Luân nhìn cái cầu, nuốt nước bọt ừng ực. Chân nó bắt đầu run lẩy bẩy.
— Anh… anh ơi… không còn đường nào khác hả? Em… em sợ độ cao… em sợ té…
— Sợ cái đách lồn! — Định chửi thề, giọng vang vọng cả khúc sông — Có mấy mét mà sợ cái gì? Kẹp chặt cái háng vô, mắt nhìn thẳng, chân bước đều là qua. Đàn ông con trai gì mà nhát như thỏ đế vậy!
— Nhưng mà nó rung quá anh ơi! — Luân mếu máo.
Lúc này, Phi vẫn đứng bên này bờ với Luân. Anh vỗ vỗ vai Luân, giọng trầm ấm hơn hẳn hai tên kia:
— Đừng sợ. Để anh đi sau lưng giữ cho. Em cứ bám chắc tay vịn, nhích từng bước một là được. Té thì anh vớt, lo gì.
Nghe giọng Phi êm êm, Luân cũng đỡ sợ hơn chút đỉnh. Nó hít một hơi thật sâu, rón rén đặt một chân lên thân tre trơn tuột.
— Cẩn thận nha… — Phi thì thầm ngay sát gáy Luân.
Luân bước ra được chừng 2 mét, cái cầu bắt đầu nhún nhảy theo nhịp chân run rẩy của nó. Gió sông thổi lồng lộng làm người nó chao đảo.
— Đụ má… đụ má… Mô Phật… — Luân vừa đi vừa lẩm bẩm khấn vái, hai tay bám chặt cái tay vịn tre đến trắng bệch cả đốt ngón tay.
— Bước lẹ lên! Nhìn mày đi tao ngứa mắt quá! — Định ở bờ bên kia sốt ruột hét lớn.
Tiếng hét của Định làm Luân giật mình. Chân nó trượt một cái trên thân tre trơn trượt.
— Á Á Á!
Luân mất thăng bằng, cả người ngả nghiêng sắp lộn cổ xuống sông. Trong khoảnh khắc hoảng loạn, nó buông tay vịn, quờ quạng lung tung.
— Cẩn thận!
Phi đứng ngay phía sau, phản xạ cực nhanh. Anh lao tới, một tay chụp lấy eo Luân, tay kia bám vào tay vịn để giữ thăng bằng cho cả hai.
Nhưng trọng lượng của hai thằng đàn ông cộng lại là quá sức chịu đựng của cây cầu tre , cộng thêm cú trượt chân của Luân tạo đà quá lớn.
"RẮC!"
Thanh tay vịn gãy đôi.
— Chết mẹ! — Phi chửi thề một tiếng.
Cả hai cùng mất đà, lao thẳng xuống dòng kênh nước đục ngầu.
"ÙM! ÙM!"
Nước bắn tung tóe lên tận bờ để bao thuốc lá của Định ướt nhẹp.
— Trời đụ! Hai thằng bây diễn phim Titanic hả? — Vũ cười lăn lộn trên cỏ, vỗ tay đôm đốp.
Dưới dòng nước mát lạnh nhưng đầy mùi bùn, Luân uống no một bụng nước sông. Nó vùng vẫy loạn xạ, tay chân quơ quào tìm chỗ bám.
— Bình tĩnh! Đứng lên! Nước tới bụng thôi cha nội! — Tiếng Phi quát bên tai.
Luân lồm cồm đứng dậy, vuốt nước trên mặt, ho sặc sụa. Lúc này nó mới nhận ra tình cảnh "đặc biệt" của mình.
Nó đang nằm gọn trong vòng tay của Phi.
Vì cú ngã, cả hai dính chặt vào nhau. Phi đứng vững dưới lớp bùn nhão nhoét, hai tay vẫn vòng qua eo Luân để đỡ cậu dậy. Nước sông làm quần áo cả hai ướt sũng, dính sát vào da thịt.
Luân ngẩng lên, thấy khuôn mặt Phi ướt đẫm, mái tóc đen rũ xuống trán, đôi mắt sâu thẳm đang nhìn mình chằm chằm.
Và điều quan trọng hơn, Luân cảm nhận được một thứ gì đó… cứng cứng, nóng nóng đang cọ vào đùi của mình dưới làn nước đục.