍ! — Lợi gào lên, nước mắt giàn giụa.