Luân sợ quá đứng im re, hai tay bám chặt vào vai Định, thở hổn hển. Tư thế này… thật sự quá ám muội. Luân đứng, Định quỳ ngay giữa hai chân nó, mặt Định áp sát vào đùi của Luân, hơi thở nóng hổi phả vào vùng nhạy cảm.
Bàn tay thô ráp của Định nắm lấy con đỉa trơn tuột.
— Chịu đau xíu nha cưng.
Định nhổ một bãi nước bọt vào tay, rồi vỗ cái "bộp" thật mạnh vào chỗ con đỉa đang bám.
— Á!!! — Luân rên lên một tiếng, không biết vì đau hay vì sướng. Cái vỗ tay của Định làm rung cả vùng đùi, lan truyền cảm giác tê dại vào tận… giữa háng.
Định nhanh tay giật phắt con đỉa ra, ném mạnh xuống đất. Máu tươi từ vết cắn rỉ ra, đỏ thẫm trên nền da trắng bóc.
— Xong rồi. Đồ bánh bèo vô dụng. — Định ngẩng lên, quệt mồ hôi trên trán.
Nhưng hắn không đứng dậy ngay. Ở góc nhìn từ dưới lên này, Định đập ngay vào mắt là "cậu nhỏ" của Luân đang hằn rõ mồn một sau lớp quần ướt. Vì sợ hãi và vì sự đụng chạm kích thích vừa rồi, nó đang ở trạng thái bán cương, cong lên một đường cong khiêu gợi.
Định nhìn chằm chằm vào đó mất mấy giây, bàn tay dính máu đỉa vẫn đặt hờ hững trên đùi Luân, ngón tay cái vô tình miết nhẹ lên làn da mịn màng.
— Máu chảy nhiều quá nè… — Định nói, giọng khàn đặc, ánh mắt tối sầm lại. Hắn đưa ngón tay quệt vệt máu đang chảy xuống gần bẹn Luân, rồi đưa lên miệng… liếm nhẹ.
Hành động đó làm Luân đứng hình, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Vũ và Phi đứng bên cạnh cũng im bặt. Không khí bỗng nhiên trở nên đặc quánh mùi tình dục.
Phi nhìn Định, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác. Còn Vũ thì há hốc mồm, lần đầu tiên thấy thằng bạn thân "trai thẳng" của mình có hành động… biến thái như vậy.
Định như sực tỉnh, hắn vội đứng phắt dậy, nhổ toẹt ngụm nước bọt xuống đất, mặt đỏ bừng lên không biết do nắng hay do ngượng:
— Đụ mẹ, máu tanh rình! Về! Về thay đồ! Đi đứng cái kiểu này thì làm ăn chó gì nữa!
Nói xong, Định quay lưng đi thẳng một mạch, không dám nhìn lại. Dáng đi của hắn hơi khom khom, như đang cố che giấu sự cương cứng bất trị trong chiếc quần đùi bộ đội.
Phi bước tới, cởi cái áo sơ mi ướt sũng của mình ra, để lộ thân hình săn chắc tuy không đô con bằng Định nhưng cơ bụng cũng xếp lớp rõ ràng. Anh khoác cái áo lên vai Luân, che đi phần ngực và bụng đang lộ liễu:
— Mặc vô đi kẻo cảm lạnh. Với lại… che bớt lại, mày làm thằng Định nó nứng sảng rồi kìa.
Luân đỏ mặt, lí nhí cảm ơn, kéo cái áo sơ mi rộng thùng thình của Phi che kín người. Mùi nam tính của Phi vương trên áo làm Luân thấy nôn nao lạ thường.
Vũ đi sau cùng, vừa đi vừa cười tủm tỉm, lẩm bẩm:
— Chuyến này vui à nha. Tam giác tình yêu, hay là tứ giác đây trời? Để coi thằng công tử này chịu được mấy hiệp với hai con trâu nước này.
Luân lủi thủi đi theo sau hai người đàn ông lực điền, trong đầu vẫn còn in đậm cảm giác bàn tay thô ráp của Định miết lên đùi mình, và ánh mắt rực lửa của Phi dưới nước. Cái vùng quê yên bình này… hình như sắp có bão lớn rồi.