— Ò ó o o o o!
Tiếng gà gáy chói tai khiến Luân giật bắn mình, đầu đập cái "bốp" vào thành giường gỗ.
— Đụ… á ui da! Cái con gà chết tiệt! — Luân ôm đầu rên rỉ, mắt nhắm mắt mở chửi thề.
Cậu công tử Sài Gòn lồm cồm bò dậy. Cả người nó đau nhức như bị ai đánh hội đồng. Cái giường gỗ này không có nệm Kim Đan, chỉ có mỗi cái chiếu lát mỏng dính nằm đau hết cả lưng. Đã thế tối qua uống rượu đế lần đầu, giờ cái đầu nó ong ong như có búa tạ gõ vào.
Nhìn đồng hồ, mới có 5 giờ rưỡi sáng. Ở Sài Gòn giờ này nó mới bắt đầu đi ngủ sau khi đi bar về, còn ở đây thì nắng đã bắt đầu le lói qua khe cửa sổ.
Bụng Luân bỗng dưng quặn lên một cơn dữ dội. Hậu quả của nồi canh chua cá lóc và mấy ly rượu đế hôm qua đây mà. Nó vội vàng xỏ đôi dép lào, chạy tót xuống nhà dưới.
Dì Hà đang lúi húi dưới bếp, thấy Luân chạy như ma đuổi thì cười hỏi:
— Dậy rồi hả con? Ngủ ngon hông?
— Dạ… dạ con chào dì. Dì ơi, toilet ở đâu vậy dì? Con đau bụng quá! — Luân mặt nhăn nhó, hai chân xoắn quẩy vào nhau.
Dì Hà chỉ tay ra phía vườn dừa sau nhà:
— Toilet trong nhà đang sửa ống nước rồi con ơi. Con chịu khó ra cái cầu xí ngoài ao cá tra kia đi nghen. Đi thẳng ra cái cầu khỉ đó đó.
— Hả? Cầu… cầu cá tra á? — Luân nghe như sét đánh ngang tai.
Nhưng cơn đau bụng không cho phép nó chần chừ. Luân cắn răng chạy ra vườn. Trước mắt nó là một cái "công trình" vĩ đại của miền Tây sông nước: Một cái chòi lá nhỏ xíu, dựng chênh vênh trên mấy cây cọc tre cắm giữa ao, lối ra là hai thanh tre mong manh đong đưa.
— Trời ơi, cái này mà té xuống chắc chết! — Luân rên rỉ.
Nó rón rén bước ra, hai tay bám chặt vào cái lan can tre lỏng lẻo. Gió thổi mát lạnh… mông. Nhìn xuống dưới dòng nước đen ngòm, thỉnh thoảng lại có mấy cái bóng đen to đùng lượn lờ.
Vừa mới tụt quần ngồi xuống, chưa kịp "hành sự" thì…
— TỦM!
Một cục đất ném thẳng xuống nước. Lũ cá tra háu đói tưởng có mồi, quẫy đuôi tôm tớp ầm ầm, nước bắn tung tóe lên ướt cả… "cửa sau" của Luân.
— Á Á Á! Đụ má! — Luân hét lên thất thanh, suýt nữa thì lộn cổ xuống ao.
Tiếng cười hô hố vang lên từ bụi chuối gần đó. Thằng Vũ và thằng Phi ló đầu ra, mặt mày hớn hở.
— Ê công tử! Coi chừng cá nó đớp mất "chim" nha mày! Cá tra hầm này nó khoái ăn "xúc xích" lắm đó! — Vũ cười sặc sụa, tay cầm thêm cục đất dọa ném.
Luân vừa sợ vừa quê, mặt đỏ tía tai, tay giữ chặt lưng quần:
— Móa! Biến đi cho bố ỉa! Mất dạy vừa thôi!
— Ỉa lẹ đi cha nội, thúi um cả cái ao rồi! — Phi cũng cười tủm tỉm, khoanh tay đứng nhìn
— Mà công nhận mông trắng ghê ha Vũ, trắng hơn mông con bồ cũ tao nữa.