Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Biên Cương Nắng Gió
  3. Chương 20 - LỜI THỀ DƯỚI ĐỈNH SƯƠNG MÙ
Prev
Novel Info

Thấm thoắt đã bảy năm trôi qua kể từ những ngày đầu họ kề vai sát cánh chiến đấu giữa làn đạn và bão lũ của vùng biên thùy Đông Cuông. Bảy năm không dài đối với một đời người, nhưng là cả một chặng đường thanh xuân đầy thử thách, nhuộm sương gió đại ngàn của hai người lính biên phòng.
Thời gian trôi đi, những vết sẹo cũ trên da thịt đã lành lặn, nhường chỗ cho bản lĩnh ngày một dày dạn. Khải giờ đây đã mang quân hàm Trung tá, giữ chức vụ Đồn trưởng đồn biên phòng Đông Cuông. Còn Thiện, chàng Thượng úy năng nổ năm nào, nay đã là một Thiếu tá, Phó Đồn trưởng phụ trách tác chiến tinh nhuệ, là cánh tay phải đắc lực không thể tách rời của Khải.
Bảy năm, tình yêu của họ không còn là ngọn lửa bùng cháy nông nổi của tuổi trẻ, mà đã hóa thành dòng nước ngầm êm đềm nhưng mãnh liệt, bền bỉ chảy xuôi qua mọi thác ghềnh. Bản chốt từng chứng kiến họ đi qua lằn ranh sinh tử, và giờ đây, nó sẽ chứng kiến thời khắc họ chính thức thuộc về nhau bằng một danh phận trọn vẹn.
Do đặc thù môi trường quân đội và định kiến xã hội, Khải và Thiện không thể tổ chức một đám cưới rình rang, mời gọi đông đảo bạn bè hay họ hàng lối xóm. Họ chọn một ngày cuối đông, khi hoa mận trắng xóa bắt đầu nở rộ dọc các triền núi, để tổ chức một hôn lễ hoàn toàn thân mật và không công khai.
Địa điểm diễn ra đám cưới chính là căn nhà gỗ nhỏ nằm biệt lập ở đỉnh đồi gác tiền tiêu – nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm riêng tư nhất của hai người. Khách mời vỏn vẹn chưa đầy mười người, bao gồm bố mẹ của Khải từ dưới xuôi lặn lội lên thăm, Thượng tá Đồn trưởng cũ đã nghỉ hưu, và Hải – cậu tân binh năm xưa giờ đã là một Đại úy trinh sát vững vàng.
Trong căn phòng gỗ ngập tràn mùi thơm của hoa mận trắng và hơi ấm từ bếp củi rực hồng, không có lễ phục veston hoa lệ, Khải và Thiện đứng cạnh nhau trong bộ đại lễ phục màu xanh biên phòng chỉnh tề nhất. Những chiếc huân chương chiến công lấp lánh trên ngực áo như chứng nhân cho tình yêu và lòng trung thành của họ.
Bố Khải bước lên, đôi bàn tay gầy gộc của người cựu chiến binh đặt lên vai hai người con trai, giọng nói trầm khàn đầy xúc động:
“Hai đứa đã cùng nhau đi qua bao nhiêu trận tuyến, bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Hôm nay, bố mẹ chỉ mong hai đứa tiếp tục bảo vệ lẫn nhau, vững vàng đi hết cuộc đời này. Hai đứa làm tốt lắm!”
Thiện nhìn vào mắt mẹ Khải, thấy bà đang khẽ quệt nước mắt vì hạnh phúc, sống mũi cậu bỗng chốc cay xè. Khải đứng bên cạnh, âm thầm luồn tay ra sau, đan chặt năm ngón tay vào tay Thiện. Anh lấy từ trong túi áo ngực ra một cặp nhẫn bạc giản dị, không đính đá cầu kỳ, nhưng bên trong mặt nhẫn có khắc chìm tọa độ của Đồn biên phòng Đông Cuông – nơi tình yêu của họ bắt đầu.
Khải run rẩy đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Thiện, ánh mắt thâm tình bao năm vẫn không hề thay đổi:
“Bảy năm trước anh hứa sẽ cho em một danh phận. Đời này của anh, ngoài Tổ quốc ra, chỉ chứa nổi một mình em.”
Thiện mỉm cười qua làn nước mắt long lanh, cậu đeo chiếc nhẫn còn lại vào tay Khải, siết chặt: “Em cũng vậy. Trọn đời trọn kiếp gác cùng anh.”
Hải và đám anh em thân cận đứng bên cạnh vỗ tay rào rào, ai nấy đều rạng rỡ nụ cười thấu hiểu. Giữa đại ngàn thâm u, một đám cưới không tiếng pháo, không xe hoa, nhưng tràn ngập sự thiêng liêng và lòng thủy chung son sắt.
Khi tiệc muộn tàn, mọi người trở về khu vực nhà khách của đồn nghỉ ngơi, căn nhà gỗ nhỏ trên đỉnh đồi chỉ còn lại không gian riêng tư của hai vợ chồng. Đêm mùa đông biên thùy lạnh buốt, sương muối phủ trắng những tán lá rừng ngoài cửa sổ, nhưng bên trong phòng, ngọn lửa từ bếp than bập bùng tỏa ra hơi nóng rực lửa.
Khải khép chặt cửa phòng, gài chốt gỗ khóa trái hoàn toàn thế giới bên ngoài. Anh quay người lại, nhìn Thiện đang ngồi bên mép giường, chiếc áo đại lễ phục đã cởi bỏ, chỉ còn lại chiếc áo phông lính màu xanh sẫm ôm sát lồng ngực phập phồng.
Khải bước tới, sải bước dài đầy áp bách của một người đàn ông trưởng thành. Anh quỳ một bên gối xuống giường, hai tay thô ráp ôm lấy gương mặt tuấn tú, góc cạnh của Thiện, ép cậu phải ngước nhìn thẳng vào đôi mắt đang hừng hực ngọn lửa dục vọng chiếm hữu của mình.
“Vợ của anh…” – Khải khàn giọng gọi, thanh âm trầm thấp chứa đựng sự dồn nén của cả một ngày dài đóng vai thủ trưởng nghiêm túc trước mặt mọi người.
Thiện đỏ bừng mặt trước danh xưng mới, nhưng cậu không hề né tránh. Cậu vòng tay qua cổ Khải, rướn người lên, chủ động dâng hiến bờ môi mềm mại của mình cho anh.
Khải lập tức bắt lấy, thô bạo ngấu nghiến môi cậu. Nụ hôn đêm tân hôn mang theo tất cả sự ngọt ngào, nồng đượm của tình nghĩa bảy năm trời gắn bó. Khải cạy mở hàm răng Thiện, đầu lưỡi dũng mãnh tiến vào càn quét khắp khoang miệng, mút mát, liếm láp từng chút mật ngọt, hút cạn hơi thở của người yêu đến mức phát ra những tiếng chùn chụt đầy ám muội trong không gian tịch mịch.
Khải rời môi Thiện, trượt nụ hôn xuống dải cổ thanh tú. Anh thẳng tay kéo phăng chiếc áo phông của Thiện ra, để lộ cơ thể màu lúa mạch hoàn mỹ, săn chắc của người đàn ông tuổi ba mươi. Khải cắn mạnh một cái vào vùng da nhạy cảm ngay sát xương quai xanh – nơi chiếc nhẫn bạc phản chiếu ánh lửa lấp lánh – rồi mút mạnh liên tục, để lại một vệt hickey tím thẫm rõ mồn một như một lời tuyên bố chủ quyền tuyệt đối cho đêm nay.
“Ưm… Khải… nhẹ… nhẹ tay…” – Thiện rên rỉ nghẹn ngào, toàn thân run lên bần bật khi bàn tay to bản, đầy vết chai sần của Khải luồn xuống dưới vạt quần, thô bạo vuốt ve, xoa nắn làn da nóng rực dọc sống lưng và bờ hông săn chắc của cậu.
“Bảy năm qua anh đã chờ đợi ngày này.” – Khải phả hơi thở rực lửa vào tai Thiện, giọng nói khàn đặc đầy độc đoán. Anh siết chặt eo cậu, kéo mạnh cơ thể Thiện áp sát vào vùng hạ bộ đang căng cứng, nóng bỏng của mình. “Đêm nay, em không được phép xin tha.”
Tiếng thở dốc nặng nề, tiếng rên rỉ đầy tình ái của hai người đàn ông hòa vào tiếng củi nổ lách tách trong bếp lửa. Giữa cái lạnh giá của núi rừng biên cương, họ hòa vào làm một, trao nhau tất cả sự cuồng nhiệt, chiếm hữu và tình yêu khắc cốt ghi tâm. Đám cưới bảy năm không công khai với thế giới, nhưng đất trời đại ngàn và vách đá tai mèo đêm nay sẽ là nhân chứng cho lời thề trọn đời trọn kiếp bên nhau của hai người lính biên phòng.
-Hết-

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 20"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz