Chiều Chủ Nhật. Sân banh ấp văn hóa xã ồn ào tiếng hò hét. Đội của Định, Vũ và Phi đang đá trận chung kết xóm với đội Xóm Trên.
Ở nhà, Luân đang nằm dài trên giường Định. Cậu không đi cổ vũ vì sợ nắng lý do chính đáng và vì… cậu đang bận làm một việc mờ ám lý do thật sự.
Trên giường là đống quần áo dơ mà Định thay ra từ mấy ngày nay chưa kịp giặt, vứt đống lộn xộn ở góc phòng. Bình thường, Luân – chàng công tử sạch sẽ – sẽ lấy hai ngón tay nhón lấy rồi quăng thẳng vào máy giặt. Nhưng hôm nay, ma xui quỷ khiến thế nào, cậu lại úp mặt vào đống đồ đó.
Luân cầm cái áo ba lỗ màu cháo lòng của Định lên. Cái áo cứng ngắc vì mồ hôi khô lại, cổ áo ố vàng. Luân đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu.
— Hít hà…
Mùi chua chua, hăng hăng, nồng nàn mùi mùi da thịt đàn ông xộc vào mũi. Với người khác thì là "thúi", nhưng với Luân lúc này, nó như thuốc phiện. Cậu nhắm mắt lại, tưởng tượng ra lồng ngực vạm vỡ của Định đang áp sát vào mặt mình.
— Thơm… sao mà thơm kiểu… dâm dâm vậy trời… — Luân lầm bầm, tay tự động thò vào quần sịp mình xoa nắn.
Cậu lại bới trong đống đồ, lôi ra một chiếc tất vớ thể thao màu đen, đã bạc màu ở gót. Chiếc tất cứng đơ như khúc củi. Luân không ngần ngại, dí sát mũi vào lòng bàn chân của chiếc tất, hít lấy hít để cái mùi "phô mai thối" nồng nặc.
— Ưm… phê quá…
Đang trong cơn phê pha mùi mẫn, bỗng nhiên có tiếng xe máy nẹt pô ầm ĩ ngoài sân, kèm theo tiếng cười nói oang oang.
— Vô địch rồi tụi bây ơi! Nhậu! Nhậu tới sáng!
Luân giật bắn mình, vội vàng ném cái tất vào xó, chỉnh đốn lại quần áo, giả bộ đang ngồi đọc sách.
Cửa phòng bật mở. Một luồng "khí độc" nồng nặc tràn vào phòng.
Định, Vũ và Phi bước vào. Cả ba thằng vừa đá banh về, chưa tắm rửa gì cả. Mồ hôi tuôn như suối, tóc bết bát, mặt đỏ gay vì nắng và vì thắng trận. Quần áo đá banh dính đầy bùn đất và cỏ.
— Nóng quá đụ má! — Vũ vừa vào đã lột phăng cái áo đấu số 10 ướt sũng ra, vắt một cái. Nước mồ hôi chảy ròng ròng xuống sàn nhà tách tách.
Định cũng cởi trần, để lộ body lực điền bóng loáng mồ hôi, cơ bắp cuồn cuộn đang phập phồng thở dốc. Hắn đi tới chỗ Luân, nheo mắt nhìn:
— Làm gì mà mặt đỏ gay vậy em? Mới ăn vụng cái gì hả?
— Đâu… đâu có… em đang đọc sách… — Luân chối, nhưng cái mũi của nó thì đang phản chủ. Nó phập phồng cánh mũi, hít lấy hít để cái mùi nồng nàn tỏa ra từ ba gã đàn ông trước mặt.
Căn phòng kín mít, máy lạnh chưa bật, mùi mồ hôi của ba thằng cộng lại tạo thành một thứ "vũ khí hóa học" hạng nặng. Mùi chua loét của nách, mùi hăng hắc của háng, mùi thum thủm của chân… tất cả quyện vào nhau.
Vũ nhìn Luân, rồi nhìn đống quần áo dơ bị xới tung ở góc phòng, hắn cười gian:
— Ê Định, tao nghi thằng này nó mới lục lọi đồ dơ của mày nè. Nhìn cái mặt "phê cần" của nó kìa.
Định bước tới đống đồ, nhặt chiếc tất Luân vừa ném đi lên.
— Ồ… chiếc vớ này sao còn ấm ấm, ẩm ẩm chỗ mũi vớ vậy ta? — Định đưa lên mũi ngửi thử — Có mùi nước dãi nha.
Luân cứng họng, mặt đỏ như gấc chín, chỉ muốn độn thổ.
— Á à! Bắt quả tang nha con! — Vũ cười hô hố, nhảy chồm tới kẹp cổ Luân — Mày ghiền hơi đàn ông tới mức lén ngửi vớ thúi hả Luân? Đụ má, gu mặn chát!
Phi đứng dựa cửa, mồ hôi chảy dọc sống lưng, cười nhếch mép:
— Thèm thì nói, mấy anh cho ngửi trực tiếp, việc gì phải ngửi đồ cũ. Hàng tươi sống nè.
Định ném chiếc tất đi, bước tới trước mặt Luân. Hắn dang rộng hai tay, nách hắn ướt đẫm, lông nách bết lại thành từng chùm.
— Mày thích mùi này lắm đúng không? — Định hỏi, giọng trầm đục đầy dụ dỗ.
— Anh… anh đi tắm đi… hôi quá… — Luân nói dối lòng, tay che mũi nhưng mắt thì dán chặt vào nách Định.
— Hôi cái lồn. Tao biết thừa mày đang nứng vì cái mùi này. — Định không nói nhiều, hắn túm lấy gáy Luân, ấn mạnh đầu cậu vào hõm nách ướt sũng của mình.
— Ngửi đi! Hít cho sâu vô! Đây là mùi của nhà vô địch đó con!
Luân bị ép mũi vào nách Định. Mùi chua nồng xộc thẳng vào não bộ, mạnh hơn bất kỳ loại popper nào. Vị mặn của mồ hôi dính lên môi cậu.
— Ưm… ư… — Luân rên rỉ, tay bấu vào lưng Định. Thay vì đẩy ra, cậu lại vô thức hít hà.
— Thấy chưa? Tao nói mà. — Định cười đắc ý, xoa đầu Luân — Cái lưỡi đâu? Liếm sạch mồ hôi cho tao. Tao ngứa nách quá.
Luân thè lưỡi ra, rụt rè liếm vào đám lông nách rậm rạp. Vị mặn chát, chua chua kích thích vị giác.
— Ngoan lắm… liếm kỹ vào… — Định rên nhẹ, ngửa cổ lên trần nhà tận hưởng.
Vũ thấy vậy thì không chịu thua. Hắn ngồi phịch xuống ghế, tháo giày đá banh ra. Một mùi "hương nồng nàn" bốc lên khiến con thằn lằn trên trần nhà cũng muốn rụng xuống.
— Luân! Qua đây! Chân anh mày đá nãy giờ 90 phút, bí hơi dữ lắm nè. Qua "massage lưỡi" cho anh.