Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Next
  1. Home
  2. Chú Trung "Ở Rể"
  3. Chương 1
Next

Chiều đó, lúc 4h, trời vẫn còn nắng nhẹ nhưng đã đỡ gắt hơn so với buổi trưa. Gió từ đồng thổi về mang theo hơi ẩm mát rượi, tiếng chim hót ríu rít từ những tán cây trước sân vọng vào nghe như một bản nhạc làng quê dịu dàng giữa khung cảnh vùng đồng bằng ven núi. Trong căn phòng nằm cuối dãy nhà cấp bốn lợp mái tôn, Trung mơ màng tỉnh giấc, ánh mắt còn mờ đục vì cơn mê kéo dài từ sau vụ tai nạn hôm trước. Anh cố cựa mình nhưng vừa động nhẹ thì cả người liền nhói lên từng đợt. Đầu anh đau như búa bổ, phía thái dương vẫn còn băng gạc trắng. Một bên cánh tay được bó bột, chân trái cũng vậy – sự cứng đờ làm anh không thể xoay trở dễ dàng, chỉ đành nằm nghiêng trên chiếc giường tre phủ chiếu cũ.

Trung cởi trần, chỉ mặc chiếc quần thun ngắn mỏng nhẹ mà ai đó trong nhà đã thay cho anh từ lúc mê man. Trên làn da sáng khoẻ nổi bật cơ bụng hơi gồ nhẹ, rải rác vết trầy xước vẫn còn đỏ, vài chỗ đã khô máu. Mồ hôi lấm tấm nơi cổ và ngực vì phòng không có quạt, chỉ trông cậy vào gió trời ngoài hiên thổi vào qua lớp rèm mỏng.

Nghe tiếng trở mình lạo xạo trên giường tre, anh Thành – con trai lớn của ông Út – bước vội vào. Tay anh còn cầm theo chén nước ấm. Gương mặt sạm nắng cau lại đầy lo lắng. Hôm qua chính anh là người giúp ông Út băng bó vết thương cho Trung, rồi bế anh vào phòng nằm nghỉ. Dù lúc đó người lạ mặt này chẳng nói được gì nhiều, vẫn còn trong tình trạng choáng váng, lơ mơ, nhưng ánh mắt ấy, thân hình ấy, cả cái vẻ điềm tĩnh kỳ lạ trong giấc mê – khiến Thành không sao dứt được cảm giác muốn ở gần.

“Dậy rồi hả?” – Thành lên tiếng trước, giọng khàn và trầm, ánh mắt liếc nhanh qua phần thân trần lộ ra mồ hôi nhễ nhại của Trung. Anh bước tới, đặt chén nước xuống bàn gỗ cạnh giường, rồi cúi người, đưa tay chạm nhẹ vào trán Trung kiểm tra nhiệt độ.

Bàn tay anh to, sạm nắng, có những vết chai sần ở đầu ngón nhưng khi áp lên da Trung lại đầy cẩn trọng và mềm mỏng. Cái chạm đó khiến Trung thoáng rùng mình.

“Còn sốt chút. Nhớ gì chưa?” – Thành hỏi, ngồi xuống mép giường, ánh mắt soi kỹ gương mặt người lạ.

Trung nheo mắt, cố nhìn anh qua ánh sáng loá nhạt từ cửa sổ. Một lúc sau mới cất được giọng khàn đục, như thể cổ họng bị phủ lớp bụi dài ngày:
“…Tôi… tên Trung. Tôi sống ở… nước ngoài. Pháp… thì phải.”

Anh cau mày, đầu lại đau nhói. Những mảnh ký ức mơ hồ vỡ vụn như những miếng gương không tài nào ghép nổi. Chuyến đi, tai nạn, thậm chí mặt mũi người thân cũng chẳng còn rõ. Anh chỉ nhớ vài thứ lặt vặt – món ăn Pháp, cái ga tàu điện ngầm, khung cửa sổ có dây leo…

“Pháp?” – Thành khựng lại một chút, lặp lại. “Chắc Việt kiều về thăm nhà rồi gặp chuyện dọc đường ha?”
Rồi anh cười nhẹ, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ ngờ vực xen lẫn tò mò.
“Không nhớ nhà mình ở đâu hả? Có người thân nào không? Họ chắc đang đi tìm.”

Trung khẽ lắc đầu, rồi nhăn mặt vì đau. “Không biết… Đầu tôi cứ quay quay. Xin lỗi…”

Thành im lặng một lúc, rồi chậm rãi đứng dậy, với tay rót nước: “Thôi… nhớ từ từ. Lo khoẻ trước đã.”
Anh bưng ly nước lại gần, tự tay đỡ lưng Trung dậy một chút rồi kê miệng ly vào môi anh. Động tác vững chắc nhưng vẫn nhẹ nhàng. Một bên ngực trần của Thành vô tình áp vào bờ vai Trung, khiến cả hai người đàn ông thoáng cứng người vì sự tiếp xúc bất ngờ.

Uống được vài ngụm, Trung nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ. “Đây là đâu?”

“Nhà tui. Ở dưới chân núi, cách quốc lộ cỡ mười cây số.” Thành đáp, quay mặt tránh ánh mắt của Trung khi anh ngước nhìn mình. “Chỗ này sống đơn giản lắm. Không có sóng điện thoại mấy đâu. Cũng hẻo lánh. Ông già tui – ông Út – là người đưa chú về hôm qua.”

“Cảm ơn… mọi người.”

Thành cười khẽ. “Mấy đứa trong làng giờ gọi chú là… chú ở rể rồi đó. Nghe quen miệng lắm rồi.”

Trung ngơ ngác. Thành lắc đầu cười, rồi vỗ nhẹ lên bắp đùi còn lành lặn của anh.
“Chọc thôi. Giỡn chơi. Ở đây ai hiền, ai tử tế thì người ta giữ lại chơi dài dài. Lo khoẻ đi. Rồi tính gì tính.”

Ngoài kia, tiếng gà gáy xa vọng lại, cùng tiếng chân bước lạch cạch của ai đó đang đi trong sân. Gió hây hây thổi làm tấm rèm cửa bay phất phơ, cuốn theo mùi rơm khô, khói bếp và cả mùi mồ hôi mằn mặn từ người đàn ông vừa chăm sóc anh.

Trung thở ra một hơi chậm, gục đầu xuống gối, chợt thấy an lòng giữa miền quê xa lạ mà dường như lại rất đỗi thân quen.

———

Ánh chiều dần chuyển màu, từ vàng nhạt sang cam đỏ, phủ lên mái nhà, hàng cau, và cả khung cửa sổ cũ kỹ của căn phòng nơi Trung đang nằm. Gió nhẹ từ ngoài thổi vào mang theo mùi khói bếp và tiếng gà vỗ cánh sột soạt đâu đó sau vườn. Đồng hồ treo tường gõ nhẹ tiếng tích tắc, đánh dấu thời gian trôi giữa làng quê yên tĩnh. Đã hơn 5 giờ chiều.

Trung vẫn nằm yên, đôi mắt đã bớt mờ nhưng đầu vẫn còn âm ỉ. Cơ thể đau nhức, không thể tự xoay trở. Áo quần vẫn là bộ cũ – chiếc quần thun ngắn được ai đó mặc vào cho anh từ lúc bất tỉnh. Mồ hôi, bụi đất, cả mùi thuốc sát trùng từ vết thương trộn lẫn tạo cảm giác nhờn dính khó chịu trên da. Anh đang nghĩ vu vơ thì cánh cửa gỗ cọt kẹt mở ra. Đạt – thằng nhỏ tầm đôi mươi – lú mặt vào, tay bê một thau nước nóng bốc khói nghi ngút.

“Chú… chú ơi… cho con… lau người chút nha…”

Trung nghiêng đầu nhìn, khẽ mỉm cười khi thấy khuôn mặt bầu bĩnh đang ửng đỏ. “Ừ, cảm ơn con.”

Đạt gật nhẹ, cắn môi, rồi rón rén bước vào. Cậu đặt thau nước xuống, tay run run vắt chiếc khăn lông nhúng nước, vắt nhẹ. Đôi mắt cứ len lén nhìn lướt qua phần ngực và bụng chú Trung đang lộ ra dưới ánh nắng nhập nhoạng cuối ngày. Bàn tay non tơ đưa chiếc khăn lên, chạm vào vai, rồi vuốt nhẹ qua cổ, ngực, bụng Trung – chỗ nào cũng rắn chắc, nóng ấm như một khối thịt đầy sinh lực.

“Con tên Đạt hả?” – Trung lên tiếng, giọng ấm và khàn nhẹ.

Đạt giật mình, ngẩng lên, vội gật: “Dạ… con Đạt. Con ông Hoàng. Cháu nội ông Út á chú…”

“Ừ… cảm ơn con nghen. Lau xong là thấy khoẻ hẳn rồi.”

“Dạ…” – Đạt lí nhí, tai đỏ bừng, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào gương mặt chú nữa. Lau thêm vài đường ngắn nữa ở cánh tay lành lặn và bắp đùi, cậu vội vã đặt khăn lại, đứng bật dậy như trốn chạy – “Thôi con… con ra ngoài nhen chú…” – rồi vọt lẹ ra khỏi phòng, để lại Trung một mình thở khẽ, khoé miệng hơi nhếch lên.

Chưa đầy mười phút sau, tiếng dép lẹp xẹp vang lên ngoài hành lang. Lần này là anh Thành – tay cầm mâm cơm đơn giản với chén canh nóng, trứng chiên, ít rau luộc, và một chén mắm nhỏ. Anh khom người, đẩy cánh cửa mở rộng thêm, rồi bước vào.

“Dậy ăn được chưa?” – Giọng anh trầm, vẫn có chút khàn khàn quen thuộc.

Trung chống tay toan ngồi dậy nhưng cựa một cái là chân đau nhói, mặt anh thoáng nhăn lại. Thành đặt mâm cơm xuống bàn, rồi bước tới, vòng tay ra sau đỡ lưng Trung dậy thật chậm rãi, cho anh ngồi dựa vào tường.

“Từ từ thôi… chưa quen đâu. Ngồi vậy được chưa?”
Trung gật nhẹ, mồ hôi lấm tấm vì đau nhưng vẫn cố mỉm cười.

Thành ngồi xuống mép giường, cầm bát cơm, gắp ít thức ăn vào, thổi nhẹ rồi đút từng muỗng cơm cho Trung. Anh làm như việc ấy rất quen, như từng chăm sóc người ốm lâu ngày. Trung hơi ngại, nhưng ánh mắt chân thành và bàn tay vững chãi của người đàn ông trước mặt khiến anh không thể từ chối.

“Món này tui làm. Trứng không ngon bằng ngoài tiệm đâu nha.” – Thành nói, cười nhẹ.

“Ngon mà…” – Trung đáp, vừa nuốt miếng trứng chiên mềm và đậm vị mắm. “Cảm ơn… anh nhiều.”

“Gọi tui là Thành được rồi.”
“Ừ. Còn tôi là… Trung. Tôi nhớ mỗi cái tên này thôi.”

Thành dừng tay một chút, nhìn vào mắt anh. Ánh hoàng hôn lách qua song cửa hắt vào làm nổi bật những nét rắn rỏi trên gương mặt anh – chiếc mũi thẳng, cằm vuông, làn da rám nắng và cả vệt bóng mồ hôi rịn ở thái dương. Trung chợt thấy lòng mình lặng lại – trong khoảnh khắc, anh chẳng còn cảm giác mình là một kẻ xa lạ.

“Thôi ráng ăn đi. Rồi tối uống thuốc. Ông già tui nói chú chắc phải ở đây dài dài đó nghen.”

“Chắc vậy…” – Trung khẽ thở ra. Anh nhìn Thành – người đàn ông vừa đút cơm, vừa nói chuyện như thể họ đã quen nhau lâu rồi. Và ở một nơi nào đó trong sâu thẳm lòng anh, một thứ gì đó bắt đầu khẽ chuyển động – thứ cảm xúc khó gọi thành tên, nhưng ấm nóng và rất thật.

———–

Một vài ngày sau, trời sáng sớm, nắng vừa lên chưa gắt, sương mỏng còn vương trên ngọn cỏ, ánh mặt trời rải nhẹ lên những tàu lá chuối sau vườn. Tiếng chim vẫn ríu rít đâu đó ngoài bìa ruộng, hòa cùng tiếng gà mái lục tục bới đất tìm mồi. Không khí yên lành đến lạ, thứ không gian mà Trung – một người đã quen với nhịp sống hối hả ở châu Âu – dường như bắt đầu thấy… dễ chịu.

Vết thương của Trung đã đỡ hơn nhiều. Vẫn còn bó bột ở tay, chân vẫn hơi đau mỗi khi bước xuống nền gạch, nhưng anh đã có thể tự ngồi dậy, thay đồ, đi lại chậm rãi quanh nhà. Sáng nay, sau khi tự mình rửa mặt ở chậu nước bên hiên, anh đi chân đất, khập khiễng bước ra cửa trước, dựa vai vào cột gỗ lim đã sẫm màu theo năm tháng, thở một hơi thật dài.

Từ vị trí ấy, cánh đồng trước mặt trải ra thênh thang, xanh mướt một màu mạ non. Ở đám ruộng gần nhất, Thành đang lom khom xúc đất, dọn rãnh, lưng trần đẫm mồ hôi, quần thun sắn gọn lên quá gối, đôi bắp chân rắn chắc lấm bùn. Trung nheo mắt nhìn theo, khoé miệng khẽ cong – ánh mắt anh dừng lại lâu hơn ở những chuyển động khỏe khoắn kia mà chính anh cũng không nhận ra.

Anh dơ tay khẽ vẫy, miệng gọi nhỏ: “Thành!”

Dưới ruộng, Thành ngẩng lên, thấy Trung đang đứng ở cửa, liền cười gật đầu, tay giơ lên đáp lại, rồi cúi xuống tiếp tục làm.

Ngay lúc đó, giọng ông Út vang lên từ bàn trà sát cửa sổ:
“Dậy rồi hả chú Tây? Lẹ lành nghen.”
Ông ngồi trên chiếc ghế mây cũ, trước mặt là bình trà nóng đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ. Một tay nâng ly sành, tay kia gãi gãi đầu gối. Gương mặt sạm nắng của ông ánh lên chút thoải mái, dường như đã quen dần với sự có mặt của Trung trong nhà.

“Ra đây ngồi chơi, nói chuyện cho đỡ buồn.”

Trung quay lại, gật nhẹ, rồi chậm rãi lê bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông. Vẫn cởi trần, chỉ khoác chiếc khăn choàng mỏng vắt vai, da anh đã sạm nắng hơn vài phần sau mấy ngày nằm hiên hóng gió.

Ông Út rót cho Trung chén trà nóng, mùi thơm nhè nhẹ từ lá trà tươi trộn lẫn hương khói bếp ngoài sân.

“Uống miếng đi. Ở đây không có cà phê sữa đâu nghen.” – Ông nheo mắt cười nhẹ.

Trung bật cười khẽ. “Chà… trà này còn ngon hơn cà phê Pháp đó bác.”

“Ờ thì… ở quê có gì dùng nấy. Mà nhớ thêm được gì chưa? Họ hàng, nhà cửa?”
Ông hỏi, giọng không gặng, chỉ như trò chuyện lúc nhàn rỗi.

Trung lắc đầu, đôi mắt nhìn ra khoảng đồng phía xa: “Vẫn chưa rõ lắm. Mỗi lần cố nhớ thì đầu lại nhức. Chỉ biết mình tên Trung. Với… mình từng sống ở bên Pháp hơn mười năm.”

Ông Út trầm ngâm một chút, rồi nhấp ngụm trà, nói chậm rãi:
“Vậy là giờ chú không gấp gì. Thôi thì cứ ở đây đi, vài bữa nữa lành hẳn rồi hẵng tính. Ở đây sáng thì ngó đồng, chiều nghe chim hót, tối có người rót rượu… cũng đâu đến nỗi buồn.”

Trung cười. “Thành nói… mọi người hay gọi tôi là ‘chú ở rể’?”

“Ờ, cái miệng tụi nhỏ đó. Ở lâu là tự gắn mác thôi à. Nhưng… nếu chú muốn thì cứ coi chỗ này là nhà. Có ba phòng còn trống, chú chiếm một rồi đó.”

Trung cúi đầu, lòng thoáng ấm lên vì sự tử tế không phô trương của ông già miền quê ấy. Anh không biết bao giờ mới nhớ lại mọi chuyện, nhưng ở đây – nơi giường tre kêu cọt kẹt, trà tỏa mùi nhẹ, và tiếng chân ai đó lội bùn ngoài ruộng vẫn vang đều – anh bắt đầu thấy an ổn.

Một lúc sau, ông Út chống tay đứng dậy, vươn vai, rồi vỗ vai Trung:
“Ráng ăn uống vô. Tối nay mà chú khỏe hơn chút, tôi lấy bình rượu nếp ra. Ở đây có lệ, ai sống được bảy ngày là coi như người nhà rồi đó.”

Trung cười, ánh mắt khẽ rạng lên: “Vậy thì… chắc tôi gần được tính là người nhà rồi hả bác?”

Ông Út chỉ nhếch môi, gật nhẹ.
“Ừ, người nhà… mà đôi khi còn được đãi hơn cả người nhà nữa đó nghen.”

Câu nói ấy lửng lơ trong buổi sáng làng quê, giữa tiếng chim, tiếng nước, và cả tiếng gió thổi nhè nhẹ qua mái hiên.

————-

Một tuần trôi qua nhanh như cơn gió đồng quê. Nắng mỗi ngày thêm gay gắt, cây mạ ngoài ruộng lớn nhanh xanh mướt. Vết thương của Trung cũng dần lành hẳn. Băng bột đã được tháo, chỉ còn vài vết trầy xước mờ trên da, như những dấu vết lặng lẽ còn sót lại từ biến cố cũ.

Trung giờ đã đi lại bình thường. Dù chưa thể vận động quá mạnh, nhưng những công việc chân tay nhẹ như nhổ cỏ, xúc đất, dọn gốc rạ… thì anh làm một cách háo hức. Có lần, chính anh lên tiếng:

“Tôi ở nhờ riết cũng kỳ. Bác Út với anh Thành lo hết từ bữa tới giờ… Giờ khoẻ rồi thì cho tôi theo ra ruộng phụ chút chớ. Không khéo người ta nói tôi ‘ăn không ngồi rồi’.”

Nghe vậy, ông Út chỉ cười nhấp trà. Anh Thành thì nhếch môi, không nói gì, chỉ gật đầu rồi sáng hôm sau lặng lẽ vác thêm một cái cuốc nhỏ cho Trung đi theo.

Dưới ruộng, hai người đàn ông sải bước trên những bờ đất ẩm, một người bản địa rắn rỏi, một Việt kiều gầy săn chắc nhưng chịu khó, chẳng nề hà chuyện bùn đất. Trung mặc áo thun trắng đã sậm màu mồ hôi, quần thun xắn cao, tay chân dính bùn nhưng miệng vẫn cười. Anh không chỉ làm mà còn hỏi han, chọc ghẹo vài câu khiến anh Thành đôi khi đang cuốc cũng phải ngừng lại cười, miệng lắc đầu:

“Cậu lắm chuyện thiệt chớ…”

Tính cách vui vẻ, cởi mở dần khiến người trong nhà, cả những người xung quanh, không còn e dè gọi Trung là “người lạ” nữa. Không khí trong nhà ông Út từ ngày có Trung cũng ấm cúng hẳn lên.

Chiều hôm đó, cơm dọn ra sớm. Cả nhà ngồi quây quần dưới ánh đèn tuýp vàng vàng. Cơm canh đơn giản nhưng thơm, có món cá kho, rau luộc và thêm tô canh chua ông Út nấu. Cả ba người đàn ông – ông Út, anh Thành, Trung – cùng thằng Đạt ngồi đầy đủ. Bữa cơm có tiếng nói cười, tiếng đũa va chạm rôm rả, khác hẳn không khí trầm lặng lúc trước.

Trung gắp miếng cá cho Đạt rồi cười hỏi:

“Ăn nhiều vô, không là mai ra đồng cuốc đất với chú đó nghe chưa!”

Thằng nhỏ đỏ mặt, cúi gằm xuống bát cơm, lưng hơi co lại như con mèo con bị trêu. Đôi mắt lén ngước lên liếc Trung, rồi lại cụp xuống. Cứ thế liếc – cụp, liếc – cụp, như trò chơi bí mật.

Anh Thành ngồi đối diện, vừa nhai vừa lắc đầu cười.

“Cậu ở đây cũng lâu rồi đó nghen. Theo như… văn hóa làng này thì coi như… ‘ở rể’ rồi đấy.”

Câu nói vừa buông ra, cả bàn ăn như khựng lại nửa nhịp, rồi tất cả cùng cười. Trung ngẩng đầu nhìn Thành, hai mắt ánh lên tia nghịch ngợm:

“Gọi là ‘ở rể’ nghe cũng hơi… to chuyện đó nha. Nhưng mà… nếu ở lại lâu thiệt, không chừng thành thiệt thì sao?”

Ông Út nhấc ly trà, môi cười nhè nhẹ nhưng không nói gì.
Anh Thành liếc nhẹ Trung, đôi mắt sẫm màu dưới ánh đèn:

“Thì cậu thử xem. Ở đây người ta không ngại giữ lại người mình thấy hợp đâu.”

Thằng Đạt thì mặt đã đỏ ửng, cố gắp nhanh chén cơm để tránh ánh nhìn của mọi người. Thỉnh thoảng, nó lại liếc Trung – một cái liếc dài hơn thường lệ, mắt chạm đúng vào bờ vai trần bên dưới cổ áo thun lấm tấm mồ hôi của chú, rồi vội quay đi, cười bẻn lẽn như bị bắt quả tang.

Trung thấy vậy, đưa tay xoa đầu nó một cái:

“Mặt đỏ vậy chắc cay quá rồi. Chú nấu canh chua mà bị dằn muối hả?”

“Dạ… dạ hổng có…” – Đạt lúng búng, rồi vùi đầu vào chén cơm, không dám nói thêm.

Cả bàn ăn lại rộ lên tiếng cười. Tiếng đũa khua, tiếng nói đùa, tiếng gió nhẹ ngoài hiên, tất cả đan vào nhau như một khúc nhạc dân dã mà ấm lòng.

Trung ngả người ra sau một chút, tựa nhẹ lưng vào vách, đôi mắt nhìn từng người – ông Út trầm mặc mà dễ chịu, Thành thâm trầm mà ấm áp, Đạt trẻ con mà đáng mến. Anh chợt thấy… có lẽ ở lại đây lâu một chút cũng không phải điều gì tệ.

————-

Tối xuống nhanh sau bữa cơm chiều rôm rả. Bầu trời vùng đồng bằng ven núi đen sẫm, ánh trăng bị mây che mất, chỉ còn vài tia sáng nhạt từ bóng đèn hiên nhà hắt xuống khoảng sân nhỏ. Tiếng côn trùng bắt đầu rền rĩ từ bụi cây sau vườn. Trong nhà, ông Út đã ngồi uống trà một mình ở góc phản, thằng Đạt thì chui tọt vào phòng sớm, lấy cớ mai đi học sớm để tránh ánh mắt trêu ghẹo của Thành.

Phía sau nhà, căn phòng tắm đơn sơ bằng gỗ, lợp mái tôn, bốn vách quây cao nhưng để hở một khoảng trên đầu để lấy gió. Trong đó có một thùng phuy lớn đựng nước mưa mát lạnh, một bồn nhỏ và một chiếc ghế gỗ dài. Vì là nhà toàn đàn ông nên chuyện tắm chung ở đây vốn dĩ đã là điều rất đỗi bình thường – không ai ngại ai, chỉ có tiếng nước xối, tiếng khịt mũi, tiếng xoa xà bông, lặng lẽ và thân thuộc.

Trung bước vào trước, tay cầm theo khăn tắm và chai dầu gội. Anh đã quen với cái lạnh bất chợt của nước giếng, làn nước mát khiến da rân rân thích thú. Anh cởi trần, quần đùi ướt sẫm, cơ thể gầy săn chắc lấp loáng dưới ánh sáng le lói, từng vết sẹo mờ gần như biến mất sau những ngày hồi phục. Tiếng nước xối ào ào xuống lưng khiến gian phòng vang vọng thứ âm thanh vừa thô mộc, vừa riêng tư.

Một lúc sau, cánh cửa phòng tắm kêu cọt kẹt mở ra. Anh Thành bước vào. Tay xách khăn, vai vẫn còn dính ít bùn từ ruộng chiều, tóc rối và áo thun đã cởi từ trước.

Trung ngoái lại, thấy Thành thì chỉ gật đầu cười:

“Vô đi anh. Còn dư nước nè.”

“Ừm.” – Thành đáp ngắn, giọng trầm, rồi tiến tới. Anh đứng dưới thùng nước mưa, xối qua một lượt rồi bắt đầu gội đầu. Cơ thể anh vạm vỡ hơn Trung – vai rộng, lưng rắn, bắp tay nổi gân. Dưới ánh sáng yếu, bóng nước trượt dài trên da nâu sẫm khiến đường nét càng nổi bật, như một bức tượng sống bằng đất và nắng.

Cả hai tắm trong yên lặng, chỉ có tiếng nước và tiếng thở nhè nhẹ. Không khí thoải mái – thứ thoải mái chỉ có được giữa hai người đàn ông đã cùng làm việc, cùng ăn cơm, cùng chung nhà cả tuần.

Một lúc sau, Trung nhìn sang, thấy Thành đang ngồi lên ghế, vừa lau tóc vừa xoa bóp bả vai, trông có vẻ mỏi mệt. Anh tiến lại gần, giọng nhẹ như một câu chuyện không đầu:

“Anh ngồi im chút… để tôi bóp vai cho. Làm cả ngày chắc ê ẩm hết rồi.”

Thành ngẩng lên, bất ngờ. “Thôi… không cần đâu. Chút nữa tôi tự…”
Anh chưa kịp dứt câu, thì Trung đã vòng ra sau lưng, hai bàn tay mạnh mẽ nhưng mềm mại đặt lên vai anh.

“Đừng khách sáo hoài vậy. Tôi ở đây riết cũng coi như người nhà rồi. Lo cho nhau chút có sao đâu.”

Thành khựng lại, rồi cũng thả lỏng, để yên. Hai bàn tay của Trung bắt đầu di chuyển – xoa, ấn, bóp nhẹ lên cơ vai, rồi kéo dọc xuống sống lưng. Động tác tuy không chuyên nghiệp nhưng đủ lực, đủ ấm. Mỗi lần ấn xuống, cơ thịt dưới da Thành lại nhói lên rồi dịu đi, như được giải phóng sau cả ngày cuốc đất, gồng gánh.

Trung chăm chú. Mỗi lần thấy Thành hơi rướn lưng hay hít sâu, anh lại điều chỉnh lực, như thể đã quen với cơ thể này từ lâu. Những đường gân, những múi cơ gồ lên dưới tay anh – vững chãi, thô ráp, nhưng cũng khiến Trung chợt có cảm giác lặng người.

Thành thì ngồi yên, mắt nhìn thẳng vào vách gỗ trước mặt. Mỗi lần tay Trung chạm vào sau gáy hay lưng dưới, anh lại thấy sống lưng mình rùng nhẹ. Không ai chạm vào anh như thế từ lâu rồi – không phải vì ham muốn, không phải vì nhu cầu, mà chỉ đơn giản là quan tâm, là chăm sóc.

Bao nhiêu năm nay, cuộc sống của anh chỉ có đồng ruộng, nắng gió, và bữa cơm lặng lẽ cùng cha già và đứa con trai ít nói. Thành đã quên mất cảm giác có ai đó chạm vào anh vì lo lắng, chứ không phải vì thương hại hay trách nhiệm.

Giờ đây, trong gian phòng tắm đơn sơ ấy, dưới ánh đèn mờ, giữa tiếng nước rơi và tiếng tim đập chậm rãi, trái tim của người đàn ông từng nghĩ mình đã cằn khô lại chợt dậy lên một đợt sóng nhỏ. Một thứ gì đó nhoi lên từ sâu bên trong – không rõ ràng, không tên tuổi, nhưng âm ỉ và day dứt.

Trung vẫn xoa bóp, ngón tay vẫn ấn dọc theo sống lưng. Rồi bất chợt, anh cúi đầu, hỏi nhẹ, giọng khàn nhẹ như gió:

“Anh thấy đỡ chưa?”

Thành đáp khẽ, không quay lại:

“Ừ… đỡ lắm rồi. Cảm ơn.”

Một câu cảm ơn rất nhỏ, nhưng với Trung, nó vang như tiếng thở dài vừa chạm tới đáy lòng.

————–

Đêm đó, trời trở lạnh hơn thường lệ. Gió lùa qua kẽ lá ngoài hiên phát ra tiếng xào xạc khe khẽ. Trong nhà, mọi người đã yên giấc. Tiếng ngáy nhẹ của ông Út vọng ra từ phòng đầu dãy, phòng Đạt thì im thin thít, đèn đã tắt từ sớm.

Phòng Trung vẫn còn ánh sáng le lói. Anh nằm nghiêng trên giường tre, chăn kéo ngang hông, mắt mở, trằn trọc. Không phải vì vết thương – chúng gần như khỏi hẳn – mà vì cảm giác lạ lùng khi chạm vào cơ thể Thành lúc tắm, như một điều gì đó chưa kịp gọi tên đã len vào mạch máu.

Một lúc sau, có tiếng gõ nhẹ hai cái vào khung gỗ cửa phòng, rồi một giọng trầm quen thuộc vang lên:

“Ngủ chưa? Không phiền uống vài ly với tôi chứ?”

Trung ngồi bật dậy. Anh mở cửa, thấy Thành đứng đó – tay cầm chai rượu nhỏ, gò má hơi ửng đỏ vì gió đêm hoặc có thể… do hồi hộp. Anh mặc chiếc áo thun sẫm màu mỏng, quần lửng vải thô, dáng người cao lớn hiện lên trong bóng tối càng thêm vững chãi.

“Chắc khó ngủ quá, với lại… không có ai nhậu cùng.”

Trung mỉm cười, tránh sang một bên:

“Vào đi. Có người uống chung là vui rồi.”

Căn phòng nhỏ của Trung hiện lên ấm áp dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Chỉ có một chiếc bàn con sát tường, Trung lấy thêm hai cái chén nhỏ, rót rượu ra. Thành ngồi đối diện, lưng tựa nhẹ vào tường, chai rượu đặt giữa hai người.

Hai người đàn ông – một từng là kẻ xa lạ, một là chủ ruộng khô khan – giờ lại ngồi gần nhau trong một không gian tĩnh lặng như thế.

Họ cụng chén. Rượu trôi vào cổ họng, nóng rát nhưng dễ chịu, xua đi cái lạnh âm ẩm của đêm.

Một lúc sau, Trung nghiêng đầu, nhìn Thành thật lâu. Ánh đèn hắt bóng lên gò má rắn rỏi kia, lên cái cổ to, lên vết hằn mồ hôi cũ trên áo. Da Thành đậm nắng, ánh mắt trầm tĩnh, từng đường nét trên mặt như được gió và đất nhào nặn. Anh ấy ngồi đó – vững chãi mà cô đơn, lạnh lùng mà gần gũi.

Trung buột miệng, nửa trêu nửa thật:

“Anh Thành sống trầm quá. Cái kiểu đàn ông vai rộng, ít nói, da rám nắng thế này… người ta nhìn phát là thấy muốn dựa vô.”

Thành đang uống dở khựng lại một chút, quay sang. Mặt hơi đỏ, không biết vì rượu hay vì ánh mắt đang đặt lên mình đầy chăm chú kia. Anh cười, nhẹ nhưng có chút ngượng:

“Sao nhìn dữ vậy? Chưa thấy trai già nhậu nhẹt hả?”

Trung bật cười, ánh mắt vẫn không rời khỏi đối phương:

“Anh mà già gì. Cao lớn, phong độ… Ai thấy cũng phải mê.”

Không gian chợt lặng lại. Giữa cái lặng im ấy, câu nói như treo lơ lửng, còn ánh mắt Trung vẫn giữ nguyên – không hẳn đùa, cũng không hẳn thật, mà là kiểu ánh mắt đủ để khiến người khác thấy… tim lệch đi một nhịp.

Thành ngước nhìn, đôi mắt đen thẫm ánh lên thứ gì đó khó gọi tên. Rượu đã khiến nét mặt anh bớt cứng. Giọng anh trầm hơn, thấp hơn, như một lời thì thầm không muốn ai nghe ngoài hai người:

“Vậy… cậu có mê không?”

Trung ngớ người. Trong một khoảnh khắc, trái tim anh đập mạnh. Không vì bất ngờ, mà vì Thành hỏi thật.

Anh nhìn vào mắt Thành – thứ ánh mắt dường như mang theo cả bầu trời miền quê lặng lẽ ấy, và gật nhẹ:

“Có.”

Một chữ. Rõ ràng. Không né tránh.

Thành không cười. Nhưng ánh mắt anh dịu đi. Hai bàn tay vẫn đặt trên bàn nhưng có vẻ như hơi run. Chai rượu giữa hai người cạn dần. Khoảng cách giữa họ cũng… cạn dần.

Trong đêm ấy, không có lời tỏ tình, không có động chạm vội vã, chỉ có một cuộc đối thoại bằng rượu, bằng ánh nhìn và bằng trái tim đã im lặng quá lâu.

————-

Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 107 2 ngày ago
Chương 106 2 ngày ago
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 1"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz