Giữa trời đất bao la, trên bến sông vắng lặng, hai người đàn ông hôn nhau say đắm. Quên đi luân thường đạo lý, quên đi ngày mai chia xa.
— Luân… — Định dứt nụ hôn, thở dốc, giọng khàn đặc — Cho tao nha. Đêm nay… tao muốn làm tình với mày. Không phải đụ, mà là làm tình. Tao muốn cảm nhận mày trọn vẹn nhất.
Luân gật đầu, má ửng hồng:
— Dạ… ở đây luôn hả anh?
— Ừ. Ở đây. Dưới trời, trên nước. Chỉ có hai đứa mình.
Định cởi áo thun của mình ra trải xuống sàn gỗ để Luân nằm cho đỡ đau lưng. Hắn đỡ Luân nằm xuống, cử chỉ nhẹ nhàng như đặt một món đồ sứ quý giá.
Gió sông lùa vào da thịt khi Định cởi từng cúc áo sơ mi của Luân.
— Đẹp quá… — Định thì thầm, ngón tay hắn lướt dọc theo xương quai xanh, xuống ngực, xuống bụng phẳng lì của Luân — Da thịt mày sáng lên dưới ánh trăng kìa Luân. Tao nhìn hoài không chán.
Hắn cúi xuống, hôn lên ngực trái Luân, ngay chỗ trái tim đang đập loạn nhịp.
— Tim mày đập nhanh quá.
— Tại anh đó… — Luân rên khẽ.
Định mỉm cười, tiếp tục hôn xuống thấp hơn. Hắn cởi bỏ lớp quần áo cuối cùng của cả hai. Hai cơ thể trần trụi áp vào nhau. Cái nóng hổi của da thịt xua tan đi cái lạnh của gió đêm.
Định không vội vàng đụ liền. Hắn dành thời gian hôn khắp người Luân, từ trán, mắt, mũi, môi, xuống cổ, ngực, bụng, và cả hai bên đùi. Hắn muốn ghi nhớ từng cm trên cơ thể này, mùi hương này.
— Anh Định… vô đi anh… em muốn anh… — Luân không chịu nổi sự kích thích êm ái này nữa, cậu uốn cong người, cạ "cậu nhỏ" vào đùi Định.
Định ngước lên, nhìn sâu vào mắt Luân:
— Đau thì nói tao dừng nha. Hôm nay tao không muốn làm mày đau.
Hắn nhổ một ít nước bọt ra tay, xoa ấm lên, rồi từ từ đưa ngón tay vào hậu môn Luân để nong rộng. Động tác chậm rãi, kiên nhẫn đến lạ thường so với bản tính nóng nảy của hắn.
— Ưm…
— Thả lỏng nào vợ… hít sâu vô…
Khi cảm thấy Luân đã đủ ướt và giãn nở, Định mới từ từ đưa dương vật vào.
— Anh vào nha…
Hắn tiến vào thật chậm. Cảm giác lấp đầy trọn vẹn khiến cả hai cùng thở hắt ra một tiếng thỏa mãn.
— Khít quá… ấm quá… Luân ơi… — Định gục đầu vào hõm vai Luân, ôm chặt lấy cậu.
Hắn bắt đầu di chuyển. Không phải là những cú thúc hùng hục như trâu húc mả, mà là những nhịp đẩy sâu, đầm, nhịp nhàng như con sóng vỗ ngoài kia.
— Bạch… bạch…
Tiếng da thịt va chạm khe khẽ. Luân nhắm mắt, cảm nhận từng thớ thịt của Định đang cọ xát bên trong mình. Cậu cảm nhận được tình yêu của Định truyền qua từng cú đẩy. Nó không chỉ là khoái cảm thể xác, mà là sự giao hòa của hai tâm hồn cô đơn tìm thấy nhau.
— Anh Định… em thương anh… — Luân buột miệng thì thầm trong cơn mê tình.
Định khựng lại một nhịp, rồi cúi xuống hôn Luân ngấu nghiến để nuốt trọn lời yêu thương đó.
— Tao cũng thương mày… thương lắm… thương muốn chết đi được…
Hắn đan mười ngón tay của mình vào tay Luân, siết chặt, ghì tay cậu xuống sàn gỗ.
— Nhìn tao nè Luân. Mở mắt ra nhìn tao.
Luân mở mắt. Đôi mắt Định đen láy, phản chiếu ánh trăng, chứa đựng cả một bầu trời tình cảm dồn nén.
— Dù mày có đi đâu, làm gì, cưới ai… thì cái đêm nay, mày là của tao. Vĩnh viễn là của thằng Định này. Nhớ chưa?
— Em nhớ… em là của anh…
Định bắt đầu tăng tốc độ, nhưng vẫn giữ sự nhịp nhàng, âu yếm. Hắn muốn kéo dài giây phút này mãi mãi.
— A… a… sướng quá… anh ơi…
— Tao sắp ra rồi… Luân ơi… cùng ra nha…
Định thúc những cú cuối cùng, sâu lút cán, chạm tới tận tâm can Luân. Cả hai cùng gồng người lên, bám chặt lấy nhau như hai người chết đuối vớ được cọc.
— Aaaaa….!!!
Định bắn vào bên trong Luân, dòng tinh dịch ấm nóng như một lời tuyên thệ câm lặng. Luân cũng xuất tinh lên bụng mình và bụng Định.
Họ nằm im trong tư thế đó rất lâu, lồng ngực phập phồng áp sát vào nhau, nghe rõ nhịp tim của đối phương dần bình ổn lại.
Gió sông thổi khô những giọt mồ hôi trên lưng trần. Định kéo vạt áo đắp lên người Luân cho đỡ lạnh, rồi nằm xuống bên cạnh, kéo đầu Luân gối lên tay mình.
— Mày về Sài Gòn… ráng học cho giỏi. — Định bỗng nhiên lên tiếng, giọng trầm buồn — Đừng có ham chơi nữa.
Luân dụi đầu vào nách Định nơi có cái mùi mà cậu nghiện, hít hà:
— Anh nói chuyện nghe như bố em vậy.
— Tao nói thiệt. Tao ít học, tao ở lại bám đít con trâu cái cày. Mày có tương lai, mày phải bay cao bay xa.
— Em sẽ về thăm anh mà. — Luân nói khẽ — Hè nào em cũng về. Hoặc anh lên Sài Gòn thăm em đi.
Định cười buồn, vuốt tóc Luân:
— Ừ, để coi. Lên trển sợ lạc đường, với lại sợ mày ngại có ông anh nhà quê chân đất mắt toét.
— Anh khùng quá. Ai mà ngại. Anh lên em dẫn đi ăn đồ Tây, đi coi phim rạp.
— Thôi, ăn đồ Tây đau bụng bỏ mẹ. Tao chỉ khoái ăn… mày thôi.
Luân cười khúc khích, đấm nhẹ vào ngực Định:
— Lại giở giọng lưu manh rồi.
— Lưu manh mới cua được mày chứ.
Định xoay người, ôm trọn Luân vào lòng, hít một hơi thật sâu mùi hương tóc cậu như muốn lưu giữ vào buồng phổi.
— Ngủ đi chút đi. Sương xuống lạnh đó. Lát tao cõng về.
— Dạ.
Luân nhắm mắt lại, nằm gọn trong vòng tay vững chãi của người đàn ông miền Tây. Trong khoảnh khắc này, cậu không còn là cậu ấm Sài Gòn, Định không còn là gã nông dân cục súc. Họ chỉ là hai kẻ yêu nhau, vụng về và chân thành, giữa dòng đời trôi nổi như lục bình trên sông.
Dưới ánh trăng tàn, dòng sông vẫn chảy miệt mài ra biển lớn, mang theo bí mật về một đêm định mệnh, nơi tình dục thăng hoa thành tình yêu, và nơi ranh giới của những định kiến bị xóa nhòa bởi những nhịp đập của trái tim.