Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Chuyến Về Miền Tây
  3. Chương 51
Prev
Next

Mấy ngày sau cơn sốt, Luân lại người hẳn. Nhờ sự chăm sóc "đặc biệt" và cũng đầy ám muội của Định, cậu thấy mình khỏe khoắn hơn, da dẻ hồng hào trở lại. Nhưng có một điều thay đổi: không khí giữa cậu và Định.

Nó không còn căng thẳng, gượng gạo như lúc đầu, cũng không còn sỗ sàng thô bạo như mấy bữa trước. Nó trở nên… đầm hơn. Định ít quát mắng Luân hơn, thỉnh thoảng đang ăn cơm lại gắp cho Luân miếng thịt nạc nhất, hay buổi trưa nắng nóng thì tự động đi pha cho Luân ly nước chanh đá mà không cần ai nhờ.

Đêm nay là đêm cuối tuần. Trăng thượng tuần mảnh như lá lúa treo lơ lửng trên ngọn dừa nước.

— Luân, ra bờ sông hóng gió với tao chút không? — Định đứng ở cửa buồng, tay cầm hai lon bia 333, giọng trầm thấp.

Luân đang gấp quần áo, ngẩng lên nhìn Định. Ánh mắt Định hôm nay lạ lắm, không có cái vẻ cợt nhả thường ngày, mà sâu hun hút, buồn buồn.

— Dạ, đi anh.

Hai người đi bộ ra bờ sông, ngồi trên cái cầu tàu bằng gỗ vươn ra mặt nước. Gió sông thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa nồng nàn. Tiếng sóng vỗ oạp oạp vào chân cầu nghe đều đều, ru ngủ.

Định bật nắp lon bia cái tách, đưa cho Luân một lon, còn mình giữ một lon. Hắn ngửa cổ uống một ngụm lớn, rồi thở dài, mắt nhìn xa xăm về phía bên kia sông tối thẫm.

— Nhanh quá ha. — Định nói bâng quơ — Mới đó mà mày về đây gần hai tháng rồi.

Luân cầm lon bia, mân mê lớp vỏ lạnh ngắt:

— Dạ… còn tuần nữa là em phải về Sài Gòn nhập học rồi.

Nghe đến chữ "về Sài Gòn", vai Định khẽ run lên. Hắn im lặng một lúc lâu, lâu đến mức Luân tưởng hắn đã quên mất sự tồn tại của cậu.

— Về trển… chắc vui lắm ha? — Định hỏi, giọng khàn khàn — Có máy lạnh, có siêu thị, có rạp phim, có bạn bè sành điệu. Đâu có muỗi mòng, bùn đất như cái xứ này.

— Ở đâu cũng có cái vui riêng mà anh. — Luân quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt góc cạnh của Định dưới ánh trăng mờ — Ở đây… em thấy vui hơn em tưởng.

Định cười nhạt, quay sang nhìn thẳng vào mắt Luân:

— Vui cái gì? Vui vì bị mấy thằng nông dân tụi tao hành hạ hả? Vui vì bị lôi ra làm trò đùa trong chuồng heo, ngoài ruộng lúa hả?

Câu hỏi của Định sắc lẹm, nhưng không mang ý mỉa mai, mà như một sự tự trách.

— Không phải. — Luân lắc đầu, giọng kiên định — Lúc đầu em sợ thật. Em ghét mấy anh lắm. Nhưng mà… sau tất cả… em thấy mấy anh sống thật. Không giả tạo như người thành phố.

Định đặt lon bia xuống sàn gỗ, xoay cả người lại đối diện với Luân. Hắn đưa bàn tay chai sạn lên, chạm nhẹ vào má Luân. Lần này, không phải là cái béo má đau điếng hay cái tát yêu thô bạo, mà là một cái vuốt ve vụng về nhưng đầy nâng niu.

— Luân à. — Giọng Định run run — Tao là thằng cục súc. Tao học ít, tao chỉ biết làm ruộng, nuôi tôm. Tao nói chuyện toàn đụ với đéo… Tao không xứng làm anh mày, càng không xứng với mày.

— Anh nói gì kỳ vậy? — Luân nắm lấy bàn tay Định đang đặt trên má mình, áp chặt hơn — Anh tốt mà. Anh lo cho em lúc em bệnh, anh bảo vệ em lúc đi lễ hội…

— Đó là vì tao… tao… — Định ngập ngừng, yết hầu trượt lên trượt xuống, như thể có một cục nghẹn ứ ở cổ họng — Đụ má, sao khó nói quá vậy nè.

Hắn vò đầu bứt tai, rồi bất ngờ chộp lấy hai vai Luân, siết chặt:

— Tao thương mày! Nghe rõ chưa? Tao thương mày không phải kiểu anh em họ hàng gì ráo! Tao thương mày kiểu đàn ông thương đàn ông, kiểu tao muốn giữ mày lại đây cả đời, không cho thằng chó nào đụng vô mày hết!

Luân sững sờ. Dù cậu đã lờ mờ đoán được qua những hành động chiếm hữu của Định, nhưng nghe chính miệng hắn thốt ra ba chữ "Tao thương mày" một cách chân phương, mộc mạc như vậy, tim cậu vẫn thắt lại vì xúc động.

— Anh Định… — Mắt Luân nhòe đi.

— Mày đừng khóc. — Định hoảng hốt, vụng về lau nước mắt cho Luân bằng ngón tay cái thô ráp — Tao biết tao sai. Tao biết tụi mình là anh em, là loạn luân, là bệnh hoạn. Nhưng tao đéo cản được cái đầu tao nhớ mày, cái tay tao muốn sờ mày, và… cái tim tao đập thình thịch mỗi khi thấy mày cười.

Định cúi đầu, trán tựa vào trán Luân, hơi thở nồng men bia phả vào mặt cậu:

— Mày về Sài Gòn rồi… mày sẽ quên tao đúng không? Mày sẽ quen mấy thằng công tử trắng trẻo, thơm tho, có học thức. Mày sẽ coi thời gian ở đây như một cơn ác mộng…

— Không! — Luân chồm tới, bịt miệng Định lại — Em không quên. Sao mà quên được. Anh là… người đầu tiên của em mà.

Định nhìn Luân, đôi mắt đen láy lấp lánh nước. Hắn gỡ tay Luân ra, rồi cúi xuống, hôn cậu.

Nụ hôn bắt đầu thật nhẹ nhàng. Môi chạm môi. Khô khốc và nứt nẻ chạm vào mềm mại và ướt át. Không có sự ngấu nghiến, không có lưỡi thọc sâu thô bạo như mọi khi. Chỉ là sự thăm dò, sự hòa quyện của hai hơi thở.

Rồi dần dần, nụ hôn sâu hơn. Định vòng tay ôm trọn lấy eo Luân, kéo sát cậu vào lồng ngực vững chãi của mình. Luân cũng vòng tay qua cổ Định, luồn ngón tay vào mái tóc cứng như rễ tre, đáp lại nồng nhiệt.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 51"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz