- Home
- Chàng rể bất Đắc Dĩ
- Chương 35 - 35: Hắc Ám Trên Quốc Lộ và Sự Chinh Phục Dượng Năm (Anh Nam
Chương 35: Hắc Ám Trên Quốc Lộ và Sự Chinh Phục Dượng Năm (Anh Nam)
Sau chiến thắng vang dội với Anh Thanh (Dượng Mười), kế hoạch "hoàn hảo hóa" của Châu càng được củng cố và anh cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết. Mục tiêu tiếp theo trong danh sách của anh là Dượng Năm, hay còn được biết đến là Anh Nam. Đây là một thử thách khó nhằn hơn so với những "con mồi" trước đây. Dượng Nam là một tài xế đường dài, dáng người phong trần, rắn rỏi, và có vẻ ngoài khá lạnh lùng, ít biểu lộ cảm xúc. Châu biết, Anh Nam không dễ bị thao túng bằng lời nói hay những chiêu trò đơn giản. Anh cần một phương pháp tinh vi hơn, trực tiếp hơn, nhưng cũng đầy bất ngờ.
Châu quyết định tiếp cận Anh Nam qua công việc. Anh đã khéo léo nhờ Ông Tứ kiếm cho mình một chuyến xe về lại thành phố, viện cớ cần một chuyến xe gấp để lên thăm vợ mình vì Uyên đã chuẩn bị sắp "hạ sinh cặp rồng con". Lúc đầu, Ông Tứ cũng đòi đi cùng Châu, nhưng Châu đã dùng mọi lời lẽ thuyết phục được Ông Tứ ở nhà, giải thích rằng đây là chuyến đi riêng tư của hai vợ chồng, không tiện có người khác theo cùng. Ông Tứ, với tư cách là người yêu hờ của Châu và người bố vợ đầy "tâm lý" (và cũng lo lắng cho Châu), nên ông đã nhanh chóng sắp xếp cho Dượng Năm đưa Châu đi, tạo điều kiện thuận lợi nhất cho kế hoạch của Châu.
Chuyến xe khởi hành vào một buổi chiều muộn, khi hoàng hôn vừa buông xuống, nhuộm đỏ cả con đường vắng vẻ. Trong suốt hành trình, Dượng Năm vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, tập trung lái xe. Châu thử bắt chuyện đôi ba câu về công việc, về cuộc sống, nhưng Anh Nam chỉ đáp lại cụt ngủn, không mấy mặn mà. Châu biết, cách tiếp cận trực diện bằng lời nói sẽ không có tác dụng với người đàn ông này. Anh cần một sự khơi gợi tinh tế hơn, dựa vào ký ức về lần Dượng Năm đã trúng thuốc của anh.
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh đèn pha rọi sáng con đường quốc lộ, tạo nên một không gian riêng tư và có phần cô lập trong cabin xe. Châu khẽ cựa mình, cố ý chạm nhẹ vào đùi Dượng Năm. Anh Nam khẽ giật mình, liếc nhìn Châu qua gương chiếu hậu, ánh mắt sắc lẹm đầy dò xét.
"Dượng Năm lái xe đường dài chắc mệt lắm, phải không ạ?" Châu cất tiếng, giọng nói có vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự ranh mãnh.
Dượng Năm ậm ừ, không đáp lời, vẫn giữ vẻ mặt cảnh giác.
Châu không nản lòng. Anh khẽ hít một hơi, rồi đột ngột đặt tay lên đùi Dượng Năm, nhẹ nhàng vuốt ve bắp đùi săn chắc qua lớp quần vải. "Dượng lúc nào cũng khỏe vậy, làm con ngưỡng mộ thật." Lời nói nhẹ nhàng nhưng bàn tay Châu lại mang đầy sự mời gọi, từ từ di chuyển lên cao hơn.
Dượng Năm giật bắn người, phanh xe đột ngột, khiến cả Châu và chiếc xe chao đảo. Anh Nam quay phắt sang Châu, ánh mắt đầy giận dữ và cảnh cáo: "Thằng ranh con! Mày làm cái trò gì đấy?! Coi chừng tao đấy!" Giọng anh ta trầm đục, đầy uy lực, rõ ràng không muốn bị chạm vào.
Châu không hề sợ hãi, ngược lại, anh mỉm cười đầy quyến rũ, ánh mắt thách thức nhìn thẳng vào Dượng Năm. "Dượng Nam, dượng còn nhớ lần dượng say không? Cái đêm mà dượng đã… rất sung sướng ấy?"
Lời nói của Châu như một đòn đánh thẳng vào tâm lý Dượng Năm. Khuôn mặt anh ta thoáng chút bối rối, ánh mắt dao động, không còn giữ được vẻ lạnh lùng ban đầu. Dượng Năm là người đàn ông của gia đình, anh ta không bao giờ nghĩ mình sẽ có những khoảnh khắc như thế, và việc Châu nhắc lại khiến anh ta vừa ngượng ngùng vừa tức giận. Châu nắm bắt lấy khoảnh khắc do dự đó. Anh tiếp tục vuốt ve, lần này bàn tay anh đi sâu hơn vào bên trong đùi Dượng Năm, chạm nhẹ vào mép quần lót.
"Dượng không cần phải giả vờ đâu. Con biết dượng cũng thích mà. Con có thể mang lại cho dượng những thứ mà không ai khác có thể làm được." Châu nói nhỏ nhẹ, đầy mời gọi, giọng điệu như thôi miên.
Dượng Năm vẫn cố gắng giữ vẻ cứng rắn, nhưng cơ thể anh ta đã bắt đầu phản ứng. "Thằng ranh con… mày… mày muốn gì?" Giọng nói của Dượng Năm đã không còn giữ được sự uy lực, thay vào đó là sự bối rối và một chút run rẩy.
Châu mỉm cười chiến thắng. Anh nhoài người qua, chủ động hôn lên môi Dượng Năm, một nụ hôn vừa khám phá, vừa gợi tình. Ban đầu, Dượng Năm cứng đơ, chống cự yếu ớt, nhưng Châu không ngừng tấn công. Anh cắn nhẹ môi dượng, đưa lưỡi vào sâu, khuấy đảo từng ngóc ngách, kích thích mọi giác quan. Dượng Năm, với bản năng đàn ông bị kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng không thể cưỡng lại được sự kích thích ấy. Anh ta đáp trả lại nụ hôn của Châu một cách vụng về, rồi dần dần trở nên cuồng nhiệt hơn, như một con thú bị đánh thức.
Chuyến xe dừng lại giữa một đoạn đường vắng, không một bóng người. Trong màn đêm đen kịt, dưới ánh đèn le lói của bảng điều khiển, hai người đàn ông trần truồng hòa vào nhau ngay trong cabin chật hẹp. Tiếng rên rỉ đầy sự dâm dục của họ hòa cùng tiếng da thịt va chạm vào nhau "phành phạch… phành phạch… phành phạch…", vang vọng khắp không gian kín mít. Dượng Năm, người tưởng chừng khó chinh phục nhất, giờ đây lại là kẻ cuồng nhiệt nhất. Anh ta gầm gừ, thúc hông mạnh bạo, từng cú đẩy đều mang theo sự khao khát bị kìm nén bấy lâu. Châu rên rỉ dưới thân Dượng Năm, cảm nhận sự sung mãn và sức mạnh của người đàn ông này. Anh biết, mình đã thành công thêm một bước nữa, biến một người khó tính nhất thành kẻ phục tùng mình.
Khi mọi thứ lắng xuống, Dượng Năm nằm thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại. Anh ta nhìn Châu bằng một ánh mắt phức tạp – có sự thỏa mãn, có sự tức giận, nhưng cũng có cả sự phụ thuộc mới mẻ. Dượng Năm không nói gì, chỉ khẽ kéo Châu lại gần, ôm lấy cậu. Châu biết, từ giờ trở đi, Dượng Năm cũng sẽ nằm trong mạng lưới của anh, một cách thầm lặng và đầy bí ẩn. Thử thách khó khăn nhất đã vượt qua, khẳng định thêm quyền lực và sự khéo léo của Châu. Trong giây phút thân mật ấy, Dượng Năm khẽ thì thầm, chấp thuận mối quan hệ "cấm kỵ" này: "Anh em nhé…"