Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Cậu Hai Nhà Ông Bá Hộ
  3. Chương 10
Prev
Next

Chương 10:

Dần đi về cuối chợ, người càng đông hơn.

Tiếng cười nói, tiếng cò kè mặc cả, tiếng xe kéo lộc cộc chen lẫn nhau. Cậu hai, cậu ba len lỏi qua đám đông, rồi đi thẳng đến khu kho hàng lớn của hội nằm ở phía cuối chợ.

Vừa đến nơi, đã thấy bên ngoài, hàng tá bao lúa được xếp thành những chồng cao ngất, một số bao đã bung miệng, lúa vàng tràn ra nền đất. Mấy người thợ đang hì hục khuân vác, mồ hôi nhễ nhại, miệng chửi thề vì nóng. Tiếng “bịch bịch” của bao lúa rơi xuống nền kho vang vọng liên tục.

– Mấy ghe đó… của mình đó anh Hai.

Cậu Hai đứng lại, nheo mắt nhìn ra phía cửa hướng ra sông.

Dưới bến, mấy chiếc ghe lớn chất đầy bao lúa, phủ bạt sơ sài. Tá điền đứng dưới nước chuyền bao lên, mồ hôi nhễ nhại, còn trên ghe thì người của nhà mình ghi chép, cân đong, miệng nói liên hồi.

– Ghe này của mấy ruộng bên Cái Sắn, còn ghe kia là lúa gom từ mấy xứ bên kia rạch.

Nhân nói tiếp, giọng đều đều: – Năm nay bà con trúng mùa. Lại được giá, kho mình ngày nào cũng vào ra không ngớt, sắp tới chắc cũng bận bịu dữ lắm đó anh.

Cậu Hai không nói gì, chỉ gật nhẹ. Ánh mắt lướt qua từng chiếc ghe, từng bao lúa, rồi dừng lại ở mấy người đang ghi sổ.

– Sổ sách của hội ai trông coi?

– Dạ, là ông bá Minh, cha của cô Loan đó anh, với mấy người làm lâu năm.

Nhân nói thêm: – Mà giờ anh về rồi thì chắc cũng nên ra đây thường xuyên, việc này chắc cha cũng muốn giao lại giao lại dần cho anh.

Hai anh em dạo quanh kho một vòng, mấy người làm thấy hai cậu tới, tay chân đang làm cũng khựng lại đôi chút. Người thì vội phủi tay vô vạt áo, người thì đứng thẳng dậy, cúi đầu chào:

– Dạ cậu Hai, cậu Ba…

Tiếng chào không lớn, nhưng mỗi người một câu rải đều khắp cả gian kho.

Cậu Hai mỉm cười gật đầu nhẹ.

– Mấy anh em đừng để ý tôi, cứ tiếp tục làm việc nghen. Tôi mới về, ra coi cho biết việc, sau này có gì… Nhờ mấy anh em chỉ thêm.

Mọi người nghe vậy, có người gật đầu, có người “dạ” một tiếng, tay chân cũng nhanh chóng trở lại công việc.

Bất giác, tiếng bánh xe kéo lộc cộc ngoài cổng kho vọng vô, lẫn trong tiếng người làm.

Một chiếc xe kéo dừng lại sát mép đường. Người phu cúi xuống giữ càng, còn người ngồi trên xe chậm rãi bước xuống.

Là ông bá hộ Minh.

Vẫn là bộ áo dài khoăn đóng đơn giản tối màu. Ông đưa mắt nhìn một lượt quanh kho, rồi dừng lại nơi hai anh em đang đứng.

Mấy người làm gần đó thấy ông tới, liền khẽ cúi đầu: Dạ ông bá.

Ông gật đầu nhẹ, không nói nhiều, rồi bước thẳng lại chỗ cậu Hai và cậu Ba:

– Ủa, hôm cậu Hai ra kho rồi hen.

Cậu Hai hơi nghiêng đầu chào:

– Dạ, con ra học việc, mong chú Minh chỉ dẫn.

Ông Minh nhìn cậu Hai thêm một chút, như đánh giá, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt có phần hài lòng.

– Vậy cũng tốt. Việc trong kho, phải tận mắt thấy thì mới nắm được.

Nói rồi, ông quay người, đưa tay chỉ về phía dãy ghe ngoài bến:

– Lúa bên đó là mới gom sáng giờ. Hàng cũ thì còn trong kho phía trong, đang chờ chuyển chuyến sau.
Ông bước chậm dọc theo lối đi giữa hai hàng bao, lâu lâu dừng lại, cúi xuống bóp thử một nắm lúa, rồi buông ra.

– Năm nay trúng mùa, nhưng cũng phải coi kỹ. Lúa ẩm quá, để lâu là hư liền.

Giọng ông đều đều, không giảng giải dài dòng, chỉ nói vừa đủ để người nghe hiểu thôi.

Cậu Hai đi bên cạnh, im lặng quan sát. Ánh mắt không còn lơ đãng như lúc nãy, mà đã bắt đầu chú ý kỹ hơn từng chỗ, từng việc.

Ông Minh liếc qua cậu một cái, rồi nói thêm, như nhắc nhẹ:

– Sổ sách bên này, mỗi chuyến ghe vô ra đều phải ghi liền tay. Thiếu một mối là rối lên hết phải ngưng để kiểm lại.

Ngừng một chút, ông quay lại nhìn thẳng vào cậu Hai:

– Sau này cậu hai không hiểu chỗ nào thì cứ hỏi. Người trong kho này… làm lâu năm hết rồi, ngoài tôi ra người biết việc cũng rất nhiều.

Cậu Hai gật đầu:

– Dạ.

Hai anh em đi cùng ông Bá một hồi, đại khái cũng nắm được hết công việc cần làm, ba Nhân thì được ông Bá gọi lại nhờ công chuyện, trước khi đi cậu Ba nói:

– Em đi chút, anh cứ ở lại xem thêm, còn không thì cứ đi dạo quanh đâu đó cho mát nghen.

Cậu hai gật đầu, rồi lát sau cũng đi ra khỏi kho, hít một hơi, vươn vai vài cái rồi đi men qua mấy dãy hàng, rồi rẽ dần ra phía rìa chợ.

Người thưa lại, tiếng ồn cũng lắng xuống. Qua thêm một quãng nữa là gần giáp mấy xóm ngoài, đường đất nhẵn, thoáng mát lắm, hai bên là bụi tre với mấy bờ rào thấp.

Đi được một đoạn. Phía trước, tiếng hò reo bắt đầu vọng lại, lẫn với tiếng gà gáy dồn dập.

Mẫn nghe là biết liền, nó bước chậm lại, kéo nhẹ vạt áo cậu:

– Cậu… chỗ đó… tụi nó hay đá gà, đánh độ đó cậu…

Cậu Hai đứng lại một nhịp, mắt nhìn về phía trước, nơi có đám người đang tụ lại thành vòng tròn lớn.

– Ừ, tao biết.

– Mình… đừng vô cậu… để người ta thấy… rồi về tới tai bà Cả… bà rầy đó…

Nó nói nhỏ mà gấp gấp, giọng nửa lo nửa sợ.

– Với lại… cậu là con nhà ông Bá… ai lại…

Chưa nói hết câu, cậu Hai đã liếc qua, nhướng mày

– Ai lại cái gì?

Mẫn khựng lại.

– Dạ… con nói vậy thôi…

Cậu nhìn thêm một cái, rồi khẽ hừ:

– Tao vô coi cho biết thôi. Có ăn thua gì đâu mà mày sợ.

Nói xong, cậu im một chút, ánh mắt lướt từ đầu xuống chân nó, rồi như chợt nghĩ ra gì.

– Mà… mặc vầy vô, người ta nhìn cái biết liền.

Cậu kéo nhẹ cổ áo rồi quay sang nó:

– Mày… đổi đồ với tao đi.

Mẫn đứng sững người, chớp mắt vài cái.

– Dạ!?

– Thì đổi đồ.

Giọng cậu tỉnh bơ, như nói chuyện không có gì.

– Cậu… thôi mà cậu…

Mẫn lắc đầu lia lịa, giọng nó thấp xuống:

– Lỡ có người quen thấy… rồi về nói lại… bà Cả rầy chết con… rầy luôn cậu nữa… Con không dám…

Cậu Hai nhíu mày:

– Mày sợ ai?

– Dạ… con sợ bà Cả…

Cậu bật cười nhẹ:

– Sợ dữ vậy.

Rồi giọng cậu hạ xuống, nhẹ hều nửa đùa nửa thật:

– Có tao ở đây, ai dám đụng mày.

Ngừng một chút, cậu nói:

– Nhà bên kia đóng cửa có cái mái hiên kín kín kìa, vô thay lẹ đi. Đứng đây hoài người ta để ý.

Mẫn còn chần chừ một nhịp, rồi cũng cúi đầu lí nhí:

– Dạ… vậy… cậu ra phía sau chút…
Hai người lách qua một góc khuất sau vách tre, chỗ ít ai để ý.

Chỉ một lát sau, cậu Hai bước ra trước.

Áo bà ba đơn giản khoác lên người cậu, tay áo xắn lên tới bắp tay, cổ áo mở nhẹ để lộ cơ ngực. Dáng dấp vẫn cao ráo, cái vẻ sang trọng ban nãy đã dịu đi nhiều, nhưng nhìn qua cũng vẫn còn phong độ khỏe khoắn dữ lắm.

Phía sau, Mẫn lúng túng bước ra trong bộ đồ của cậu.

Áo hơi rộng chút, quần dài chạm gót, giày tây đi không quen làm nó bước khựng khựng. Nó cúi gằm mặt, tay kéo kéo vạt áo, thấy kỳ hết sức.

Cậu Hai liếc qua một cái, khóe môi khẽ cong:

– Coi bộ… cũng ra dáng cậu Hai đó.

Mẫn đỏ mặt: – Cậu đừng chọc con…

Cậu không nói thêm, quay lưng đi thẳng về phía đám đông, còn Mẫn nó không theo sát. Nó đứng nép lại một góc, sau mấy bụi cây, vừa đủ nhìn ra phía vòng người đang chen chúc phía trước.

Tiếng hò reo dậy lên từng đợt.
Nó đứng im, tay vô thức chạm vào sợi dây trước ngực, lòng cứ nơm nớp, tay cứ kéo kéo cái áo cho ngay ngắn. Bộ đồ trên người vừa lạ vừa cứng, đứng không quen, nó cứ thấy mình như đang… mượn xác ai đó.
Chưa kịp đứng yên cho đàng hoàng, thì từ xa, có hai người phụ nữ gánh hàng đi ngang.

Vừa tới gần, một người liếc qua, khựng lại một chút, rồi nói nhỏ với người kia:

– Ê… ê… nhìn kìa… phải cậu Hai hông?

Người còn lại nheo mắt nhìn kỹ, giọng nhỏ lại, xầm xì:

– Ừ… chắc đó… đồ Tây sang trọng đàng hoàng vậy, chớ ai nữa…

Ngừng một chút, bà lại nghiêng đầu, nhìn từ đầu xuống chân Mẫn, rồi nhíu mày:

– Mà… sao thấy… lạ lạ ta…

Người kia cũng nhìn chằm chằm, rồi nói nhỏ, giọng có chút hoang mang:

– Người ta đồn cậu Hai trắng trẻo, đẹp trai lắm mà… sao cha này… đen thui vậy?

– Ừ đó!

Bà kia gật đầu lia lịa.

– Mặt mũi thì cũng sáng sủa… mà nhìn sao cứ… quê quê sao á…

Cả hai nhìn thêm một cái nữa, rồi vừa đi vừa lắc đầu:

– Chắc không phải đâu…

– Ừ, chớ cậu Hai gì mà đứng ngoài đường lóng ngóng dữ vậy…

Mẫn đứng chết trân tại chỗ. Mặt nó nóng bừng, tai ù đi, không biết vì mắc cỡ hay vì tức nữa.

Nó cúi xuống nhìn lại bộ đồ trên người, rồi đưa tay kéo kéo cái áo cho kín lại, miệng lẩm bẩm:

– Trời đất ơi… biết vậy núp trong kia luôn cho rồi.

Nói xong, chưa kịp quay lại, bất ngờ một cái bao bố chụp thẳng xuống đầu nó.

– Ê!!…

Tiếng la vừa bật ra đã bị bóp nghẹt trong lớp vải dày hôi hám. Hai cánh tay nó bị bẻ quặt ra sau, giữ chặt như kìm sắt.

– Lôi nó đi. Nhanh!

Giọng đàn ông gằn xuống, sát bên tai. Mẫn giãy mạnh, vai gồng lên, chân đạp loạn xạ, miệng nó bị bịch chặt nên không còn nói được, chỉ có thể vùng vẫy rên lên trong cổ họng.
Chưa kịp vùng thêm, một cú đấm thúc thẳng vô bụng.

Bịch!

Hơi trong người nó bật ngược lên cổ họng, nghẹn cứng. Cả thân hình gập lại, đầu óc tối sầm. Nó bị lôi tới chỗ bờ sông vắng người rồi quăng xuống, chân bị trói, tay bị kềm chặt.

– Thằng này coi bộ khỏe, đập cho nó xụi đi!

Lập tức, thằng còn lại bồi một cú nữa. Cơn đau rát lan ra từng mảng, như xé thịt. Mẫn nghiến răng, cố chịu, cả người nó nằm dưới nền đất sình lầy, chưa kịp thở đã bị hai tên lạ mặt vừa đạp vừa đá. Hết cú này tới cú khác, vừa chịu một cú đá ngang hông thì chân đứa kia đạp thẳng mặt. Tay nó co lên giữ đầu, mặt úp xuống đất, miệng há ra hớp không khí mà không hớp nổi. Nhưng vẫn còn nhúc nhích.

– Giữ đầu nó lại!

Một bàn tay thô bạo ấn chặt gáy nó xuống. Ngay sau đó, một cú đánh nện xuống sau lưng. Cột sống nó như muốn gãy đôi. Cơn đau dội thẳng lên đầu, làm tai nó ù đặc.

– Đè nó! Đừng cho nó vùng!

Một người quỳ đè lên lưng nó, nặng trĩu. Hai tay nó bị kéo căng ra hai bên, cổ tay đau như muốn rời khớp.
Rồi một cú đấm thẳng vào mặt.

Bốp!

Mắt nó hoa lên. Miệng tanh nồng mùi máu.

– Thằng này trâu ghê, sao ai nói nó đi học thư sinh yếu ớt vậy!?

– Đánh tiếp! Lẹ lên có người bây giờ.

Tiếp đó, mấy cú đá, đấm giáng xuống liên hồi. Vai. Lưng. Sườn. Bụng, không chỗ nào thoát được.

Mỗi cú như xé toạc từng thớ thịt. Nó co người lại theo bản năng, nhưng càng co thì càng lãnh đủ. Hơi thở đứt quãng. Ngực đau như có đá đè. Đầu óc quay cuồng, chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng người:

– Xong chưa?

– Xong rồi… chắc nó tèo luôn rồi.

– Quăng xuống đi.

– Đừng trách tụi tao ác, có trách thì trách mày sinh ra đã là con nhà ông bá Hộ…

Dứt lời, cả người nó bị lôi xềnh xệch trên nền đất. Lưng cọ vào sỏi, đau rát.

Rồi bất chợt…

Ùm!

Nước sông ập lên người nó, tràn vô mấy vết thương, vừa lạnh vừa rát. Nước tràn vô miệng, vô mũi.

Cơ thể nó chìm xuống.

Im bặt.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 21 Tháng 4, 2026
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 8 2 giờ ago
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 10"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz