Nội dung truyện
Châu bắt đầu tìm cách trò chuyện với Dượng Chín trong những giờ nghỉ ngơi. Anh hỏi về phong tục tập quán của người dân tộc, về những câu chuyện truyền thuyết của bản làng, và cả về cuộc sống mưu sinh trên núi rừng. Dượng Chín lúc đầu chỉ trả lời cộc lốc, nhưng dần dần, trước sự chân thành và tò mò của Châu, dượng cũng mở lòng hơn.
Châu không khỏi bị cuốn hút bởi vẻ nguyên sơ, hoang dã của Dượng Chín. Thân hình lực lưỡng của dượng, làn da rám nắng sạm đen vì nắng gió, và đặc biệt là ánh mắt sắc sảo nhưng lại ẩn chứa sự hiền lành khi nói về thiên nhiên, về núi rừng quê hương. Mỗi khi Dượng Chín cởi trần để lội suối hay vác củi, những thớ cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ như những tác phẩm điêu khắc sống, khiến Châu không khỏi nuốt nước bọt.
Anh đã có một kế hoạch tinh vi hơn cho Dượng Chín. Không còn là những chiêu trò bỏ thuốc hay những lời gợi ý trực tiếp. Với người đàn ông của núi rừng này, Châu tin rằng cách tiếp cận tốt nhất là sự tin tưởng và kết nối từ bên trong. Anh muốn Dượng Chín tự nguyện mở lòng, tự nguyện khám phá những cảm xúc mà có lẽ dượng cũng chưa từng biết đến.