Căn phòng ở tầng ba của ngôi biệt thự chìm trong một bầu không khí đặc quánh sự riêng tư và cái nóng hầm hập của mùa hè đang chực chờ ngoài khung cửa. Ánh nắng ban mai không còn dịu dàng như lúc sáu giờ sáng; nó bắt đầu gắt gỏng, xiên qua những tán lá bàng ngoài ban công, rọi thẳng vào phòng, làm nổi bật từng hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung.
Gia Bách đứng ngược sáng nơi cửa sổ sát đất đã mở toang. Cậu chỉ mặc duy nhất một chiếc quần thun mỏng, ngắn cũn cỡn, loại quần mặc nhà để thoải mái vận động. Lớp vải xám nhạt dán chặt vào cặp đùi săn chắc, thành quả của những năm dài sải cánh trong hồ bơi và chạy dọc sân bóng rổ. Vì không mặc đồ lót, mỗi cử động nhỏ của Bách, dù là nhón chân hay xoay người, đều khiến phần cơ thể phía sau lớp vải thun đung đưa một cách tự nhiên, đầy vẻ nam tính thô mộc.
Cậu vươn vai, hai cánh tay rộng mở, các múi cơ bụng thắt lại, hiện rõ mồn một như được tạc từ đá. Bách tựa lưng vào lan can ban công, đầu hơi ngửa ra sau, để mặc cái nắng cháy rát mơn trớn lên làn da mật ngọt.
Lê Minh Hoàng: ‘Này, xê qua trái một chút. Nắng nó đánh vào cầu vai trông mới “đô” mạy.’
Hoàng ngồi xổm dưới sàn, nheo một mắt, tay cầm chiếc iPhone đời mới nhất, liên tục căn chỉnh góc độ. Gương mặt Hoàng hiện rõ vẻ tập trung của một kẻ “đồng phạm” chuyên nghiệp.
Gia Bách: ‘Được chưa? Đứng đây nãy giờ mồ hôi chảy ròng ròng rồi này.’
Lê Minh Hoàng: ‘Từ từ, giữ nguyên đó. Một, hai… rồi, ngon! Nhìn này, góc này vai mày rộng gấp đôi bình thường luôn.’
Bách bước vào trong, luồng hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào sống lưng khiến cậu khẽ rùng mình. Cậu khom người, ghé sát vào màn hình điện thoại trên tay Hoàng. Mùi mồ hôi thanh tân pha lẫn mùi sữa tắm bạc hà tỏa ra từ cơ thể Bách khiến không gian nhỏ hẹp giữa hai đứa trở nên đặc quánh.
Lê Minh Hoàng: ‘Tao nói thật, mày cứ để áo làm gì cho phí. Cởi ra đi mạy, cho nó hấp dẫn. Mấy lão già trên mạng chỉ thích xem “thịt” tươi thôi.’
Bách không nói không rằng, tay đưa lên nắm lấy gấu chiếc áo ba lỗ cởi qua đầu, dứt khoát quăng xuống sàn nhà. Cậu trở lại ban công, lần này là một tư thế táo bạo hơn: hai tay bám vào lan can, quay lưng về phía ống kính để khoe trọn khối cơ lưng hình chữ V hoàn hảo. Ánh nắng đổ xuống, đổ bóng lên những rãnh sâu dọc sống lưng, trông Bách lúc này chẳng khác gì một bức tượng thần Hy Lạp bị lạc vào thế kỷ 21.
Sau một hồi “tác nghiệp” ngoài ban công, Bách lùi lại phía chiếc nệm dày đặt giữa phòng. Cậu ngồi bệt xuống, lưng tựa vào thành giường bằng gỗ sồi, hai chân duỗi dài, cố tình để chiếc quần thun kéo cao lên, lộ ra phần đùi trong trắng trẻo hơn hẳn so với phần da cháy nắng bên ngoài.
Gia Bách: ‘Chụp kiểu này đi. Trông nó… tự nhiên hơn.’
Hoàng không bỏ lỡ giây nào, tiếng “tạch tạch” của màn hình vang lên liên hồi.
Một lúc sau, cả hai nằm sấp trên nệm, đầu kề đầu để duyệt lại thành quả. Bách dùng ngón tay lướt nhanh, đôi mắt sắc sảo dừng lại ở một tấm hình chụp từ dưới lên, làm bật lên sự vững chãi của lồng ngực và nét nam tính đầy kiêu hãnh. Cậu điêu luyện dùng ứng dụng chỉnh sửa, cắt bỏ hoàn toàn gương mặt, chỉ để lại từ phần cằm góc cạnh trở xuống.
Lê Minh Hoàng: ‘Đù má, mới úp cái lượt tim nhảy liên tục. Mày nhìn đi, mới có ba phút mà hơn hai trăm lượt rồi.’
Hoàng vừa nói vừa chỉ tay vào những thông báo đẩy hiện ra liên tục trên màn hình Instagram của Bách. Những lời bình luận thèm khát, những tin nhắn trực tiếp nhảy vào hộp thư nhiều đến mức điện thoại rung lên bần bật trên nệm. Bách nhếch mép, một cảm giác thỏa mãn khó tả trào dâng. Cậu thích cái cách mình điều khiển sự chú ý của người khác từ trong bóng tối như thế này.
Trong lúc Bách đang tận hưởng chiến thắng ảo, Hoàng nằm bên cạnh, vỗ nhẹ vào vai bạn, giọng hạ thấp xuống, mang theo vẻ tò mò không giấu giếm.
Lê Minh Hoàng: ‘À quên, lần trước tao giới thiệu ông cậu tao cho mày, ổng có vợ con nhưng kín tiếng, mày gặp ổng sao rồi?’
Bách buông điện thoại xuống nệm, nằm ngửa ra, hai tay gối sau đầu. Ánh mắt cậu nhìn lên trần nhà, nơi những vòng xoay của chiếc quạt trần đang tạo ra những âm thanh vù vù đều đặn.
Gia Bách: ‘Ổng oke, kín đáo. Mới gặp tối qua xong.’
Lê Minh Hoàng: ‘Hả? Tối qua luôn? Sao mày đi được hay vậy?’
Gia Bách: ‘Thì bảo qua nhà mày chứ sao. Biệt thự ổng lớn lắm, nằm sâu trong khu compound. Lúc tao tới, vợ con ổng vẫn ở dưới nhà, ổng đưa tao thẳng lên phòng làm việc ở tầng bốn, bảo là có cách âm.’
Lê Minh Hoàng: ‘Vãi thật. Vợ con ổng không nghi à?’
Gia Bách: ‘Lúc đi ngang qua phòng khách, vợ ổng có hỏi. ổng tỉnh bơ, bảo tao là bạn của mày, qua lấy mấy cái tài liệu rồi sẵn tiện lấy quà về cho mày luôn. Ổng diễn sâu lắm, mặt không đổi sắc luôn.’
Bách khẽ cử động, dường như cái chạm nhẹ của vải quần vào da thịt lúc này cũng khiến cậu thấy khó chịu. Cậu đột ngột vươn tay, kéo mạnh cạp quần thun xuống qua hông, hai tay lòn xuống dưới banh rộng hai đùi ra trước mặt Hoàng một cách không chút e dè.
Gia Bách: ‘Nè, nhìn đi. Cặc ổng to đụ hôm qua lỗ tao còn sưng, chưa khép được đây này.’
Hoàng nhổm người dậy, nhìn chằm chằm vào vùng da thịt đang tấy đỏ, nơi những dấu vết của một cuộc giao hoan kịch liệt vẫn còn hiện hữu rõ mồn một. Gương mặt lém lỉnh của Hoàng biến thành một nụ cười khoái chí, nhưng cũng có phần ái ngại.
Lê Minh Hoàng: ‘Đụ má, sưng tấy luôn. Ổng làm gì mà kinh thế? Nhìn như sắp rách tới nơi rồi mạy. Thế này thì ỉa đau đít không?’
Bách cau mày, nhanh chóng kéo quần lên, che đi sự nhạy cảm đang biểu tình đau đớn. Cậu khẽ hít một hơi thật sâu để nén lại cảm giác thốn rát ở phía sau.
Gia Bách: ‘Đụ mẹ, đau sao không. Sáng nay ngồi ăn với ba tao mà tao phải gồng muốn chết, chỉ sợ ổng thấy mặt tao nhăn nhó rồi nghi ngờ.’
Cậu chống tay ngồi dậy, với lấy chai nước khoáng trên bàn, tu một hơi dài.
Gia Bách: ‘Nhưng mà… ổng được cái bạo. Đúng kiểu tao thích. Nhà giàu, có sự nghiệp, nhìn cái cách ổng điều khiển mọi thứ trong phòng… mày không hiểu được đâu.’
Hoàng tặc lưỡi, nằm vật ra nệm, mắt vẫn không rời khỏi cái điện thoại của Bách đang sáng đèn.
Lê Minh Hoàng: ‘Mày đúng là thứ dữ. Cẩn thận nha con, chơi với lửa có ngày cháy nhà. Ba Uy mà biết chắc ổng xé xác tao với mày ra làm hai quá.’
Bách không đáp, chỉ nhìn ra phía cửa sổ. Dưới sân nhà, tiếng động cơ xe hơi vang lên, ba cậu có lẽ đang chuẩn bị đi kiểm tra kho hàng. Bách hít một hơi, cảm nhận sự đối lập tàn khốc giữa thực tại và bí mật mình đang nắm giữ.
Gia Bách: ‘Thôi, lấy sách vở ra đi. Làm bộ làm tịch tí, lát mẹ tao lên kiểm tra đấy.’