Cuối tháng Chạp. Gió chướng thổi lồng lộng báo hiệu Tết sắp về.
Nhưng trước khi Tết đến, xóm Giồng có một sự kiện chấn động: Nguyễn Tuấn Vũ lấy vợ.
Rạp cưới dựng linh đình chiếm hết nửa con đường đất. Cổng lá dừa kết hình rồng phụng tỉ mỉ, bong bóng bay phấp phới. Loa kẹo kéo mở hết công suất bài "Đám cưới trên đường quê": "Ô ô sáng hôm nay trên quê hương tôi, quê hương xinh xinh quê hương hữu tình…"
Luân và Định mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, đóng vai phù rể bưng quả cho Vũ.
Luân nhìn Định thắt cà vạt mà tay chân lóng ngóng, phì cười chỉnh lại cho hắn:
— Anh làm gì mà run dữ vậy? Đám cưới thằng Vũ chứ có phải đám cưới mình đâu.
Định nhìn Luân, ánh mắt thâm trầm:
— Tao run dùm nó. Đụ má, mới hôm nào ba thằng còn tắm sông, giỡn hớt. Giờ nó đi lấy vợ rồi. Nhanh như chó chạy ngoài đồng.
— Anh buồn hả? — Luân hỏi khẽ.
— Buồn chứ. — Định thở dài — Nhưng mà… cũng mừng cho nó. Ba má nó mong cháu nội đỏ mắt rồi. Nó là con một, không trốn được như tao với mày đâu.
Lễ Rước Dâu
Vũ mặc bộ áo dài khăn đóng màu xanh dương, mặt trét phấn trắng bệch, môi tô son đỏ chót nhìn y chang mấy ông táo quân về trời. Hắn cười toe toét, đi mời rượu từng bàn, nhưng ai tinh ý mới thấy, nụ cười đó chỉ dừng lại ở khóe miệng, còn đôi mắt thì mệt mỏi và trĩu nặng.
Cô dâu tên Thắm, con gái xóm trên. Hiền lành, nết na, da trắng, tóc dài. Đứng cạnh Vũ cũng xứng đôi vừa lứa.
— Dô! Trăm phần trăm nha chú rể! Tối nay ráng "làm việc" cho hăng say nha! Sớm có quý tử nha! — Mấy ông chú bụng phệ vỗ vai Vũ đôm đốp, cười hô hố.
Vũ cũng cười hùa theo:
— Dạ, con biết rồi chú Bảy! Con "cày" khỏe lắm, chú yên tâm!
Định và Luân ngồi ở bàn góc khuất, nhìn Vũ diễn vai người đàn ông hạnh phúc.
— Nhìn nó gồng thấy thương quá anh. — Luân tặc lưỡi, gắp miếng gỏi ngó sen nhưng không nuốt nổi.
— Đường nó chọn mà. — Định nốc cạn ly bia — Nó nói với tao, nó cũng thương con Thắm. Thương theo kiểu nghĩa vợ chồng, trách nhiệm. Chứ không phải kiểu… cháy bỏng như tao với mày. Nó nói nó làm được.
Bỗng Vũ cầm ly rượu đi tới bàn hai người. Mặt hắn đỏ gay vì uống quá nhiều.
— Ê, hai con chó! Ngồi đây trốn hả? — Vũ lè nhè, đặt ly rượu xuống bàn cái cạch.
— Chúc mừng mày nha Vũ. — Định đứng dậy, cụng ly với bạn — Trăm năm hạnh phúc.
— Hạnh phúc cái con khỉ. — Vũ cười chua chát, hạ giọng xuống để chỉ ba người nghe — Đụ má, cái áo dài này nóng thấy mẹ. Tao chỉ muốn cởi trần nhảy xuống sông tắm cho mát.
Luân nhìn Vũ, ái ngại:
— Anh say rồi anh Vũ. Vô nghỉ chút đi. Chị Thắm đang tìm anh kìa.
Vũ quay lại nhìn cô dâu đang tiếp khách đằng xa, ánh mắt hắn thoáng chút dịu dàng nhưng cam chịu.
— Ừ, con Thắm nó hiền. Tao lấy nó, tao không để nó khổ đâu. Tao hứa rồi. Tao sẽ làm thằng chồng tốt, thằng cha tốt.
Vũ quay sang nắm vai Định, siết mạnh:
— Định. Tao GATO ghen tị với mày lắm, mày biết không?
— Biết.
— Mày sướng. Mày là con nuôi, mày không bị áp lực nối dõi. Mày có thằng Luân. Hai thằng bay… tự do tự tại. — Mắt Vũ đỏ hoe — Tao nhìn tụi bay, tao thèm. Tao thèm được sống thật như tụi bay. Nhưng mà… số tao nó vậy rồi.
Vũ quay sang Luân, đưa tay lên định véo má cậu như mọi khi, nhưng rồi rụt lại, chỉ vỗ nhẹ lên vai:
— Luân nè. Mai mốt về Sài Gòn, ráng sống cho vui nha em. Đừng có quên thằng anh này. Lâu lâu về đây, lén lén… cho anh "ngửi hơi" chút cũng được.
Luân bật khóc, nắm lấy tay Vũ:
— Anh Vũ… em không quên đâu. Anh mãi là anh của em.
— Thôi, đừng khóc. Đám cưới mà khóc xui lắm. — Vũ cười hề hề, quệt nước mắt — Tối nay… tụi bay đừng về sớm. Đợi tao. Tao trốn ra nhậu tiếp.
— Mày điên hả? Đêm tân hôn mà trốn đi nhậu? — Định mắng.
— Tân hôn cái đách gì. Tao xỉn vầy "làm ăn" gì nổi. Tao muốn… ngồi với tụi bay đêm cuối. Mai là tao thành "người của gia đình" rồi. Nha? Đợi tao ở bờ sông.
Nói xong, Vũ quay lưng, chỉnh lại cái khăn đóng, tiếp tục đi chúc rượu với nụ cười công nghiệp gắn trên môi.
Bờ Sông – Đêm Tân Hôn Của Vũ
11 giờ đêm. Tiếng nhạc đám cưới đã tắt. Khách khứa đã về hết. Chỉ còn lại đống chén bát ngổn ngang và những tàn dư của một cuộc vui.
Ở bến sông quen thuộc, Định và Luân ngồi đợi. Gió đêm lạnh buốt.
Một bóng người lén lút đi ra từ hướng nhà Vũ. Vẫn mặc bộ đồ chú rể nhưng đã cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn áo sơ mi trắng xộc xệch.
Vũ đi tới, tay xách theo một chai rượu đế và một con gà luộc chắc chôm từ mâm cỗ.
— Tới rồi đây! Đụ má, trốn được con vợ khó hơn trốn má tao nữa. — Vũ ngồi phịch xuống sàn gỗ, thở hắt ra.
Ba thằng ngồi quây quần bên chai rượu, giữa trời nước mênh mông.
— Sao? Không động phòng hả? — Định hỏi, rót rượu ra ba cái ly nhựa.
— Động cái gì. Con Thắm nó mệt đừ, ngủ như chết rồi. Tao nói tao ra ngoài hóng gió chút. — Vũ xé cái đùi gà đưa cho Luân — Ăn đi công tử. Gà thả vườn đó, dai nhách nhưng ngon.