NGOẠI TRUYỆN – CHƯƠNG 1: NHỮNG GÌ BA ĐỂ LẠI
Không ai trong nhà này từng thật sự hiểu Phạm Thành Châu.
Ngay cả khi ông ngồi ngay trước mặt họ.
Trong mắt người ngoài, ông là một người đàn ông điềm tĩnh, sắc bén, luôn kiểm soát được mọi thứ — từ bàn làm việc, các cuộc họp, đến những mối quan hệ xung quanh mình. Một người đàn ông của lý trí, của con số, của những thỏa thuận được sắp xếp hoàn hảo.
Nhưng trong mắt hai đứa con của ông — An và Linh — Châu luôn là một điều gì đó khó nắm bắt hơn thế.
Ông không phải người cha lạnh lùng. Nhưng cũng chưa bao giờ là người cha dễ đoán.
Và đến ngày họ tròn 18 tuổi, họ mới nhận ra rằng:
suốt bấy nhiêu năm, họ chưa từng thật sự biết ông là ai.
Tối hôm đó, căn nhà lớn của gia đình Phạm trống lặng.
Không có tiệc. Không có khách. Không có những lời chúc mừng ồn ào.
Châu chỉ để lại một hộp quà đơn giản cho hai con, cùng một tấm thiệp ngắn:
"Chúc mừng các con trưởng thành.
Hãy luôn nhớ: sự thật không phải lúc nào cũng là thứ các con muốn biết."
Rồi ông rời đi.
Không giải thích. Không nhìn lại.
Chiếc xe rời khỏi cổng, để lại hai đứa trẻ — không, hai người trưởng thành — đứng trong phòng khách rộng lớn mà bỗng dưng thấy xa lạ.
Linh cầm tấm thiệp rất lâu.
An nhìn theo bóng xe khuất dần.
Trong lòng cậu, một cảm giác bất an khó gọi tên bắt đầu dâng lên.
Căn nhà này có một phòng mà cả hai chưa bao giờ được bước vào.
Không phải vì bị cấm đoán công khai.
Mà vì ba họ… chưa từng nói về nó.
Một căn phòng ở cuối hành lang tầng hai, luôn đóng kín, chìa khóa không bao giờ để lộ.
An từng hỏi một lần khi còn nhỏ.
Ba chỉ nhìn cậu, rất lâu, rồi nói:
"Khi con đủ lớn, con sẽ hiểu."
Tối nay, khi An đi ngang qua hành lang, cậu nhận ra —
cánh cửa không còn khóa.
Nó mở hé, rất khẽ, như thể mời gọi.
Linh đứng phía sau, giọng nhỏ lại:
"Anh… có nên không?"
An không trả lời. Nhưng bàn tay cậu đã đặt lên tay nắm cửa.
Bên trong không giống phòng làm việc thông thường.
Không có bằng khen. Không có hồ sơ. Không có ảnh gia đình.
Chỉ có:
Một chiếc bàn lớn đặt giữa phòng.
Một kệ gỗ sát tường đầy những hộp kín.
Một chiếc két sắt nhỏ đặt ở góc khuất.
Không khí trong phòng nặng nề, như thể mang theo hơi thở của nhiều năm im lặng.
Linh là người mở chiếc hộp đầu tiên.
Bên trong là một album bìa đen, dày cộp, không có tiêu đề.
Trang đầu tiên chỉ có một dòng chữ của Châu, viết rất ngay ngắn:
"Nếu các con tìm đến đây… nghĩa là các con đã không còn là trẻ con nữa."
Những trang tiếp theo khiến cả hai chết lặng.
Không phải ảnh gia đình.
Không phải ảnh công việc.
Mà là những gương mặt trong bóng tối — chụp lén, che nửa mặt, hoặc bị xóa mờ hoàn toàn.
Dưới mỗi bức ảnh là những ghi chú ngắn gọn:
"Đã tiếp cận."
"Đã thử thách."
"Đã hoàn toàn thuộc về."
Linh khẽ lẩm bẩm:
"Ba… đã làm gì vậy?"
An mở chiếc két nhỏ.
Bên trong là một ổ cứng rời và ba chiếc USB.
Cậu cắm một chiếc vào laptop đặt sẵn trên bàn.
Màn hình bật lên — và video đầu tiên xuất hiện.
Một căn phòng xa lạ, ánh đèn vàng mờ, nhạc nền trầm thấp. Châu ngồi ở vị trí trung tâm, bình thản, nhưng ánh mắt sắc lạnh đến kỳ lạ.
Xung quanh ông là những người đàn ông trần truồng đang ở xung quanh ba mình có cả ông ngoại cũng đang trần truồng và trong đó có những người bác, người anh họ, những người đàn ông ở bên nhà ngoại mình — mỗi người đều nhìn ông như thể ông là trung tâm của thế giới.
Châu không ra lệnh. Không ép buộc.
Ông chỉ nói, rất chậm:
"Ở đây… mọi chúng ta có thể là chính mình. Không cần che giấu. Không cần giả vờ."
Video chuyển cảnh.
Một người đàn ông quỳ xuống trước mặt Châu để bú lấy con cu to dài của ông — không phải vì bị ép, mà vì tự nguyện.
Linh lập tức tắt máy.
Cậu run rẩy:
"Đây không phải điều ba chúng ta biết về ba mình."
An không trả lời.
Cậu mở tiếp một file khác — lần này là ghi âm.
Giọng Châu vang lên, trầm, điềm tĩnh, nhưng mang theo một sức nặng đáng sợ:
"Đế chế này không được xây bằng bạo lực…
mà bằng sự thấu hiểu những khao khát sâu nhất của con người."
"Khi họ hiểu rằng tôi biết họ thật sự muốn gì…
họ sẽ không bao giờ rời bỏ tôi."
Linh lật lại album.
Ở trang cuối, có một bức ảnh duy nhất.
Ảnh của hai anh em khi còn nhỏ, đứng trước căn nhà này.
Nhưng phía sau họ — ở cửa sổ căn phòng này —
có Châu đứng nhìn xuống.
Ánh mắt ông trong bức ảnh không giống một người cha.
Nó giống ánh mắt của… một người đang quan sát "đối tượng".
An siết chặt tay:
"Có phải… suốt thời gian qua, ba không chỉ nuôi dạy chúng ta… mà còn theo dõi chúng ta không?"
Linh không trả lời.
Cậu chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.
An tìm thấy một tập tài liệu mỏng trong một ngăn kéo kín.
Bên trong là sơ đồ — không phải của một tòa nhà, mà của một mạng lưới:
Tên người.
Dấu mũi tên.
Những vòng tròn liên kết.
Ở trung tâm sơ đồ là một cái tên duy nhất:
PHẠM THÀNH CHÂU.
Bên cạnh đó là một dòng chữ viết tay của ông:
"Không ai bước vào mà không tự nguyện."
Linh thì thầm:
"Ba không phải chỉ là một một luật sư…
Ông ấy còn là… thứ gì đó khác."
Tiếng động phía sau lưng
Đúng lúc đó, đèn trong phòng bỗng chập chờn.
Cánh cửa phía sau họ khẽ kêu lên.
Không ai vào.
Nhưng cả hai đều có cảm giác — họ không còn ở đây một mình.
An quay lại rất chậm.
Không có ai.
Chỉ có bóng tối dày đặc phía sau lưng.
Linh nhìn vào album, rồi nhìn An.
"Chúng ta… có nên tiếp tục không?"
An không trả lời ngay.
Cậu nhìn vào màn hình laptop, nơi hình ảnh cuối cùng vẫn còn dừng lại — Châu ngồi trên chiếc ghế cao, nhìn thẳng vào camera như thể đang nhìn chính hai đứa con mình.
Ngoài hành lang, có tiếng bước chân rất khẽ.
Không phải của ba.
Và trong khoảnh khắc đó, An hiểu rằng:
Họ không chỉ vừa tìm thấy bí mật của ba mình —
họ vừa bước một chân vào thế giới ngầm mà ông đã tạo ra.