Định buông Luân ra, đẩy nhẹ mông cậu về phía Vũ:
— Qua phục vụ thằng Vũ đi. Nay nó ghi 2 bàn, công lớn lắm.
Luân bò tới chân Vũ. Bàn chân Vũ chai sạn, dính đầy bụi đất và mồ hôi, các kẽ ngón chân ướt át.
— Kinh quá anh Vũ ơi… thúi như chuột chết… — Luân nhăn mặt.
— Thúi mới là đàn ông! Thơm như mít tố nữ thì về chơi với mấy bà bán cá! — Vũ cười hề hề, đưa chân lên quệt ngang mặt Luân — Liếm đi! Liếm cho sạch đất cát coi!
Luân nhắm mắt, thè lưỡi liếm dọc lòng bàn chân Vũ. Cảm giác nhám nhám, mặn chát.
— Á… nhột… đụ má sướng… — Vũ cười rú lên, ngón chân co quắp lại — Cái lưỡi mày thần thánh thiệt Luân ơi. Liếm kẽ ngón chân đi cưng, chỗ đó nhiều "phô mai" nhất đó.
Luân ngoan ngoãn liếm vào kẽ ngón chân. Đúng là… nồng nàn thật. Nhưng cái sự dơ bẩn này lại làm "thằng nhỏ" của Luân cương cứng đến đau tức trong quần.
Phi nãy giờ đứng im, lẳng lặng cởi quần đá banh ra. Hắn không mặc sịp do thói quen "thả rông" khi đá bóng cho thoáng. Vừa tuốt quần xuống, con cặc của Phi bật ra, đung đưa, toát ra một mùi hăng hắc đặc trưng của vùng kín bị hầm hơi lâu trong quần nylon.
Phi bước tới, đứng sừng sững trước mặt Luân đang quỳ liếm chân Vũ.
— Đứng dậy. — Phi ra lệnh.
Luân ngẩng đầu lên, đập ngay vào mắt là hạ bộ rậm rạp và đẫm mồ hôi của Phi. Hai hòn dái của hắn xệ xuống, ướt át.
— Ngửi đi. — Phi nói ngắn gọn.
Luân ghé mũi vào. Mùi khai khai của nước tiểu sót lại, mùi hăng của háng, mùi nồng của tinh dịch cũ… tất cả trộn lẫn tạo thành một mùi vị dâm dục nhất.
— Thơm không? — Phi hỏi, tay luồn vào tóc Luân.
— Thơm… — Luân thú nhận, mắt lờ đờ dại đi.
— Liếm dái tao đi. Mồ hôi đọng ở đó nhiều lắm. Tao muốn mày làm sạch nó.
Luân há miệng, ngậm lấy một bên tinh hoàn của Phi vào miệng. Vị mặn chát bùng nổ trong khoang miệng. Cậu mút chùn chụt như đang ăn một viên kẹo mặn.
— Ồ… — Phi rên lên, chân run rẩy — Giỏi lắm… mút mạnh nữa…
Cảnh tượng trong phòng lúc này thật bệnh hoạn. Ba gã đàn ông đầy mồ hôi vây quanh một chàng trai trắng trẻo. Không gian lúc này toàn mùi đàn ông.
Định nhìn Luân phục vụ Phi và Vũ, cơn nứng lại nổi lên. Hắn tụt quần, để lộ dương vật đang cương cứng ngắc.
— Đủ rồi! Tới lượt tao! Tao là đội trưởng, tao phải được phần ngon nhất!
Định kéo Luân dậy, đẩy cậu ngã xuống giường, ngay trên đống quần áo dơ bẩn lúc nãy.
— Nằm trên đống này mà hít cho đã!
Định đè lên người Luân. Cơ thể nhớp nháp mồ hôi của hắn trườn lên người Luân như một con trăn khổng lồ. Da thịt cọ xát sột soạt. Mồ hôi từ ngực Định chảy xuống ngực Luân, hòa vào nhau.
— Anh Định… nhớt quá… dính quá… — Luân rên rỉ, tay ôm chặt lưng trần của Định.
— Nhớt mới sướng! Đây là gel bôi trơn tự nhiên, xịn hơn mỡ trăn của thằng Vũ nhiều! — Định cười dâm đãng. Hắn cọ xát dương vật của mình vào bụng Luân, bôi đầy mồ hôi và nước nhờn lên đó.
— Mở miệng ra! Tao muốn đụ cái họng mày bằng cái mùi này!
Luân há miệng. Định ấn đầu khấc vào. Mùi nồng nặc xộc lên mũi. Luân mút mạnh.
— Ục… ục…
— Đụ má… phê… — Định gầm gừ — Cả người mày giờ ám mùi tao rồi Luân ơi. Mày đi đâu chó nó cũng sủa thôi con ạ.
Vũ và Phi cũng leo lên giường. Cái giường tội nghiệp kêu cót két dưới sức nặng của bốn thằng đàn ông.
Vũ ngồi lên mặt Luân tư thế face-sitting:
— Cho tao gửi cái mông chút nha. Mông tao cũng mồ hôi nhiều lắm nè.
Luân bị cái mông to, ướt át của Vũ đè lên mặt, mũi ngập trong mùi khe đít của Vũ. Cậu tham lam hít hà, lưỡi liếm láp vào đó.
— Á đù… nó liếm lỗ đít tao tụi bây ơi! Nhột vãi lồn! — Vũ cười sặc sụa.
Phi thì nắm lấy chân Luân, banh rộng ra.
— Chỗ này chưa ai chăm sóc nè. Để anh.
Phi nhổ nước bọt lại là nước bọt, nhưng lần này có pha lẫn mồ hôi mặn chát từ miệng hắn vào hậu môn Luân. Hắn không dùng tay, mà dùng chính dương vật đang ướt đẫm mồ hôi của mình để thâm nhập.
— Vào nha…
— Ư… ư… — Luân bị bịt miệng bởi mông Vũ, chỉ biết rên trong cổ họng.
Phi thúc vào. Sự trơn trượt của mồ hôi và nước bọt giúp hắn vào lút cán dễ dàng.
— Khít quá… nóng quá… — Phi rên rỉ, bắt đầu nắc hông.
Luân nằm giữa, hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển mồ hôi và xác thịt. Mùi hôi nách của Định, mùi mông của Vũ, mùi háng của Phi… tất cả tạo nên một cơn say tình dục điên cuồng.
Cậu cảm thấy mình như một miếng thịt tươi bị bầy thú hoang xâu xé, vò nát, tẩm ướp bằng những thứ dịch vị. Và cậu yêu cảm giác đó.
— Bắn! Tao bắn đây! — Định hét lên, rút cặc ra khỏi tay, bắn tinh lên ngực Luân.
— Tao cũng ra! — Vũ nhổm mông dậy, quay lại sục vài cái rồi bắn đầy lên mặt Luân.
— Hự… — Phi gầm lên, thúc mạnh một cú cuối cùng vào bên trong Luân, bơm đầy tinh dịch vào trực tràng.
Xong xuôi, bốn thằng nằm vật ra giường, thở hồng hộc. Căn phòng giờ đây không chỉ có mùi mồ hôi, mà còn nồng nặc mùi tanh của tinh dịch. Một hỗn hợp mùi vị "chết người".
Định quệt mồ hôi trán, quay sang nhìn Luân đang nằm đờ đẫn, người dính đầy tạp chất:
— Sao? Đã cơn ghiền chưa con nghiện?
Luân liếm môi, nếm vị mặn của mồ hôi và vị tanh của tinh trùng còn vương lại:
— Đã…
— Đụ má, đúng là hết thuốc chữa. — Vũ cười, vỗ bép vào bụng Luân — Mai mốt tụi tao đi cày ruộng về, người dính sình lầy, chắc mày cũng đè ra liếm sạch quá.
— Ý kiến hay đó! — Định mắt sáng lên — Mai tao dắt nó ra ruộng. Cho nó nếm mùi bùn non trộn mồ hôi.
Phi nằm bên cạnh, kéo Luân vào lòng, hít hà mái tóc bết bát của cậu:
— Giờ đi tắm chung không? Bốn thằng mình vô cái bể nước tắm một lần cho vui.
— Duyệt! — Định và Vũ đồng thanh.
Thế là Luân lại bị ba gã trai lôi xềnh xệch ra nhà tắm. Một cuộc "tắm tập thể" đầy ướt át, xà bông và những bàn tay sờ soạng lung tung lại bắt đầu, hứa hẹn sẽ "rửa sạch" hoặc làm dơ thêm tâm hồn đen tối của chàng trai thành phố.