Nội dung truyện
Tiêu Chiến gục đầu vào hõm vai Nhất Bác, hơi thở nóng ấm của anh phả lên làn da mẫn cảm làm cậu rùng mình. Bám tay vào hai bên vai của Tiêu Chiến, cậu muốn đẩy anh ra nhưng hai cổ tay lại bị bắt lấy rồi ghì vào tường. Thấy Tiêu Chiến đang nhìn mình, Nhất Bác lại lắp bắp nói
“Tôi… anh.. anh đừng như vậy nữa. Chúng ta..ưm…”.
Tiêu Chiến lại mạnh bạo cắn mút hai cánh môi sưng đỏ, Nhất Bác lúc này chỉ còn biết nhắm mắt lại chịu đựng, dù sao cậu cũng không cự tuyệt được mà đã đáp trả lại nụ hôn của anh trước đó rồi.
Tiêu Chiến đưa lưỡi vào trong khoang miệng của Nhất Bác, cậu không suy nghĩ gì mà ngậm lấy nó, chưa kịp làm gì anh đã liếm một đường từ miệng sang bên mang tai, hai mắt cậu mở lớn khi anh đang liếm dần xuống cổ, xuống xương quai xanh của cậu. Nếu cứ tiếp tục thế này Nhất Bác sẽ không thể chịu đựng thêm được nữa.
“Ưm….”, Nhất Bác khẽ kêu lên. Tiêu Chiến vừa nút một cái thật mạnh ở gần xương quai xanh của cậu, nó không đau nhưng hơi buốt một chút làm cậu giật mình.
“Bánh Bao… Bánh Bao à”
Tiêu Chiến gục đầu trong hõm cổ của Nhất Bác thì thào gọi tên bé con. Thấy người này đã hoàn toàn ngã gục cậu mới thở hắt ra một hơi.