Sau sự cố "đỉa đeo" nhớ đời, Luân cứ tưởng sẽ được tha bổng cho về nằm máy lạnh. Nhưng không, với triết lý "có làm mới có ăn" của bà Đào và sự giám sát như cai ngục của ông anh Định, Luân bị lôi xềnh xệch ra vuông tôm để thực hiện hình phạt: Vác bùn đắp bờ bao.
Trời miền Tây lúc 2 giờ chiều nắng như đổ lửa xuống đầu. Không khí ẩm bốc lên từ mặt đất phèn.
— Đụ mẹ, làm lẹ cái tay lên! Múc có mấy cục đất mà ẻo lả như con đàn bà vậy! — Định quát, tay chống nạnh, mồ hôi chảy ròng ròng trên cơ ngực trần bóng lưỡng.
Luân đang đánh vật với cái xẻng. Nó mặc cái quần đùi cũ rộng thùng thình của Định đưa cho vì đồ hiệu đã dơ hết, cái quần dài tới đầu gối nhưng lưng quần rộng toác, mỗi lần cúi xuống là gió lùa vào mát rượi cả "hàng họ". Bên trên, nó cởi trần. Làn da trắng bóc, mịn màng của công tử bột nổi bật giữa đám trai làng da ngăm đen, nhìn cứ như miếng đậu hũ non lạc vào nồi thịt kho tàu.
— Nặng… nặng quá anh ơi! Em gãy lưng mất! — Luân rên rỉ, thở không ra hơi. Cánh tay trắng trẻo của nó đỏ ửng lên vì cán xẻng cọ xát.
Vũ đang đứng dưới mương, tay cầm cái len xẻng chuyên dụng xắn đất ném lên bờ thoăn thoắt. Hắn cởi trần chỉ mặc cái quần lót đùi màu xanh đen. Mỗi lần Vũ vung tay, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, mồ hôi chảy xuống đũng quần ướt đẫm, làm lộ rõ một khối u lên to tướng giữa háng.
Vũ cười hô hố, nhìn Luân bằng ánh mắt hau háu:
— Gắng lên em trai! Mới làm có chút xíu mà thở như rên vậy? Tối nay làm sao mà chiều nổi mấy em ghệ? Hay là… yếu sinh lý?
— Anh… anh mới yếu! Em khỏe re! — Luân cãi lại, cố xúc một xẻng đất to đùng. Nhưng sức yếu, nó loạng choạng, trượt chân cái "oạch".
Cả người Luân đổ ập xuống bãi bùn nhão nhoét vừa mới múc lên. Cái quần đùi rộng toác tuột xuống tận mông, phơi bày trọn vẹn cặp mông tròn, trắng nõn nà và khe rãnh hồng hào ra trước bàn dân thiên hạ.
— Chèn đét ơi! — Vũ huýt sáo một cái dài thườn thượt
— Hàng ngon, hàng ngon! Mông này mà vỗ một cái chắc nẩy tưng tưng cả ngày quá!
Định đứng gần đó, mắt dán chặt vào cặp mông trắng hếu đang chổng lên trời của Luân. Hắn nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn bước tới, không thèm đỡ Luân dậy mà tiện tay… vỗ cái "bộp" thật mạnh vào mông trái của Luân.
— Á!!! — Luân hét lên, giật nảy người, lồm cồm bò dậy kéo quần.
— Đứng dậy làm tiếp! Chổng mông mời gọi ai đó hả mậy? — Định quát để che giấu sự bối rối, nhưng bàn tay vừa vỗ mông Luân vẫn còn tê tê, cảm giác đàn hồi, mềm mại đến khó tin.
Phi nãy giờ im lặng vác bao thức ăn tôm đi ngang qua, thấy cảnh đó thì dừng lại. Anh đặt bao xuống, đi tới chỗ Luân. Phi không nói gì, chỉ lẳng lặng dùng mấy ngón tay thon dài gạt bùn dính trên lưng và… rãnh mông của Luân dù Luân đã kéo quần lên.
— Dơ hết rồi. — Phi nói, giọng trầm đục. Ngón tay anh cố tình miết nhẹ vào phần thắt lưng nhạy cảm của Luân.
Luân rùng mình, né người ra:
— Em… em tự làm được.
— Thôi nghỉ giải lao chút đi! Nắng quá, thằng nhỏ ngất xỉu bây giờ. — Vũ leo lên bờ, cầm theo mấy trái dưa leo to đùng vừa hái trong vườn.
Cả bốn thằng đàn ông chui vào cái chòi lá lụp xụp giữa đồng để trốn nắng. Không gian trong chòi chật hẹp, nồng nặc mùi mồ hôi đàn ông, mùi bùn đất.
Vũ bẻ đôi trái dưa leo, đưa một nửa cho Luân:
— Ăn đi cưng, bù nước. Dưa leo nhà trồng, to, dài, mọng nước, y chang… thằng Định.
Định đang uống nước trà đá, nghe vậy thì phun phì phì, đạp Vũ một cái:
— Mất dạy! So sánh cái lồn gì vậy mày?
— Thì tao nói thiệt mà. — Vũ nhồm nhoàm nhai dưa leo, mắt liếc xuống đũng quần bộ đội căng phồng của Định — Cả cái ấp này ai không biết mày sở hữu con "quái vật" trong quần. Bữa nào cho thằng Luân nó mở mang tầm mắt coi.