Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
  3. Chương 18
Prev
Next

Từ ngày cậu Hai Thiện trở về, trong nhà bá hộ Trí thì nhìn chung vẫn yên ổn như cũ thôi.

Trên dưới vẫn giữ nề nếp, ai ở phần nấy. Cậu Hai vẫn ra vô đúng mực, gặp các bà thì chào hỏi đàng hoàng, không thân thiết quá mà cũng không để ai bắt bẻ. Ngoài mặt coi như êm ấm.

Chỉ có điều… không phải ai cũng thật sự không biết gì đâu.

Bữa đó, lúc ra sau vườn, bà Ba vô tình bắt gặp cảnh ở ao sen. Cậu Hai gần gũi với thằng Mẫn dưới ao.

Bà đứng lại một chút, chỉ lấy làm lạ. Rồi lặng lẽ quay đi. Không hỏi, không nói, cũng không để ai hay là mình đã thấy.

Dù đã qua được ít lâu, tuy không nhắc thôi nhưng bà không quên.

Được hôm, có dịp gặp cậu Hai ngoài hành lang, bà mới lên tiếng. Giọng nhẹ hều, nghe như nói chơi:

– Nhà mình đông người… đi đứng nói năng hay làm gì, nhớ giữ ý chút nha cậu.

Thiện đứng im, cậu không đáp như chờ đợi bà Ba nói thêm.

Bà Ba vẫn không nhìn thẳng mặt cậu, chỉ nói thêm một câu, chậm chậm nhỏ nhỏ.

– Chuyện gì thì cũng nên để trong nhà thôi. Để người ngoài dòm vô… khó coi lắm. Nhiều người người ta nghe để cho biết vậy thôi, nhưng lại có một số người nghe xong lại lấy đó làm dao đâm mình một nhát…

Bà Ba vừa nói vừa xòe quạt ra phe phẩy rồi chậm rãi bước lên phía trước.

– Tui biết, Cậu Hai học hành giỏi giang, được lên tỉnh học trường Tây chữ nghĩa hơn người… Được tiếp xúc những thứ xúc cảm lạ lẫm, nhưng mà… Cái xứ ở đây, dân đen thì vẫn mãi là dân đen thôi… Tui chỉ nói vậy thôi chứ tui biết chỉ là thú vui nhất thời của cậu, vài bửa nửa tháng, chán chê rồi thì lấy vợ sinh con, kế nghiệp gia sản chứ cậu.

Tới đó, bà mới quay sang nhìn cậu, cậu Hai thừa biết ý bà là gì, khóe môi mới khẽ nhếch lên, hai tay đút túi quần, dáng vẻ vẫn thong thả, trưng ra cái kiểu không sợ trời không sợ đất.

– Tui cảm ơn má Ba đã nhắc nhở tui…

Cậu Hai bật cười, lần này nghe rõ hơn, như có chút thích thú.

– Công nhận… má Ba hiểu tui quá.

Cậu nghiêng đầu, giọng chậm rãi:

– Thằng Hai Thiện này, cái gì làm tui thấy hứng… thì gọi là thú vui cũng được.

Ngừng một chút, ánh mắt cậu thoáng sắc lại:

– Thú vui chơi chán thì bỏ… Nhưng mà cái gì tui đã coi nó là của mình thì…

Khóe môi cậu nhếch lên, nửa cười nửa cảnh cáo. Cậu nhìn bà Ba thêm một thoáng, thấy mặt bà hơi căng lên. Thiện mỉm cười, nói nhẹ như mấy lời vừa nãy là nói chơi.

– Má Ba yên tâm. Tui biết mình đang làm gì mà.

Nói xong, cậu xoay người bước đi. Bà Ba nghe vậy thì cũng thôi, không nói thêm. Thấy chuyện tới đó là đủ rồi. Bà không muốn làm lớn, nhưng cũng không thể làm như không thấy được…

Còn Mẫn.

Từ ngày cậu Hai về, phận nó đổi khác thiệt.

Việc nhẹ đi thấy rõ, không còn làm mấy việc nặng nhọc như trước nữa.

Người ngoài nhìn vô thì nói nó có số, được cậu Hai để mắt, nên đỡ khổ.

Nhưng chỉ có nó mới biết… cái được để mắt đó không đơn giản như người ta nghĩ.

Ban đầu, nó sợ.

Sợ cậu gọi, sợ đứng gần, sợ cái ánh mắt nhìn của cậu dán vô người mình.

Mà rồi, sợ riết… thành quen.

Quen riết… lại thành không có thì bứt rứt không chịu nổi.

Nó bắt đầu để ý từng chút một.
Cậu Hai hôm nay vui hay không, nhìn nó có lâu hơn thường ngày không.

Chỉ cần cậu nhíu mày nhẹ một cái thôi… là lòng nó đã thắt lại.

Còn nếu cậu lơ nó đi một bữa…
Nguyên ngày đó, nó làm gì cũng sai.
Đầu óc cứ rối lên, tay chân lóng ngóng, trong bụng cứ cồn cào khó chịu, như thiếu cái gì đó mà không biết nói sao.

Có lúc nó tự hỏi mình có bị bệnh gì không? Một thằng ở như nó… đáng lẽ chỉ cần lo ăn no, ngủ đủ, làm tròn phận sự là được rồi.

Vậy mà bây giờ… Chỉ cần cậu Hai không nhìn tới nó, lạnh nhạt chút xíu là nó đã thấy không yên.

Nó không muốn cậu Hai giận, không muốn bị cậu bỏ ra ngoài, càng không muốn mất cái ánh mắt đó.

Cả ngày hôm nay, Mẫn làm việc mà lòng không yên.

Cậu Hai chỉ kêu nó lên phòng, có vậy thôi. Mà từ trưa tới giờ… nó cứ chờ. Chờ tới mức chính nó cũng thấy mình kỳ.

Mong cho mau hết việc, mong cho trời mau tối.

Tối đó, khi nhà trên cơm nước xong xuôi, ông bà bá còn chưa về phòng nghỉ thì nó đã lọ mọ chui lên phòng cậu Hai. Đi thì nhanh, mà cuối cùng lại đứng trước cửa một lúc lâu không dám vào, bất giác giọng cậu vang lên từ phía trong.

– Tao không kêu vào là mày đứng ở ngoài đó luôn đúng không?

Mẫn đứng trước cửa thêm chút, tay nó siết chặt mép áo, tim đập thình thịch. Nó hít một hơi thật sâu, rồi khẽ đẩy cửa bước vào.

Cửa vừa khép lại sau lưng chưa được hai giây, cậu Hai Thiện đã lao tới. Một tay cậu nắm chặt cổ tay Mẫn kéo mạnh, ép sát nó vào bức tường gỗ bên cạnh cửa. Lực mạnh đến mức lưng Mẫn va nhẹ vào vách, phát ra một tiếng cộp nhỏ.

– …Cậu…

Mẫn chưa kịp nói gì, cậu Hai đã cúi xuống, hít sâu một hơi ngay sát cổ nó. Mũi cậu lướt dọc theo da thịt ấm nóng, hít lấy mùi xà bông hoa quen thuộc còn vương lại sau khi tắm.

Cậu Hai hôm lên cổ nó rồi cắn vào vành tai một cái nhẹ, làm nó giật mình kêu lên trong cổ họng.

– Ahh!

Mẫn run lên, hai tay vô thức bấu vào vạt áo của cậu. Nhưng chỉ trong phút chốc. Tay cậu Hai vòng xuống nắm lấy vạt áo của thằng Mẫn kéo mạnh… Tiếng vải xé toạc vang lên khô khốc. Cậu Hai kéo phăng chiếc áo ra khỏi người Mẫn chỉ trong một thoáng, ném xuống nền nhà.

Mẫn chưa kịp nói gì, cậu Hai đã ép sát người vào, ngực ép ngực, đùi kẹp chặt hai đùi nó vào tường. Hơi thở cậu nóng rực, gằn giọng:

– Mày thèm được người khác nhìn thấy cơ thể mày lắm đúng không? Thích thằng khác nhìn mày cái kiểu muốn ăn tươi nuốt sống mày luôn chứ gì. Nhìn kiểu gì tao biết hết…

Cậu Hai vừa nói, vừa dùng tay xé hết đồ của thằng Mẫn… nó không kêu, không giãy, chỉ lẳng lặng để hai tay trượt khỏi vai cậu Hai, nó run run, nước mắt lặng lẽ trào ra, lăn dài trên má, xuống cổ trượt dài trên da thịt nóng hổi của nó.

Nó cúi đầu, giọng khàn khàn, gần như nức nở:

– Con không có muốn làm vậy… Con không biết có người…

Cậu Hai Thiện khựng lại. Ánh mắt cậu dừng trên khuôn mặt Mẫn, cậu biết chứ… Cậu biết nó không làm gì sai hết, chỉ giận vì nó quá vô tư, quá hiền đến nổi khờ khạo. Nhưng cũng chính vì nó như vậy nên Cậu hai mới muốn thương nó, mới lo cho nó.

Cậu quay mặt đi một chút, hít sâu một hơi. Lồng ngực phập phồng lên rồi hạ xuống, như đang cố dằn cái gì đó xuống cho bằng được. Trong đầu cậu thoáng qua cái cảnh ngoài ao.

Cái dáng nó đứng dưới nước, ướt sũng, vô tư cười một mình. Rồi cái cách thằng kia đứng trên bờ, nhìn xuống… không rời mắt.

Cậu nghiến răng, không phải giận nó. Mà giận… cái ánh mắt đó của Hai Tuấn.

Giận cái cách người ta nhìn nó, giống hệt như cách… cậu từng nhìn nó.

Cái ý nghĩ đó vừa lóe lên, cậu chợt khựng lại. Như bị ai tạt cho một gáo nước lạnh.

Tay cậu đang giữ ở eo nó, tự dưng chậm lại. Cậu nhìn xuống, thấy mấy vết bầm cũ chưa tan hết, lòng bỗng hụt đi một nhịp. Nhìn thấy nước mắt lăn dài, vai nó run lên từng đợt. Cậu cứng người một thoáng, cơn nóng giận và dục vọng đang dâng trào đột nhiên bị dập tắt.

Cậu thở ra một hơi dài. Tay siết chặt eo Mẫn từ từ dịu lại, không còn để cảm xúc lấn át nữa.

Cậu nhìn nó rồi tặc lưỡi, đưa tay gãi mạnh sau gáy, mặt hơi đỏ lên vì bực tức với chính mình. Không nói thêm lời nào, cậu quay lưng lại, bước về giường ngồi xuống. Một lúc sau, Hai Thiện vỗ nhẹ lên đùi mình, giọng trầm xuống:

– Lại đây.

Mẫn đứng yên một chút, lau vội nước mắt bằng mu bàn tay, rồi chậm rãi bước tới. Nó ngồi lên đùi cậu Hai, hai tay khẽ bám vào vai cậu. Cậu Hai đưa tay ôm lấy eo nó, siết nhẹ.
Cậu thở dài một hơi, cằm tựa lên vai Mẫn, giọng khàn khàn:

– Cái thằng đó… Không có tốt đẹp gì hết, mai mốt có gặp nó, thì né ra xa một chút, mày chỉ biết vậy là được rồi… Hiểu chưa.

Mẫn nó mím môi, nhìn cậu Hai gật gật đầu, còn cậu thì thấy hơi ngại ngại, mặt lảng lảng đi chỗ khác, giọng hơi ngập ngừng.

– Nín đi… Tao không có giận này, thì… Chỉ thấy hơi tức thôi! Nó có nói gì với mày không?

Mẫn ậm ừ, nó không dám nói nhưng mà cũng không dám giấu cậu.

– Dạ, có nói… Nói gì mà lần đầu thấy con trai hái hoa, rồi còn khen con… À khen xà bông của cậu hai thơm nữa, chỉ vậy thôi à… Con nói thiệt.

Nghe tới đây, Hai Thiện nhíu mày: – Đừng có xài chai xà bông đó nữa, tao cho mày chai khác.

– Ủa sao vậy cậu, mùi cậu Hai thích mà?

– Không thích nữa, chán rồi. Đổi đi…

Nó nghe xong, biết cậu Hai không giận nó nữa thì tâm trạng cũng tốt lên chút, giọng lí nhí.

– Cậu hai thích là được!

Hai Thiện nghe xong không nói gì, chỉ im lặng nhìn nó trong cái ánh sáng mờ mờ từ ánh đèn vàng vọt phủ lên căn phòng bắt đầu tràn ngập nhục dục.

Tiếng tim đập, tiếng hơi thở cả hai xen vào nhau nóng hổi, cậu kéo kéo người nó lại gần mình hơn, rồi áp sát hôn nhẹ lên môi nó. Ban đầu chỉ là chạm khe khẽ, ấm ấm, như đang dỗ dành nó chút. Mẫn cũng nhắm mắt, run run đáp lại.

Cậu Hai hôn chậm chậm, cắn nhẹ môi dưới của Mẫn. Nhưng chỉ một thoáng sau, hơi thở cậu trở nên nặng hơn, nụ hôn cũng sâu hơn. Lưỡi cậu đẩy mạnh vào trong, quấn lấy lưỡi Mẫn, như hút lấy từng hơi thở của nó. Tiếng nước bọt chụt chụt vang lên nhỏ nhẹ trong phòng yên tĩnh.

Mẫn rên khẽ trong cổ họng, hai tay siết chặt vai cậu Hai. Cậu hôn càng lúc càng mạnh, gần như cắn, vừa hôn vừa gằn giọng bên môi nó:

– Mày biết… mấy ngày qua tao bứt rứt lắm không hả!?

Cậu không chờ nó trả lời, tay luồn xuống dưới, nắm chặt mông Mẫn xoa mạnh. Mẫn run lên, thở dốc, miệng vẫn bị cậu Hai chiếm lấy. Cậu hôn xuống cổ nó, cắn mạnh một cái, rồi liếm lên để xoa dịu, giọng khàn đặc:

– Tao thèm mày… thèm muốn chết…

Cậu Hai đột ngột lật người Mẫn nằm ngửa xuống giường, đè lên từ phía trên. Cậu cởi phăng chiếc áo còn sót lại của mình, để lộ thân trên săn chắc với cái vết thương chưa lành hẳn. Rồi cậu cúi xuống, hôn mạnh từ cổ xuống ngực Mẫn, cắn nhẹ núm vú nó, liếm mạnh, khiến Mẫn cong người rên rỉ.

– Cậu… à… ư..ưm

Mẫn ôm eo cậu Hai, thở dốc. Nó như một con nai nằm gọn trong vòng tay của một Hổ Đói đang ngấu nghiến cơ thể của nó.

– Còn mày…!? Đừng có để mỗi lần mày phải hầu tao là bằng sự ép buộc nha.

Mẫn nghe xong thì lắc đầu lia lịa. Nó ngóc đầu dậy.

– Dạ không có!!!… Con… Con cũng muốn cậu Hai lắm… tại con hông dám… đòi hỏi!

Cậu Hai cười khẩy, ngồi dậy, kéo Mẫn ngồi lên đùi mình lần nữa, nhưng lần này hướng mặt nó xuống dưới:

– Tao cho phép là được chứ gì!? Đêm nay mày muốn làm gì tao cũng chiều, làm cho tao thấy mày thèm khát tới cỡ nào đi!

Mẫn cắn môi, mắt long lanh. Nó khụy xuống giữa hai chân cậu Hai, hai tay run run đặt lên đùi cậu. Qua lớp quần ngủ mỏng, nó cảm nhận rõ cặc của cậu Hai đã cứng ngắc, nóng hổi. Mẫn xoa xoa nhẹ nhẹ qua lớp vải, tay vuốt dọc theo chiều dài.

Cậu Hai hít một hơi sâu, giọng trầm khàn:

– Xoa mạnh lên, đừng có ngại.

Mẫn ngoan ngoãn xoa mạnh hơn, bàn tay siết nhẹ quanh thân cặc qua lớp quần. Nó cúi xuống, dùng mũi cọ nhẹ lên đó, hít lấy mùi xà bông nam tính nồng nàn của cậu. Rồi nó kéo cạp quần cậu Hai xuống.

Cậu không mặc thêm quần lót, tay nó vừa kéo xuống thì con cặc nóng bỏng bật ra ngoài ngay lập tức, đập nhẹ vào mặt Mẫn.

Vừa to, vừa gân, bóng loáng dịch nhờn. Mẫn nuốt nước bọt, mắt hơi mở to… Nhìn bộ dạng của nó lúc này khiến cậu Hai thấy mắc cười.

Nó đưa tay nắm lấy gốc cặc, xoa nhẹ lên xuống vài cái, rồi cúi xuống ngậm lấy đầu khấc. Miệng nó nóng ấm bao quanh, từ mấy lần trước được cậu dạy, nó dùng lưỡi liếm vòng quanh đầu khấc một cách tham lam. Mẫn bú chậm chậm nhưng nó biết cách làm sao để cậu Hai thấy khoái cảm nhất. Rồi đột nhiên miệng nó ngậm hết nửa cây cặc, lưỡi quấn chặt và mút mạnh hơn.

Cậu Hai thở mạnh, một tay vuốt tóc Mẫn, giọng khàn đặc đầy khoái cảm:

– Ừ… giỏi lắm… Mày thèm tao đến mức này luôn hả? sâu hơn đi…

Mẫn rên khẽ trong cổ họng, ngậm sâu hơn, miệng nuốt gần hết con cặc, nước miếng tràn ra khóe miệng chảy dài. Nó bú mạnh hơn, đầu ngẩng lên ngẩng xuống theo nhịp, lưỡi liếm dọc theo gân guốc, mút mạnh đầu khấc mỗi lần rút ra.
Cậu Hai siết chặt tóc Mẫn, hông khẽ đẩy lên, giọng gằn đầy dục vọng:

– Giỏi… bú mạnh nữa… Đúng rồi.

Mẫn ngẩng mắt nhìn cậu, miệng vẫn ngậm đầy cặc, ánh mắt long lanh vừa thèm khát vừa phục tùng. Nó bú càng lúc càng nhanh, tiếng chụt chụt ướt át vang lên rõ ràng trong phòng yên tĩnh.

– Tao… sắp ra rồi…

Mẫn bú càng lúc càng nhanh, miệng ngậm chặt, lưỡi mút mạnh đầu khấc.

Chỉ vài giây sau, cậu Hai rên khẽ, hông đẩy mạnh một cái, phun tinh nóng hổi thẳng vào sâu trong miệng Mẫn. Mẫn nuốt một phần, phần còn lại tràn ra khóe miệng, chảy dài xuống cằm.

Cậu Hai thở dốc, kéo Mẫn lên, lau nhẹ dịch nhờn và nước miếng trên miệng nó. Giọng cậu vẫn còn khàn:

– … ngoan.

Mẫn nuốt ực một cái, mắt nó đỏ lên vì nghẹn. Nhưng không cho nó nghỉ lâu. Cậu lật người nó nằm sấp xuống giường, đè lên từ phía sau, rồi kéo quần mình xuống hẳn, cặc vẫn còn cứng ngắc, bóng nhẫy nước miếng và tinh dịch.

Một tay cậu vuốt dọc sống lưng Mẫn, tay kia nắm lấy con cặc của mình xoa nhẹ lên khe mông nó.

– Thở ra… thả lỏng đi. Tao làm chậm thôi, có đau thì kêu.

Mẫn cắn gối, thở dốc. Cậu Hai nhổ nước bọt xoa đều lỗ của nó, rồi từ từ đẩy vào. Đầu khấc to dần chui vào, Mẫn rên khẽ trong cổ họng, tay nắm chặt ga giường. Cậu Hai cúi xuống cắn nhẹ vành tai nó, giọng trầm khàn:

– Chặt quá…!!

Cậu vừa nói, vừa di chuyển hông, cho tới khi cặc cậu chui tọt vào trong.

Mỗi lần cậu nhích thêm một chút, Mẫn nó nghiến răng, cắn gối đến mức nước bọt chảy ra làm ướt một mảng, nước mắt cũng tự động trào ra. Mẫn thở gấp, giọng nó dứt quãng:

– Cậu Hai, sâu…sâu quá, đau…nhưng mà con thấy lạ lắm…

Cậu Hai dừng lại, hôn dọc sống lưng Mẫn, tay vuốt nhẹ hai đầu vú của nó để phân tán cơn đau:

– Tao biết rồi… lần đầu thì hơi đau. Mày chịu khó một chút, chút xíu là là quen liền…

Khi đã chui hết, cậu Hai dừng lại một lúc cho Mẫn quen, rồi bắt đầu nhấp chậm rãi, nhẹ nhàng. Mỗi lần đẩy sâu, Mẫn lại rên khẽ, vừa đau vừa có cảm giác lạ lạ đến khó tả.

Nó cố gắng không phát ra tiếng động, đau đến mức cơ thể như bị cậu xé ra từng mảnh nhưng nó không muốn làm cậu mất hứng.

Cậu Hai di chuyển chậm chậm được một lúc, thấy mồ hôi nó vã ra như tắm, cả người như đang run lẹ, cậu vỗ mông nó một cái làm nó giật mình.

– Im ru vậy? Hết đau rồi hả!? Mày thấy sao!?

Nó ngẩng đầu, quay mặt lại nhìn cậu, viền mắt đỏ tươi, nước mũi nước miếng chảy tùm lum.

– Dạ cậu… Hơi đau nhưng…nhưng cũng…cũng sướng…

Nghe tới đó cậu hai khom người, tay siết chặt eo nó hơn, giọng cậu hai nghe âm ấm, khàn khàn bên tai nó:

– Sướng thì rên to lên… Tao muốn nghe!

Nói xong, Cậu Hai bắt đầu nhấp mạnh hơn, mỗi lần cậu đẩy sâu, Mẫn lại cong người rên rỉ, cơ thể run lên theo nhịp. Cậu Hai ôm chặt eo nó từ phía sau, vừa đụ vừa thì thầm bên tai:

– Mày là của tao… chỉ tao được đụ mày thôi… nghe chưa?

Nhịp càng lúc càng dồn dập. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên rõ mồn một trong phòng như thể dù ai có nghe thấy cũng mặc kệ. Cậu Hai nhấp mạnh hơn, mỗi cú đẩy đều chạm sâu vào điểm nhạy cảm khiến Mẫn run lên từng đợt, nước mắt vì khoái cảm mà trào ra không dứt.

– Cậu… mạnh quá… con sắp chịu không nổi…ưm, ahh… hah!!!

Mẫn rên rỉ, tay siết chặt ga giường. Cậu Hai cúi xuống cắn mạnh vai nó, một tay luồn xuống dưới vuốt mạnh cặc của Mẫn theo nhịp thúc từ phía sau.

– Ra đi… ra cho tao xem mày thèm bị đụ đến cỡ nào…

Mẫn run lên dữ dội, phun tinh ra tay cậu Hai lần thứ hai. Cậu Hai cũng không nhịn được nữa, siết chặt eo Mẫn, đẩy mạnh mấy cú cuối cùng rồi tiếp tục đổ đầy tinh nóng hổi vào sâu trong nó.

Hai người nằm đó, thở dốc. Cậu Hai vẫn đè lên từ phía sau, cặc vẫn còn ngập trong người Mẫn chưa chịu xìu xuống, thỉnh thoảng giật giật. Cậu hôn nhẹ lên gáy và vai Mẫn, giọng trầm nhưng nhẹ hơn nhiều so với lúc ban nãy:

– Đau lắm không?

Mẫn lắc đầu nhẹ, nép sát vào lòng cậu, nó mệt lã nhưng nó thích lắm.

– Dạ… con không đau… chỉ… khoái thôi à… Mà con hông có biết con trai với con trai cũng làm được kiểu này luôn hả cậu!?

Cậu Hai khẽ cười, rút ra chậm rãi rồi ôm chặt Mẫn vào ngực, thì thầm:

– Thì giờ mày biết rồi đó! Thích không.

Mẫn nó rụt cổ lại giọng nhỏ xíu: Con thích…!

– Ngủ đi, mai tao không cho mày dậy sớm đâu đó.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 21 Tháng 4, 2026
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 8 1 giờ ago
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 18"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz