Định khựng lại. Nắm đấm run run rồi buông thõng xuống. Hắn ngồi phịch xuống ghế, ôm đầu:
— Tao không bê-đê! Tao là trai thẳng! Tao chỉ… tao chỉ lỡ dại thôi!
— Lỡ dại? — Phi cười nhạt — Lỡ dại một lần thì gọi là tai nạn. Còn mày, mày dính lấy nó cả tháng nay. Mày ghen với tao, ghen với thằng Vũ, mày chăm nó bệnh, mày dẫn nó đi lễ hội. Trai thẳng nào làm vậy với em họ hả Định?
Định im lặng, hơi thở nặng nề.
— Mày sợ cái gì? — Phi hỏi tiếp, giọng dịu xuống — Sợ người ta dị nghị? Hay sợ chính bản thân mày?
— Tao sợ… — Định nói, giọng nghẹn ngào — Tao sợ má tao buồn. Tao sợ dòng họ chửi. Tao sợ… tao không lo được cho nó. Nó là dân thành phố, tương lai nó sáng lạn. Tao là thằng nông dân chân đất mắt toét, tao lấy tư cách gì mà thương nó?
Phi rót đầy ly rượu cho Định:
— Mày hèn quá Định. Mày dám đụ nó, dám làm nó rên la sướng khổ, mà mày không dám thừa nhận tình cảm của mình. Mày tưởng mày đẩy nó ra là tốt cho nó hả? Mày làm vậy là giết chết nó đó.
— Chứ mày muốn tao làm sao? — Định gào lên — Tao dắt nó về ra mắt má tao hả? "Má ơi con yêu thằng Luân, con muốn lấy nó làm vợ"? Má tao cạo đầu tao bôi vôi thả trôi sông!
— Thì cứ yêu đi đã. — Phi nói bình thản — Nó sắp về Sài Gòn rồi. Thời gian còn lại bao nhiêu đâu. Mày nỡ lòng nào để những ngày cuối cùng của nó ở đây ngập trong nước mắt à? Mày làm thằng đàn ông kiểu gì mà làm người mình thương khóc hoài vậy?
Định nhìn chằm chằm vào ly rượu. Hình ảnh Luân sáng nay đứng giữa sân nắng, mắt rưng rưng nhìn hắn hiện lên rõ mồn một. Tim hắn thắt lại.
— Trai thẳng hay trai cong cái đách gì. — Phi vỗ vai Định — Yêu là yêu thôi. Bản năng con người là tìm về nơi làm mình hạnh phúc. Mày ở bên nó mày có vui không?
Định gật đầu nhẹ.
— Vui.
— Mày ôm nó mày có thấy bình yên không?
— Có.
— Vậy thì đó là câu trả lời rồi. Đừng có dối lòng nữa. Mày không bẻ cong được sắt thép đâu, nhưng mày có thể uốn nắn cuộc đời mày.
Phi đứng dậy, trả tiền rượu:
— Tao nói vậy thôi. Tao thua mày, tao chấp nhận rút lui. Nhưng nếu mày làm nó khổ thêm lần nào nữa, tao thề tao sẽ cướp nó đi, mang nó đi trốn, lúc đó mày đừng có hối hận.
Phi bỏ đi, để lại Định ngồi trơ trọi giữa quán vắng. Gió sông thổi lạnh buốt, nhưng trong lòng Định, ngọn lửa mà Phi vừa nhen nhóm lại đang bùng lên dữ dội.
Hắn nhớ Luân. Hắn nhớ cái mùi thơm sữa tắm trẻ con của Luân. Nhớ cái cách Luân rên rỉ gọi "chồng ơi". Nhớ cái dáng vẻ vụng về khi Luân tập làm việc nhà.
— Đụ má… hèn thật. — Định tự chửi mình. Hắn nốc cạn chai rượu, đứng dậy, lao ra xe máy.
Về đến nhà, trời đã khuya. Đèn trong buồng đã tắt.
Định rón rén mở cửa bước vào. Luân đã ngủ hoặc giả vờ ngủ. Cậu nằm co ro sát mép tường, chừa lại một khoảng trống lớn mênh mông trên giường, như thể muốn vạch rõ ranh giới với Định.
Định đứng nhìn tấm lưng gầy gò đang rung lên nhè nhẹ của Luân. Hắn biết cậu đang khóc.
Cảm giác hối hận trào dâng. Định cởi bỏ quần áo dính đầy mùi rượu và khói thuốc, leo lên giường.
Hắn vòng tay qua, ôm lấy eo Luân từ phía sau.
Luân giật mình, co rúm người lại, giọng lạc đi:
— Anh… tránh ra… đừng đụng vào em… "tai nạn" thôi mà…
Định không nói gì, siết chặt vòng tay hơn, kéo Luân sát vào lồng ngực mình. Hắn vùi mặt vào gáy Luân, hít hà mùi hương quen thuộc.
— Tao xin lỗi. — Định thì thầm.
Luân im lặng, nhưng nước mắt bắt đầu chảy ướt gối.
— Tao là thằng hèn. Tao sợ đủ thứ. — Định tiếp tục, giọng khàn đặc — Nhưng mà… tao sợ mất mày nhất.
Hắn xoay người Luân lại. Trong bóng tối, đôi mắt Luân ướt đẫm nhìn hắn oán trách.
— Anh ác lắm… sáng nay anh làm em đau lòng muốn chết… — Luân nức nở.
— Ừ, anh ác. Đánh anh đi. Chửi anh đi. — Định cầm tay Luân tự tát vào mặt mình — Đánh cho chết thằng Định ngu si này đi.
Luân rụt tay lại, úp mặt vào ngực Định khóc nấc lên.
— Em ghét anh… ghét anh…
Định hôn lên tóc Luân, hôn lên những giọt nước mắt mặn chát.
— Ghét cũng được. Đừng bỏ anh là được.
Bản năng chiếm hữu lại trỗi dậy, nhưng lần này nó hòa quyện với sự hối lỗi chân thành. Định luồn tay vào áo Luân, vuốt ve tấm lưng trần.
— Cho anh bù đắp nha?
— Không… em mệt… em không muốn làm "dụng cụ tình dục" cho anh nữa…
— Không phải dụng cụ. — Định nâng cằm Luân lên, hôn nhẹ lên môi cậu — Là vợ. Là người yêu. Đêm nay anh sẽ chứng minh cho em thấy, anh không say, và anh cũng không coi đây là tai nạn.
Định bắt đầu hôn Luân. Nụ hôn mang vị đắng của rượu, vị mặn của nước mắt và vị ngọt của sự hàn gắn.
Luân định đẩy ra, nhưng cơ thể cậu lại phản bội lý trí. Cậu nhớ hơi ấm này, nhớ sự thô ráp này. Cậu vòng tay ôm cổ Định, hé miệng đón nhận nụ hôn sâu.
Đêm đó, không có những trò chơi bệnh hoạn, không có sự thô bạo. Chỉ có sự quấn quýt, triền miên. Định làm tình với Luân như một kẻ hối lỗi đang dâng hiến tất cả những gì mình có. Hắn nâng niu từng chút một, thì thầm những lời yêu thương vụng về nhưng thật thà nhất của gã trai quê.
— Thương em… thương Luân… đừng giận anh nữa…
Khi cao trào ập đến, Định ôm chặt Luân, thì thầm vào tai cậu một câu mà hắn đã đấu tranh cả ngày để dám nói ra:
— Kệ mẹ thiên hạ. Mày là của tao. Thằng Định này… chịu thua mày rồi.
Sáng hôm sau, khi Luân tỉnh dậy, Định vẫn nằm đó, ôm cậu ngủ ngon lành. Ánh nắng chiếu vào khuôn mặt góc cạnh của hắn. Luân đưa tay vuốt nhẹ hàng lông mày rậm rạp của Định, mỉm cười.
Dù tương lai có khó khăn thế nào, ít nhất, con trâu nước cứng đầu này cũng đã chịu cúi đầu trước tình yêu.