Trong căn hộ chung cư cao cấp rực rỡ ánh đèn vàng ấm áp, mùi hương tinh dầu oải hương thoang thoảng quyện cùng mùi nước xả vải sạch sẽ, tạo nên một bầu không khí mà bất cứ ai nhìn vào cũng phải thốt lên hai chữ: “Hạnh phúc”. Tôi – Trình Kiêu, đang ngồi trên sofa, lướt qua mấy bản báo cáo tài chính cuối ngày, nhưng tâm trí lại đặt trọn vào bóng dáng nhỏ bé đang loay hoay trong bếp.
Lâm An, vợ tôi, đang chuẩn bị bữa tối. Em mặc chiếc tạp dề màu xanh nhạt, đôi chân trần trắng muốt bước đi nhẹ tênh trên sàn gỗ. Đối với tôi, An An là định nghĩa của sự thanh khiết. Em có làn da trắng ngần không một tì vết, đôi mắt trong veo luôn nhìn tôi với sự sùng bái tuyệt đối, và một giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai. Tôi yêu em vì sự trong sáng ấy, một sự trong sáng đã khiến một gã từng lăn lộn trong những góc tối tăm, bẩn thỉu nhất của giới BDSM như tôi quyết định rửa tay gác kiếm, trở thành một người chồng mẫu mực, nâng niu em như đóa hoa pha lê dễ vỡ.
“Chồng ơi, vào ăn cơm thôi anh.”
Em ló đầu ra, mỉm cười rạng rỡ. Tôi buông máy tính, bước tới ôm lấy thắt lưng mảnh dẻ của em từ phía sau, hít hà mùi hương xà phòng thơm ngát trên cổ em. Mọi thứ thật hoàn hảo. Một cuộc hôn nhân kiểu mẫu mà tôi đã dày công xây dựng suốt ba năm qua.
Ăn xong, An An vào phòng tắm. Tôi định cầm máy tính lên làm nốt việc thì thấy chiếc laptop của em vẫn mở trên bàn trà, chắc em vừa dùng để tra công thức nấu ăn. Định bụng gập máy lại cho em, nhưng một tab trình duyệt lạ lùng đã giữ tay tôi lại.
Đó là một diễn đàn kín với cái tên đầy mùi vị xôi thịt. Tim tôi bỗng hẫng một nhịp. Tôi chưa bao giờ xâm phạm quyền riêng tư của em, nhưng sự tò mò và một linh cảm tăm tối đã thôi thúc tôi kéo xuống.
Tên người dùng là “Cừu Nhỏ Thèm Khát”. Ảnh đại diện là một đóa mẫu đơn đỏ thẫm đến gai người. Và những bài đăng… chúng như những nhát dao đâm toác lớp vỏ bọc hoàn hảo mà tôi hằng tôn thờ.
“Chồng tôi quá hiền lành. Anh ấy nâng niu tôi như một món đồ dễ vỡ. Nhưng anh ấy đâu biết, mỗi đêm khi anh ấy vuốt ve nhẹ nhàng, tôi lại khao khát anh ấy dùng sức mạnh thô bạo nhất để chơi nát tôi ra. Tôi muốn bị trói chặt, bị mắng chửi, bị anh ấy và cả những người bạn của anh ấy cùng nhau chiếm hữu cho đến khi lỗ dâm này nát bét mới thôi…”
Máu trong người tôi như đông cứng lại, rồi ngay lập tức sôi lên sùng sục. Từng dòng chữ, từng lời lẽ tục tĩu, dâm đãng ấy lại phát ra từ chính bàn tay của người vợ thanh khiết đang hát líu lo trong phòng tắm kia sao? Em muốn bị “phá hủy”? Em muốn bị “nhiều người hưởng dụng”? Em chê tôi làm tình “quá nhẹ nhàng”?
Một cảm giác bàng hoàng, ghê tởm trào dâng, nhưng ngay sau đó, một luồng điện nóng hổi chạy dọc sống lưng tôi. Bản năng thống trị, sự tàn bạo mà tôi đã chôn giấu bao năm qua bỗng chốc thức tỉnh, dữ dội hơn bao giờ hết. Thì ra, dưới lớp da trắng ngần kia là một tâm hồn dâm loàn đang gào thét. Thì ra, em không cần sự nâng niu, em cần sự giày vò.
Tiếng cửa phòng tắm mở ra. An An bước ra, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước còn đọng lại trên bả vai gầy trông thật mướt mắt.
“Anh nhìn gì mà chăm chú thế?” Em bước tới, ôm lấy cổ tôi, nũng nịu.
Tôi nhanh tay gập máy tính lại, nụ cười trên môi vẫn vẹn nguyên sự dịu dàng thường nhật, nhưng ánh mắt tôi nhìn em lúc này đã hoàn toàn khác. Tôi không còn thấy một thiên thần, tôi thấy một con thú nhỏ đang thèm khát sự trừng phạt.
“Nhìn em đẹp quá. Lại đây với anh.”
Tôi cúi xuống, vòng tay qua chân và lưng em, bế thốc thân hình mảnh khảnh ấy lên. An An khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc đầy nũng nịu, theo bản năng, em rúc đầu vào hõm cổ tôi, đôi tay thon dài ôm lấy bờ vai rộng, làn da em mát lạnh nhưng hơi thở lại nóng hổi phả vào da thịt tôi.
Mỗi bước chân tôi tiến về phía giường ngủ là một nhịp đập của cơn cuồng nộ đang bị kìm nén dưới lớp vỏ bọc điềm tĩnh. Trong lồng ngực tôi lúc này không phải là tình yêu nồng cháy của một người chồng mẫu mực, mà là một bãi chiến trường hoang tàn của những ý định tàn phá. Tôi nhìn xuống mái tóc đen mềm mại của em, lòng thầm nghĩ về những dòng chữ dâm đãng mà em đã tự tay gõ trên diễn đàn kia.
Một người vợ ngoan hiền? Một tâm hồn thanh khiết? Tất cả chỉ là một vở kịch nực cười.
Tôi muốn ngay lập tức ném em xuống đệm, dùng chiếc thắt lưng da đang thắt chặt quanh hông để trói nghiến hai cổ tay em lại, treo chúng lên đầu giường. Tôi muốn đâm xuyên qua em, giày vò em cho đến khi đôi mắt kia không còn vẻ ngây thơ giả tạo, cho đến khi tiếng rên rỉ trở thành những tiếng khóc nghẹn ngào vì sung sướng và nhục nhã. Nhưng chưa phải lúc này. Sự trả thù ngọt ngào nhất chính là sự chờ đợi. Tôi muốn em phải khát khao đến mức phát điên, muốn cuộc khai phá này phải diễn ra thật chậm rãi, để em thấm thía từng chút một sự “nhục nhã” mà em hằng mong ước trong bóng tối.
Tôi đặt em xuống giữa tấm ga giường màu xám tro. Đôi mắt An An hơi nheo lại, lộ ra vẻ mơ màng của một kẻ đang đắm chìm trong tình ái. Tôi đứng bên cạnh giường, chậm rãi tháo chiếc khăn tắm đang quấn hờ trên người em. Từng tấc da thịt dần lộ ra dưới ánh đèn: bờ vai gầy, xương quai xanh tinh tế như tạc bằng ngọc, và vòng eo thon gọn mà tôi vẫn thường ôm ấp mỗi đêm. Cơ thể em trắng nõn, nhỏ nhắn, đẹp đẽ đến mức khiến người ta muốn nâng niu, nhưng cũng khiến kẻ khác muốn vấy bẩn.
Tôi bắt đầu bằng những nụ hôn mơn trớn, thứ mà em vẫn thường thầm kín chê bai là “quá nhẹ nhàng”. Tôi nhấm nháp đôi môi mềm mại của em, lưỡi tôi luồn vào bên trong, quấn quýt lấy lưỡi em một cách từ tốn, đầy nâng niu. Nụ hôn trượt dần xuống cần cổ trắng ngần, để lại những vệt đỏ hồng ám muội, rồi dừng lại ở hai hạt đậu nhỏ hồng nhạt trên ngực em.
Tôi dùng đầu lưỡi liếm láp xung quanh quầng vú, rồi bất chợt mút mạnh một cái. An An ưỡn người, hai tay bám chặt lấy vai tôi, tiếng rên rỉ khe khẽ thoát ra từ kẽ răng:
“Ưm… chồng… anh… hôm nay anh lạ quá…”
“Lạ chỗ nào, vợ yêu?”
Tôi thầm thì bên tai em, giọng nói trầm đục chứa đựng một sự đe dọa ẩn giấu. Bàn tay tôi không dừng lại, nó bắt đầu du hành xuống phía dưới, lướt qua vùng bụng phẳng lì đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, rồi tiến về phía nụ mẫu đơn hồng nhạt phía sau.
Hậu huyệt của em vẫn luôn nhỏ xíu, khép kín và hồng hào. Đó là kết quả của việc tôi luôn chăm sóc em bằng sự dịu dàng thái quá, luôn sợ làm em đau, luôn dừng lại khi thấy em nhíu mày. Tôi lấy một chút dầu thơm, mùi hương gỗ nồng nàn lan tỏa trong không khí. Ngón tay trỏ của tôi chạm vào miệng huyệt, xoay tròn, cảm nhận sự co thắt đầy cảnh giác của nó.
Khi tôi chậm rãi đưa ngón tay đầu tiên vào, lỗ nhỏ ấy lập tức siết chặt lấy, mút mát theo bản năng như một sinh vật nhỏ bé đang đói khát. Tôi cảm nhận được sự run rẩy truyền đi khắp cơ thể em, nhưng sâu trong sự co thắt ấy, tôi cũng chạm tới sự “trống rỗng” mà em từng than vãn. Em không cần sự nâng niu này, em cần một thứ gì đó có thể lấp đầy và phá vỡ em.
Tôi đưa thêm ngón thứ hai, rồi ngón thứ ba. Sự nong rộng diễn ra một cách kiên nhẫn. Tôi xoay ngón tay, miết mạnh vào thành vách bên trong, cảm nhận những nếp gấp mềm mại đang dần giãn ra. An An bắt đầu không giữ nổi vẻ bình tĩnh, em ưỡn người cao hơn, hai tay vò nát ga giường, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghe thật êm tai, nhưng đầy kịch tính.
Diễn hay lắm. Tôi thầm nghĩ. Em đang cố gắng đóng vai người vợ nhỏ bé đang bị “xâm phạm” một cách nhẹ nhàng, trong khi thẳm sâu trong tâm hồn em, những tế bào đang gào thét đòi hỏi một sự thô bạo thực thụ.
“An An, em sướng không?” Tôi hỏi, giọng vẫn đầy sự chiều chuộng giả tạo, mắt tôi xoáy sâu vào đôi mắt đang phủ sương mờ của em.
“Sướng… chồng ơi… yêu anh nhất… ư… đừng dừng lại…” Em thở dốc, giọng nói đứt quãng, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn giả tạo.
Tôi cười thầm trong bụng. Đồ dâm đãng. Để xem em còn diễn được bao lâu.
Tôi dứt khoát cởi bỏ lớp rào cản cuối cùng của mình. Dương vật của tôi đã căng cứng đến mức phát đau, những đường gân nổi rõ dọc theo thân mình nóng hổi. Tôi không vội vàng đâm sầm vào, mà đặt quy đầu ngay cửa huyệt đã ướt đẫm dịch bôi trơn và dịch thể tự nhiên của em.
Từng chút một, tôi đẩy mình vào trong. Sự chật chội bao lấy tôi, nóng bỏng và khao khát. Tôi có thể cảm nhận được từng thớ thịt bên trong em đang run lên khi đón nhận kích thước của tôi. Tôi thúc vào thật chậm, mỗi cú đâm đều sâu tận gốc, khiến em phải há miệng thở dốc vì không khí như bị rút cạn khỏi lồng ngực. Sự nhịp nhàng, êm ái vẫn được duy trì, nhưng lực đạo đã nặng nề hơn trước.
Tôi nhìn ngắm khuôn mặt em – một tuyệt tác của sự mâu thuẫn. Đôi mắt em trợn trừng, đồng tử giãn ra, làn da trắng dần chuyển sang màu hồng rực vì dục vọng đang lên đến đỉnh điểm. Mồ hôi rịn ra trên trán, chảy thành dòng xuống thái dương. Tôi bắt đầu tăng nhịp độ. Những cú thúc không còn chậm rãi nữa mà trở nên dồn dập hơn.
Tiếng da thịt va chạm vào nhau “bạch, bạch” vang lên nhầy nhụa và ám muội trong căn phòng yên tĩnh. An An bắt đầu mất kiểm soát, đôi chân thon dài của em không còn đặt trên giường nữa mà chủ động quấn chặt lấy thắt lưng tôi, như thể sợ tôi sẽ rút ra, như thể muốn ép tôi phải đâm sâu hơn nữa.
“A… anh… mạnh nữa đi… mạnh… ưm… sâu nữa…”
Câu nói “mạnh nữa đi” vừa thốt ra, em bỗng khựng lại. Một thoáng tỉnh táo lướt qua đôi mắt mờ mịt, em dường như giật mình vì sự thèm khát lộ liễu của chính mình. Em sợ cái hình tượng thanh thuần bấy lâu nay sẽ sụp đổ trước mặt người chồng “ngây ngô” này.
Ngay lập tức, em sửa lại bằng giọng nũng nịu, đầy nước mắt: “Anh làm em sướng quá… yêu chồng quá… nhẹ thôi anh…”
Tôi không kìm được một cái nhếch mép. Tôi không nghe theo lời “nhẹ thôi” ấy nữa. Tôi nắm lấy hai đầu gối em, ép ngược chúng về phía ngực, mở rộng hoàn toàn cơ thể em trước mắt mình. Tôi thúc mạnh liên tiếp vào điểm G bên trong, mỗi lần chạm vào là một lần em nấc lên, những âm thanh rên rỉ giờ đây đã trở thành những tiếng thét chói tai đầy khoái lạc.
Lỗ nhỏ của em co thắt dữ dội, nó hút chặt lấy dương vật tôi như một cái miệng nhỏ đang tham lam nuốt chửng mọi thứ. Tôi biết em sắp đến giới hạn. Cả hai chúng tôi đều đang đứng bên bờ vực của sự bùng nổ. Tôi không cho em thời gian để thở, những cú thúc dồn dập mang theo tất cả sự chiếm hữu và phẫn nộ ẩn giấu.
“Ư… a… chồng… chồng ơi… em… em…”
Tôi gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn toàn lực thúc một cú sâu nhất từ trước đến nay, bắn thẳng dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu trong tận cùng của em. Sự nóng ấm lan tỏa bên trong khiến em co giật liên hồi, đôi mắt trợn ngược, toàn thân căng cứng như một dây cung rồi dần dần trùng xuống.
An An nấc lên một tiếng cuối cùng, dòng tinh trắng đục của em bắn ra, vương vãi đầy trên bụng và ngực. Em nằm vật xuống gối, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Tôi rút ra, nhìn dòng dịch hỗn hợp chảy ra từ cửa huyệt đỏ rực của em, lòng cảm thấy một sự thỏa mãn méo mó.
Tôi nằm xuống bên cạnh, kéo chăn che đi cơ thể rã rời của em, rồi lại gần hôn nhẹ lên trán em – nụ hôn của một “người chồng tốt”.
“Vợ anh giỏi quá. Hôm nay mệt rồi, ngủ thôi em.”
Lâm An mỉm cười một cách yếu ớt, em mệt đến mức không còn sức để nói, chỉ biết rúc đầu vào lòng tôi, tìm kiếm sự ấm áp quen thuộc. Chỉ trong vài phút, tiếng thở của em đã trở nên đều đặn, em chìm vào giấc ngủ với niềm tin rằng bí mật của mình vẫn được bảo vệ an toàn dưới sự dịu dàng của tôi.
Em không hề biết rằng, màn kịch này chỉ mới bắt đầu. Vết nứt trên lớp vỏ hoàn hảo của em đã bị tôi nhìn thấu, và tôi sẽ từ từ xé toạc nó ra, cho đến khi em phải quỳ dưới chân tôi mà cầu xin sự thô bạo thực sự.
Ngủ ngon nhé, vợ yêu của anh!