Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Ba Xin Lỗi Con
  3. Chương 11 - Chương 9
Prev
Next

Tiếp tục câu chuyện…

Từ hôm Hải hồn nhiên nói “ba cho chú Quân về ở đi” tới nay, chuyện đó thành sự thật thiệt rồi.

Quân chính thức dọn hẳn qua nhà anh.

Ban đầu chỉ để ở tạm, sau đó là… ở luôn.

Hải mừng ra mặt. Có người nấu cơm chung, có người chơi cùng.

Anh thì vẫn đi làm đều, sáng dậy trước ai hết, tối vẫn là người cẩn thận khóa cửa, dọn dẹp, coi nhà. Nhưng khác hồi trước là…

Bữa cơm có thêm một người.

Một sáng nọ…

Quân dậy sớm, loay hoay trong bếp. Anh từ trong phòng bước ra, thấy Quân hì hục nấu mì.

“Làm gì vậy?” – Anh hỏi.

“Em nấu cho anh. Hôm nay anh đừng đi làm trễ nữa.”

Quân cười, đưa tô mì nóng hổi.

“Anh ăn thử đi, em học làm á.”

Anh nhìn tô mì, lại nhìn người trước mặt.

“Có lòng ghê ha.”

“Thì… em muốn chăm anh.” – Quân cười, hơi đỏ mặt.

Anh khẽ cười, không nói nữa. Lặng lẽ ngồi xuống bàn ăn.

Quân đứng bên cạnh, nhìn anh ăn từng muỗng, mắt sáng như đèn.

“Ngon hong anh?”

“Cũng tạm.” – Anh gật nhẹ.

Quân thở phào, mừng rỡ:

“Lần sau em làm ngon hơn nữa cho coi!”

Tối hôm đó…

Cơm nước xong, Hải đi ngủ sớm.

Quân dọn dẹp xong, ngồi ngoài hiên, tựa lưng vô cột gỗ. Gió đêm Sài Gòn thổi qua, mát lạnh.

Anh từ trong bước ra, tay cầm ly nước ấm.

“Sao chưa ngủ?”

“Em chờ anh.”

Quân cười, ánh mắt hơi khác mọi hôm… dịu hơn, cũng… tình hơn.

Anh ngồi xuống bên cạnh. Hai người im lặng.

Một lát sau, Quân hỏi nhỏ:

“Nếu em nói… em thích anh… anh có đuổi em đi không?”

Anh khựng lại.

Nhìn Quân.

“Cậu nói gì?”

Giọng anh trầm hơn mọi ngày.

“Em nói… em thích anh. Từ lâu rồi. Ngay cái hôm đầu tiên anh lau nước mắt cho em trong công ty đó…”

Quân nói nhẹ, mắt nhìn thẳng vô anh. Không né tránh.

“Cậu biết tôi có con nhỏ.” – Anh nhắc.

“Em biết. Em thích anh, thích luôn cả nhóc Hải.”

Anh im lặng. Một lát sau mới thở dài.

“Tôi không phải người dễ thương. Tính tôi cộc. Lúc nóng lên cũng đánh. Tôi không có giỏi dỗ ai. Không có ngọt ngào được.”

“Em không cần anh ngọt ngào. Chỉ cần anh cho em ở bên cạnh.”

“Có chắc không?” – Anh hỏi lại.

“Chắc. Em đủ lớn rồi. Biết cái gì là nhất thời, cái gì là thiệt lòng.”

Quân cười, mắt ươn ướt.

“Em không có ba má. Từ nhỏ tới lớn chỉ có người ta bỏ rơi. Giờ có anh, có nhóc Hạo… em muốn giữ.”

Anh nhìn Quân hồi lâu.

Đêm yên tĩnh tới mức nghe được nhịp thở nhau.

“Thôi vô ngủ đi. Sáng mai còn dậy sớm.”

Anh đứng dậy trước.

Quân ngồi im. Một lát mới cười nhẹ, tự nhủ:

Không từ chối… là được rồi.

Những ngày sau đó…

Cuộc sống ba người dần thành thói quen.

Anh đi làm. Quân ở nhà nấu cơm, đưa đón Hạo học, dọn dẹp nhà cửa.

Tối về, ba người ăn cơm, coi tivi, chơi trò chơi. Hải xem Quân như ba nhỏ thiệt.

Mỗi sáng Quân làm bữa sáng, mỗi tối pha cho anh ly nước ấm. Những việc nhỏ nhặt đó, thành thói quen thân thương.

Hàng xóm ai cũng nghĩ họ là… một gia đình.

Một tối nọ…

Anh đi làm về trễ. Người mệt, đầu óc cũng mệt.

Quân bưng cơm ra bàn, dọn sẵn hết.

“Anh ăn đi. Em nấu nhẹ nhàng thôi, không dầu mỡ nhiều.”

Quân cười.

Anh nhìn cơm canh nghi ngút khói. Lòng hơi mềm.

“Cảm ơn.”

Ăn xong, Quân dọn dẹp. Anh ngồi ghế, cầm điện thoại đọc tin tức.

Quân mang ly nước tới.

“Ngủ sớm, đừng thức khuya nữa.”

Anh gật, ngước lên nhìn:

“Cậu chăm tôi riết… thành thói quen luôn rồi.”

“Thì… em muốn làm vậy suốt đời.”

Quân cười, cúi xuống… đặt lên má anh một nụ hôn nhẹ.

Anh hơi sững.

Quân ngồi xuống cạnh, nghiêng đầu lên vai anh.

“Cho em thương anh… như vậy… được không?”

Anh không trả lời ngay.

Một lúc sau, mới xoa đầu Quân:

“Ừ. Thử đi.”

Từ hôm đó…

Quân dọn hẳn vào phòng anh. Không còn ngại, không còn giữ khoảng cách.

Hải biết thì vui lắm. Chạy vòng vòng nhà hét:

“Ba với ba nhỏ thành người yêu rồi hảaaa! Yayyy!”

Anh phì cười. Quân đỏ mặt ngại ngùng.

Nhưng từ đó, cái nhà nhỏ ấm hơn hẳn.

Một ngày nọ…

Quân dắt Hải đi chơi công viên. Anh tan làm, đi ngang thấy hai người ngồi ghế đá ăn kem.

Hải cười toe, dính kem đầy miệng. Quân lấy khăn lau cho nhóc, tay rất dịu dàng.

Anh đứng xa nhìn… tự dưng cảm thấy… bình yên quá.

Người ta nói… tình yêu không ồn ào. Chỉ cần mỗi ngày có người đợi cơm, có người chờ về, có người bên cạnh dắt con đi chơi… vậy là đủ.

Anh đi lại gần. Quân ngước lên cười:

“Anh tan làm rồi hả?”

“Ừ. Về thôi.”

Hạo lon ton nắm tay mỗi người một bên.

“Ba với ba nhỏ là nhà của con!”

Anh nhìn Quân. Quân cười hiền.

“Phải. Là nhà.”

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
408734761-256-k916416-1
Chuyến Về Miền Tây
Chương 70 5 Tháng 7, 2026
Chương 69 5 Tháng 7, 2026

Comments for chapter "Chương 11"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz