Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
  3. Chương 38
Prev
Next

Chương 38:

Sáng chủ nhật, Sài Gòn dường như chậm lại một chút.

Phố xá không còn cái vẻ vội vã như những ngày thứ, dòng người qua lại thưa hơn, những chiếc xe kéo cũng thong thả lăn bánh trên mặt đường còn ẩm hơi sương. Nhưng ở những góc chợ quen thuộc, nhịp sống vẫn bắt đầu từ rất sớm.

Từ lúc trời còn chưa sáng hẳn, tiếng rao hàng đã vang lên khắp các con hẻm nhỏ. Nào tiếng người bán gọi khách, tiếng xe đẩy kẽo kẹt, tiếng cười nói xen lẫn giữa những cuộc trò chuyện vụn vặt của buổi sớm.

Lúc Tuấn về trước cửa tiệm thì nắng còn chưa tràn qua ô cửa kính, cậu gom mớ đồ mới mua ở chợ rồi bước xuống xe. Vừa mở cửa đã thấy Dương đứng từ trên lầu hai, mặt mũi còn chưa tỉnh ngủ nhìn xuống, thấy Tuấn tay xách nách mang, anh buộc miệng hỏi, giọng hơi bực bực vì nghĩ Tuấn cuốn gói về từ sớm rồi.

– Sáng sớm, anh không ngủ thêm mà đi đâu đó!?

Tuấn cầm mấy bịch đồ đi thẳng vô nhà bếp, vừa đi vừa nói:

– Anh đi mua đồ về nấu bữa sáng… Lâu lâu mới có dịp, em đi tắm đi.

Dương đứng trên cầu thang mà mặt mày nhăn nhó, khi nãy bước xuống giường thôi mà cái hông đã đau quặng lên, giờ phải lết xuống cầu thang nữa.

Tuấn thấy Dương không trả lời liền ngó đầu ra nhìn.

– Dương…?

– Dương cái gì mà Dương…

Anh lầm bầm, tay vẫn bám lấy lan can cầu thang, cố tỏ ra bình thường.
Tuấn nhìn một lúc, rồi như hiểu ra chuyện gì.

– À…

Một tiếng à kéo dài khiến Dương lập tức ngẩng đầu lên nhìn thì đã thấy cậu chạy từ dưới lên.

Cậu ngước nhìn Dương đang đứng bám vào lan can, đi từng bước khó khăn trên đó, bộ dạng vừa bực vừa ngại, liền bật cười thành tiếng

– Bộ anh vui lắm hay sao mà cười…

– Rồi rồi, lỗi anh.

Tuấn cố nhịn cười, nhưng cuối cùng vẫn bật ra một tiếng khẽ.

Dương định nói thêm gì đó, mới bước được một bước đã khẽ khựng lại.

– Ê ê…

Tuấn cong người, bế Dương lên tay một cách gọn gàng khiến anh giật mình, vội vòng hai tay bám vào cổ cậu.

Vừa lúc đó, Mẫn từ ngoài cửa bước vào trong. Nó ngẩng đầu, miệng còn chưa gọi hết từ “anh Dương” đã phải khựng lại…

Dương cứng người, Tuấn cũng khựng lại vài giây rồi tiếp tục bước xuống.

– Ủa Mẫn… Em …em về sớm vậy…

Mẫn chưa kịp trả lời thì Hai Thiện cũng bước theo sau, vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Khóe miệng cậu khẽ nhếch lên một nụ cười.

Mẫn đứng chết trân ngay cửa, miệng còn há hốc, mặt đỏ đỏ. Nó nhìn Tuấn bế Dương, hai tay Dương đang vòng qua cổ cậu, bộ dạng vừa ngại vừa khó chịu vì bị bế giữa ban ngày. Mẫn lắp bắp, giọng nhỏ xíu:

– Anh… anh Dương… cậu Hai Tuấn… em… em xin lỗi… em không cố ý…

Nó hơi cúi mặt xuống, hai tay siết chặt vạt áo, mắc cỡ như muốn chui xuống đất. Không khí trong tiệm may bỗng trở nên vô cùng khó xử.

Tuấn nhìn Mẫn, rồi nhìn Thiện, cười khẩy một cái, vẫn bế Dương trên tay, mảy may không tránh né.

– Thôi mà, đừng có làm cái vẻ mặt như vậy. Tôi với Dương… Thì là vậy đó…

Dương cũng hơi ngại, đấm nhẹ vào ngực Tuấn, anh cựa quậy.

– Thả xuống đi! Đừng có làm trò trước mặt người ta.

Thiện đứng dựa vào cửa, hai tay đút túi quần, vẻ mặt bình thản như không có gì lạ. Cậu liếc sang Mẫn đang cúi đầu không dám ngẩng lên, rồi khẽ cười:

– Ừ, hai người cứ tự nhiên đi. Mẫn với tôi cũng không phải là không biết gì đâu.

Mẫn nghe vậy thì càng thêm ngại, nó nhìn Thiện một cái, giọng lí nhí:

– Cậu Hai… em… hổng có biết… em chỉ về lấy ít đồ thôi… Đâu có ngờ…

Thiện giơ tay xoa đầu nó, ròi ghé sát tay nó nói nhỏ.

– Hông sao đâu. Cậu biết trước rồi… Vô thay đồ đi, cậu chở em đi ăn, sẵn kể em nghe chút chuyện.

Tuấn bế Dương xuống hết cầu thang, thả anh xuống, rồi quay sang nháy mắt với Thiện:

– Thấy chưa, nhà này ai cũng biết nhau hết rồi. Đừng có làm mặt tội lỗi nữa Mẫn.

Mẫn vẫn còn ngại, nép sát vào Thiện.

– Dạ, vậy em thay đồ rồi đi ngay, không có phiền anh Dương với cậu Tuấn…

Dương che mặt một tay, lắc đầu cười bất lực, còn Tuấn thì chui tọt vô trong bếp bắt đầu xào xào nấu nấu.

Mẫn cúi đầu đi nhanh lên lầu thay đồ, nó đi được vài bước lại quay đầu nhìn xuống, thấy Tuấn đang ung dung đi vào bếp, còn Dương thì đứng đó khoanh tay nhìn theo với vẻ bất lực.

– Hai người đó… Cũng giống mình với Cậu Hai hả ta!?

Đúng lúc đó, từ trong bếp truyền ra tiếng Tuấn gọi vọng ra:

– Hay là ở lại ăn sáng luôn đi, tôi làm dư hơi nhiều đó.

Vừa dứt lời, Tuấn ló đầu ra khỏi cửa bếp, trên người vẫn còn mang cái tạp dề của Dương hay đeo, nhìn hoàn toàn khác với dáng vẻ cậu Hai Tuấn thường ngày ngoài thương hội.

Thiện đi vòng vòng xem mấy kiểu áo có sẵn, nghe giọng thì quay qua.

– Thôi được rồi.

Tuấn nhướng mày.

– Sao? Chê đồ tôi nấu hả?

– Không phải.

Thiện chỉnh lại cổ tay áo rồi nói:

– Tôi đặt bàn ở ngoài rồi, dắt Mẫn đi ăn một bữa ấy mà.

Tuấn à lên một tiếng rồi cũng quay trở lại nấu ăn. Một lúc sau, Mẫn thay xong quần áo bước xuống. Nó vẫn mặc bộ đồ đơn giản thường ngày, tóc tai chỉnh chu hơn một chút, tâm trạng vui vẻ thấy rõ, vừa đi xuống cầu thang, vừa ngân nga bài hát gì đó không rõ tên.

Thiện nhìn thấy nó thì khẽ mỉm cười gật đầu.

– Đi thôi!

Mẫn dạ một tiếng, rồi quay sang cúi đầu chào Dương và Tuấn.

– Em đi nha.

Bữa ăn hôm đó kéo dài hơn dự tính một chút. Chắc do lâu ngày gặp lại nên ba điều bốn chuyện giấu trong lòng đều đem ra nói cho hết.

Ăn xong, Thiện đưa Mẫn trở lại tiệm may. Chiếc xe dừng trước cửa tiệm khi trời đã gần trưa. Dương đang đứng bên trong sắp lại mấy cuộn vải mới nhập, thấy hai người bước xuống thì cũng chỉ cười nhẹ, không hỏi nhiều.

Thiện đứng trước cửa tiệm thêm một lúc, nhìn Mẫn đi vào trong rồi mới rồ ga chạy đi.

Tuấn thì cũng đã về cách đó không bao lâu. Hai người còn có vài chuyện ở thương hội cần giải quyết. Những giấy tờ liên quan tới chuyến hàng trên Sài Gòn vẫn chưa hoàn tất, cộng thêm một số mối làm ăn cần gặp mặt, nên dù là ngày nghỉ cũng không thể thật sự thảnh thơi.

Con phố nhỏ trước tiệm may lại trở về nhịp sống thường ngày. Tiếng kéo cắt vải vang lên đều đều.

Tiếng máy may chạy khe khẽ. Ánh nắng buổi trưa xuyên qua lớp kính cửa tiệm, phủ lên những mảnh vải đủ màu đang được xếp ngay ngắn trên kệ.

Dương và Mẫn mỗi người một việc, không ai nhắc lại chuyện buổi sáng nữa. Mọi thứ tưởng như đã trở về bình thường.

Cho đến khi…

Chiếc màu đen bóng đỗ xịch ngay trước cửa tiệm, bánh xe nghiến lên mặt đường nghe một tiếng két khô khốc. Tài xế nhanh nhảu chạy vòng ra sau, cúi rạp mình mở cửa xe.

​Từ trong khoang xe, một đôi guốc mộc bọc nhung đen sắc sảo đặt xuống nền đất bụi bặm của con phố. Mợ Hai Tuyết bước xuống. Trên người mợ diện một chiếc áo dài lụa màu mỡ gà khá giản dị, tuy không thêu thùa lòe loẹt gì, tóc cũng búi cao đơn giản, nhưng lại được điểm xuyết bằng một chiếc trâm vàng kiểu dáng tao nhã. Trang sức trên người mợ cũng chẳng phải dạng tầm thường, từ vòng cổ đến vòng tay, cà rá, đều là thứ hàng cực kỳ đắt tiền.

Trông mợ vừa có cái nét mộc mạc, đoan trang của người con gái miền quê, nhưng phong thái lại rất ung dung tự tại, toát lên cái cốt cách sang trọng của một người đàn bà đứng sau nửa giang sơn thương hội An Phú – nơi có tiếng bậc nhất xứ lục tỉnh Nam Kỳ.

Bên trong, Dương đang ngồi kiểm tra sổ sách thì nghe tiếng chuông báo khách vang lên.

Vừa bước qua bực cửa, mợ đã lấy chiếc khăn tay lụa nhỏ chấm nhẹ lên cánh mũi như thể không chịu nổi cái mùi bụi ngoài đường.

– Chào cô. Không biết cô cần may áo hay sửa đồ ạ?

Vừa ngẩng đầu lên, Dương đã nhận ra ngay, người trước mặt anh chính là cái người tối hôm qua đứng bên cạnh Hai Thiện trong nhà hát.

Mợ Hai Tuyết nhìn anh, không trả lời ngay.

Ánh mắt mợ dừng lại trên người Dương vài giây, từ cách ăn mặc, dáng đứng, cho tới cái cách anh giữ nụ cười vừa đủ lịch thiệp mà không hề nịnh nọt.

Sau đó, khóe môi mợ mới khẽ cong lên.

– Cậu là chủ tiệm hở?

Dương hơi cúi đầu, vẻ mặt cũng không còn niềm nở nữa, nhưng vẫn giữa thái độ lịch thiệp đón khách như thường lệ.

– Dạ, tôi là Dương.

Mợ Hai Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lướt qua tiệm một vòng trước khi dừng lại trên gương mặt Dương.

– Tôi nghe nói tiệm anh may rất khéo, lại làm nhanh. Hôm nay ghé qua là muốn may thêm vài bộ áo dài.

Dương mỉm cười nhẹ, khẽ nghiêng người mời mợ vào sâu hơn trong tiệm.

– Dạ, tiệm tôi nhận hết. Cô thử xem qua mấy loại vải này đi, xong rồi sẽ lấy số đo, xem qua mẫu mã.

Anh kéo ghế cho Tuyết ngồi, rồi xoay người nói vọng vào trong.

– Mẫn à, pha dùm anh tách trà với.

Nghe cái tên Mẫn, tay Tuyết đang chạm vào cuộn vải bất giác khựng lại, gương mặt lạnh tanh đột nhiên ở ra một nụ cười rồi quay sang Dương.

– Đúng thật là tiệm có tiếng, vải vóc cũng khác xa tiệm thường, toàn hàng ngoại nhập.

Dương không trả lời, anh chỉ khẽ gật đầu cười trừ như đang nhận lời khen.

– À mà… Chắc cậu Dương đây nhớ tôi là ai mà có đúng không? Hôm qua đã gặp nhau trong nhà hát rồi.

Dương biết, còn tự tay anh đấm Thiện một cái mà… Thật tình là lúc đó không để ý gì nhiều tới người bên cạnh, chỉ nhìn cho biết nhưng không ngờ là hôm nay lại đến tận tiệm.

Dương ậm ừ không nói gì, lát sau chỉ giả bộ à lên một tiếng như mới nhận ra. Vừa hay Mẫn từ trong bước ra thì Tuyết cất lời.

– Chồng tôi thiệt tình, chỗ quen biết mà ảnh cũng không giới thiệu cho tôi một tiếng nữa hà… Mà chuyện tối qua… ảnh có xích mích chi với cậu chủ Dương thì cũng mong cậu bỏ qua cho ảnh.

Tuyết vừa ngó qua mấy xấp vải lụa trên bàn, vừa nói:

– Cậu thông cảm, bên ngoài ảnh hổng có giỏi làm vừa lòng ai, nhưng mà về nhà ảnh là tấm chồng tốt. Anh Thiện ảnh tốt với vợ con lắm.

Mẫn bưng khay trà bước ra, vừa vặn nghe trọn câu nói của Tuyết.

​Bước chân thằng nhỏ khựng lại giữa chừng, tay nó run lên suýt chút nữa làm đổ cả nước trà nóng ra khay.

“Tấm chồng tốt, tốt với vợ con lắm”…

Từng chữ từng câu của mợ Hai nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lọt vào tai Mẫn lại nghe chát chúa vô cùng. Mẫn mím môi, cố kìm nén lồng ngực đang thắt lại, cúi đầu bước tới, đặt tách trà lên bàn cạnh ghế mợ ngồi.

– ​Dạ… Mời dùng trà.

​Tuyết quay sang, thấy Mẫn thì khẽ cười, ánh mắt thoáng đanh lại, vẫn giữ nét thong thả nâng tách trà lên, hương khói nghi ngút bốc lên nhạt nhòa, che đi ánh nhìn sắc lẹm của mợ. Mợ không uống ngay, chỉ dùng nắp tách gạt gạt mấy cọng trà nổi trên mặt nước, rồi bất chợt ngước lên nhìn thẳng vào mặt đang cúi gằm của Mẫn.

​Nụ cười trên môi Tuyết càng thêm đậm đà, dịu dàng, nhưng giọng nói lại mang theo chút uy nghi của một người đàn bà nắm quyền.

– Phận đờn bà như tôi, suốt ngày lo chuyện trong nhà, chăm con xong phải lo cho chồng… Mấy chuyện hòa giải này tôi cũng mần suốt hà… Nhờ vậy nên mới suông sẽ tới giờ.

Dương từ nãy giờ nghe mợ nói thì cũng chỉ cười cười, gật đầu cho qua chuyên, nhưng lại tinh ý nhận ra bả vai Mẫn đang run nhẹ.

Biết tính nó hơi nhát, lại gặp ngay chính thất của Hai Thiện đến tận nơi đổ hào quang đổ uy quyền thế này thì chịu sao thấu, anh liền nói lớn cắt ngang.

– ​Mẫn, em vô trong xếp mấy cuộn chỉ lên kệ giúp anh với, để khách anh tiếp cho.

​Mẫn như mở cờ trong bụng, vừa cúi đầu định thưa một tiếng dạ để lùi bước, thì tiếng nắp tách trà chạm vào thành sứ vang lên một tiếng cạch. Mợ Hai Tuyết thong thả đặt tách nước xuống bàn, rồi nhẹ giọng

– ​Cậu Dương từ từ đã nè… Tôi thấy em này lanh lợi, gương mặt ngó cũng sáng sủa, để em nó đứng đây phụ cậu căng vải cho tôi chọn mẫu có phải tiện hơn không? Để chủ tiệm đích thân phục vụ khách, coi sao đặng.

​Nói rồi, Tuyết xoay người sang, ánh mắt dịu dàng mềm mại dời từ xấp lụa sang thẳng gương mặt đang tái mét của Mẫn. Mợ nhìn thằng nhỏ từ trên xuống dưới một lượt, khóe môi khẽ cong lên, buông một lời khen nghe ngọt xớt.

– ​Đất Sài Gòn có khác, nuôi người khéo quá trời quá đất. Em này ngó trắng trẻo, môi hồng da mịn, nhìn ra dáng thư sinh bảnh tỏn chứ đâu có giống mấy thằng ở trong nhà tôi dưới quê. Nhà thì thiếu gì đứa ở, mà ngặt nỗi đứa nào đứa nấy đen đúa, ăn nói thì thô thiển, cục mịch hà… Đã vậy… nhiều khi tụi nó cậy được chủ thương chút đỉnh rồi sinh hư, đâm ra quên mất cái gốc gác bần hàn của mình, cứ đòi vượt quá chức phận, trèo lên đầu lên cổ người ta mà ngồi.

​Mợ Hai vừa nói, vừa thong thả vuốt ve chiếc vòng cẩm thạch bọc vàng sáng lấp lánh trên cổ tay. Cú đánh tâm lý đánh thẳng vào danh phận kẻ hầu người hạ khiến Mẫn chỉ biết cắn chặt răng.

​Dương đứng bên cạnh, nụ cười lịch thiệp trên môi anh giờ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng nhìn người đàn bà đối diện. Anh cất lời:

– Cô nói sao chứ, khách quý đã tới tiệm đây thì đích thân chủ như tôi phục vụ mới được, để thằng nhỏ làm lóng ngóng mới không phải phép.

​Nói rồi, Dương không đợi Tuyết kịp phản ứng, anh xoay người gật đầu ra hiệu một cách dứt khoát với Mẫn:

– ​Em vô trong đi.

​Mẫn như người sắp chết đuối vớ được cọc, nó lí nhí một tiếng dạ thật nhỏ rồi cúi gằm mặt, bước đi như chạy vào gian nhà trong. Gian phòng phía trước chỉ còn lại Dương và mợ Hai Tuyết. Không khí lúc này như đặc quánh lại.

​Mợ Hai Tuyết khẽ nheo mắt nhìn theo bóng Mẫn khuất sau bức màn vải, nụ cười trên môi mợ không mất đi, mợ thong thả dựa người vào thành ghế, tay vén tà áo dài cho ngay ngắn, rồi ngước lên nhìn Dương:

– Cậu Dương đây thương người làm quá hen. Tôi chẳng có ý hù dọa chi đâu mà cậu phải căng thẳng như vậy.

​Dương bước tới bên bàn cắt, hai tay đặt lên mặt gỗ phẳng phiu, anh nhìn thẳng vào đôi mắt của người trước mặt mình.

– ​Cô nói quá lời rồi. Người làm ở tiệm tôi đứa nào cũng như ruột thịt, tụi nó còn nhỏ, ăn nói còn chưa tròn vành rõ chữ, sợ làm phật lòng mợ Hai đây thì mang tội. Còn chuyện may vá… Cô đã nhắm được xấp lụa nào chưa, để tôi lấy thước đo thân cho. Hôm nay tiệm tôi hơi nhiều việc, xíu nữa còn có mấy mà Phán, bà thống Đốc tới để may đồ, sợ rằng tôi đây không có nhiều thời gian cho cô.

​Trong mắt Tuyết, người đàn ông này dẫu có chút bực dọc nhưng phong thái vẫn rất mực chừng mực, không hề tỏ ra thất thế hay sợ hãi gì. Mợ đứng dậy, tiếng guốc khẽ gõ lên nền gạch, thong thả tiến lại gần Dương. Mợ đưa ngón tay sơn móng đỏ hồng chạm nhẹ vào cây thước gỗ trên bàn, thanh âm hạ thấp xuống, chỉ đủ cho hai người nghe:

– ​May áo thì gấp gì cậu Dương. Người ta nói “áo mặc sao qua khỏi đầu”, cái áo dù có khéo, có đẹp tới đâu, mà mặc hổng đúng người, hổng đúng chỗ… thì cũng chỉ là một mảnh vải che thân mà thôi. Cậu Dương là người thông minh, dạy người của mình chắc cũng không kém gì đâu, chắc cậu hiểu ý tôi chứ?

Tuyết thấy Dương không đáp, mợ khẽ cười nhạt, lấy chiếc kính râm đeo lại lên mắt. Mợ quay người thong thả bước ra phía cửa.

– ​Hôm nay xem như tôi đến chào hỏi. Trước khi về dưới tỉnh thì tôi sẽ dắt anh Thiện ghé qua đây để ảnh phụ tôi chọn kiểu. Đàn ông mà, ngoài đường có ham vui ngó nghiêng chỗ này chỗ nọ, chứ rốt cuộc… cũng phải dắt vợ đi may áo cưới, áo tiệc thôi. Cậu Dương nhớ chuẩn bị mấy mẫu nào sang trọng một chút nha. Tôi tin tay nghề của cậu.

​Nói xong, mợ Hai Tuyết ung dung bước ra cửa, tài xế đã đứng chờ sẵn từ bao giờ để che nón, mở cửa xe cho mợ. Chiếc xe đen bóng loáng nổ máy, từ từ lăn bánh rồi khuất hẳn sau hàng me già của con phố Sài Gòn.

​Dương đứng chết trân tại chỗ, hai tay bấu chặt vào mép bàn gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Anh ngoảnh mặt nhìn vào gian nhà trong, nơi thằng Mẫn đang ngồi thụp ở góc cửa, hai đầu gối co lại. Dương cũng chẳng biết làm gì ngoài thở dài một tiếng xót xa.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 38"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz