Không gian quán ăn máy lạnh mát mẻ, tiếng nhạc không lời du dương cùng sự chu đáo của Đức Anh khiến An dần thoải mái hơn, cậu ăn uống cũng tự nhiên hơn hẳn. Ăn được giữa chừng, Đức Anh như sực nhớ ra điều gì, anh chống cằm nhìn cậu rồi thong thả hỏi.
"Ủa, mà An năm nay bao nhiêu tuổi rồi em nhỉ?"
An đang cắn dở miếng sushi trong miệng, nghe hỏi liền vội vàng nhai nuốt rồi ngoan ngoãn đáp: "Dạ, em năm nay 18 tuổi ạ."
Cậu uống một ngụm nước, nhìn đồng hồ trên tay rồi tò mò hỏi ngược lại.
"Ủa, mà giờ này anh không phải đi làm hả anh?"
Đức Anh vốn dĩ đang nhìn ngắm cái điệu bộ ăn uống phồng má phúng phính đầy dễ thương của cậu nhóc mà cười tủm tỉm, nghe câu hỏi thì chợt nghiêm mặt lại một nhịp để giả vờ ra dáng thầy giáo. Anh hắng giọng một cái rồi cười bảo.
"À, tại cuối buổi sáng anh chưa có tiết dạy, tận đầu giờ chiều mới có lịch lên lớp lận. Nên giờ anh mới thảnh thơi ngồi đây ăn trưa với em được nè."
Đoạn, Đức Anh nhìn sang chiếc ba lô của An, ân cần nói tiếp: "Ăn xong lát nữa anh lấy xe đưa em về nhà luôn nha, dù gì cũng tiện đường."
Nghe lời đề nghị, An vội vàng xua tay, lắc đầu nguầy nguậy vì sợ làm phiền đến thời gian nghỉ trưa của đối phương: "Dạ thôi không cần đâu anh ơi! Anh còn phải chuẩn bị cho tiết dạy chiều nữa mà. Lát em đi xe buýt về được rồi, trạm ngay trước cổng trường tiện lắm ạ."
Thấy cậu nhóc kiên quyết và biết nghĩ cho mình, Đức Anh cũng không ép buộc để tránh làm cậu khó xử. Anh gật đầu, vui vẻ cùng An hoàn thành bữa trưa ngon miệng.
Sau khi thanh toán hóa đơn, hai anh em cùng nhau bước ra khỏi quán ăn. Đến ngã rẽ, cả hai chính thức chia tay nhau, An đi bộ ngược lại hướng trạm xe buýt để về nhà, còn Đức Anh quay trở lại khuôn viên trường. Trước khi khuất sau cánh cổng lớn, Đức Anh còn đứng lại, quay người vẫy vẫy tay thật cao với An kèm theo một nụ cười rạng rỡ: "Về cẩn thận nha An! Hẹn gặp lại em ở trường!"
An cũng mỉm cười vẫy tay chào lại, trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác ấm áp và háo hức lạ kỳ về những ngày tháng sinh viên sắp tới.
_
Chuyến xe buýt lăn bánh tầm 30 phút thì đưa An về tới đầu hẻm nhà. Cậu đi bộ vào trong, vừa tới sân đã nhìn thấy chiếc xe máy quen thuộc của anh Thanh dựng ở đó, lốc máy vẫn còn tỏa ra hơi nóng âm ấm, có vẻ anh rể cũng chỉ mới vừa đi đâu về tới.
Nghe tiếng bước chân, anh Thanh từ trong nhà bước ra cửa. Vừa nhìn thấy cậu em vợ ăn mặc bảnh bao, lịch sự với chiếc quần tây trắng và sơ mi hồng, anh khẽ chớp mắt, lên tiếng hỏi.
"Ủa An, đi đâu mà ăn mặc bảnh vậy em? Anh mới về cũng không thấy em đâu."
An nở nụ cười rạng rỡ, trong lòng vẫn còn nguyên niềm vui sướng, liền hào hứng khoe: "Dạ, hồi sáng bên trường đại học gọi điện thông báo em trúng tuyển á anh! Họ bảo em lên làm thủ tục nhập học với đóng học phí gấp, nên em chạy đi luôn."
"Vậy hả? Ngon lành dữ ta!" Anh Thanh nghe vậy thì mắt sáng lên, vỗ mạnh vào vai cậu em vợ một cái đầy tự hào.
"Vậy rồi làm xong xuôi hết chưa em?"
An gật gù, vừa cất ba lô lên kệ vừa đáp: "Dạ xong hết rồi anh, có giấy hẹn ngày tập trung luôn rồi."
Xong việc, An quay sang nhìn anh rể, ánh mắt chợt lướt qua bờ vai vạm vỡ và khuôn ngực săn chắc giấu sau lớp áo thun của anh. Ký ức đêm qua bất chợt dội về làm tim cậu đập lệch một nhịp. Né tránh ánh nhìn đi chỗ khác, An vờ như tự nhiên hỏi thăm.
"Mà… anh Thanh, anh thấy trong người khỏe hơn chưa ạ? Sáng dậy thấy anh đi làm sớm quá."
Nghe em vợ nhắc đến chuyện đêm qua, anh Thanh bỗng nhiên sượng sùng, mặt hơi đỏ lên vì ngượng. Anh đưa tay gãi gãi sau gáy, điệu bộ vô cùng ái ngại.
Thực ra, khi tiếng chuông báo thức reo vang vào sáng sớm nay, anh Thanh tỉnh dậy trong trạng thái đầu đau như búa bổ, thần trí mông lung.
Anh hoàn toàn không có một chút ký ức nào về những gì đã xảy ra sau khi mình bị sập nguồn trên bàn nhậu. Mãi đến lúc chuẩn bị đi làm, chị Tiên mới vừa cằn nhằn vừa kể lại rằng đêm qua anh say xỉn bét nhè, ngủ gục ngay tại chỗ, báo hại cậu em vợ phải một mình còng lưng thu dọn đống chai lọ, chén đĩa chiến trường đến tận khuya.
Chính vì điều này mà suốt cả ngày hôm nay, anh Thanh luôn cảm thấy cắn rứt lương tâm và vô cùng xấu hổ với đứa em vợ ngoan ngoãn. Anh gãi đầu cười trừ, giọng đầy hối lỗi.
"Anh khỏe rồi… Mà anh xin lỗi An nha. Hôm qua anh xỉn quá trời xỉn, chẳng biết trời trăng mây đất gì hết, bỏ mặc em dọn dẹp bãi chiến trường một mình. Nghĩ lại thấy ngại với em quá."
Nghe anh rể bộc bạch, tai An giật nảy một cái. Cậu khựng người lại, nhìn chằm chằm vào biểu cảm chân thật của anh Thanh rồi bất chợt hỏi gặng lại.
"Anh… anh thực sự không nhớ một cái gì hết luôn hả anh Thanh?"
Thấy thái độ của An có chút lạ, anh Thanh nhướng mày, ngơ ngác thắc mắc: "Ủa, không nhớ gì hết á. Sao vậy em? Hôm qua… bộ đã xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm hả?"
Nhìn điệu bộ ngơ ngác hoàn toàn mù tịt của anh rể, An khẽ thở phào nhẹ nhõm một cái thật sâu trong lòng. Cậu tự nhủ: "Anh ấy không nhớ gì hết… Vậy là tốt rồi. Bí mật đêm qua sẽ mãi mãi chìm vào bóng tối."
Để xóa tan sự nghi ngờ của anh Thanh, An nhanh trí lắc đầu, nở một nụ cười tinh nghịch rồi bịa đại ra một lý do để chọc anh.
"Dạ đâu có gì đâu. Tại hôm qua sau khi dọn dẹp xong em vô phòng, anh ngủ mà quậy quá trời đất, cứ ôm chặt lấy cái gối ôm rồi lầm bầm nói mớ, làm em suýt nữa thì không ngủ được luôn á!"
Anh Thanh nghe vậy thì tin sái cổ, tưởng thật liền bật cười ha hả, xua tay: "Trời đất, thật hả em? Anh đi nhậu sợ nhất là cái nết ngủ quậy phá đó đó. Thôi thông cảm cho anh nha, lần sau anh không dám uống tới mức đó nữa đâu!"
An gật gù cười theo anh rể, câu chuyện đêm qua chính thức được khép lại bằng một lời nói dối an toàn, giữ cho mối quan hệ giữa hai người vẫn vẹn nguyên vẻ bình yên như cũ.
Đang cười nói vui vẻ, anh Thanh bỗng nhiên vỗ đùi một cái đét như sực nhớ ra chuyện gì đó quan trọng lắm. Anh nhìn An, mắt sáng lên rồi vội vã bảo.
"À! Em đợi anh chút nha!"
Nói xong, gã anh rể quay lưng, chạy tót ngay vào phía trong gian bếp. An ngơ ngác nhìn theo, chỉ nghe thấy tiếng mở cửa tủ lạnh "bạch" một cái, rồi tiếng lục lọi loạch xoạch phát ra từ ngăn đá.
Chỉ vài giây sau, anh Thanh hăm hở chạy ra, trên tay cầm hai cây kem ốc quế mát lạnh, vẫn còn bốc một lớp hơi nước mờ mịt. Anh hớn hở chìa một cây về phía em vợ, cười toe toét.
"Nè, ăn đi em! Hồi nãy trên đường đi làm về, anh sẵn ghé qua mua mấy cây kem bỏ tủ lạnh á. Ăn mừng tân sinh viên luôn nha!"
Nhìn cây kem trên tay anh rể, rồi nhìn gương mặt nam tính đang đầy vẻ quan tâm, chu đáo của anh, lòng An bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Mọi sự cắn rứt hay ngượng ngùng về lời nói dối lúc nãy lập tức bay biến. Cậu đón lấy cây kem từ bàn tay to bản của anh Thanh, nở một nụ cười thật tươi.
"Dạ, em cảm ơn anh nhiều!"
"Khách sáo gì với anh mày. Ăn lẹ đi không nó chảy." Anh Thanh xua tay, tự nhiên ngồi phịch xuống ghế sofa, vừa xé vỏ cây kem của mình vừa cắn một miếng lớn đầy thỏa mãn. An cũng ngồi xuống bên cạnh anh rể, vừa thưởng thức vị kem ngọt mát, vừa cùng anh tán gẫu thêm về những dự định cho ngày đầu nhập học sắp tới.
_
Ăn kem xong, An chào anh Thanh rồi thong thả bước lên lầu về phòng của mình. Cậu cởi bỏ bộ quần áo ra, treo gọn gàng vào tủ. Để cho thoải mái, An chọn một bộ quần áo thể thao sát nách thoáng mát, bộ đồ mà cậu vẫn thường mặc mỗi khi đi đánh banh cùng đám bạn ở quê. Khoác lên mình trang phục rộng rãi, An nằm sải tay sải chân ra giường, tận hưởng sự mát mẻ của chiếc quạt trần.
Được một lúc, chiếc điện thoại đặt bên cạnh gối bỗng reo lên một tiếng "ting" giòn giã. Trên màn hình hiện lên thông báo có tin nhắn từ ứng dụng trò chuyện. Người gửi không ai khác chính là Đức Anh. Hóa ra lúc ở quán ăn, trước khi chia tay, người đàn ông tinh tế này đã chủ động quét mã kết bạn để giữ liên lạc với cậu.
An tò mò bấm mở đoạn chat. Đức Anh sử dụng một cái nick name nghe khá là ngầu: coolboy. Trái ngược với cái tên có vẻ lạnh lùng ấy, tin nhắn đầu tiên anh gửi đến lại là một cái sticker hình chú mèo mập đang ngoe nguẩy cái tay vẫy chào, trông đáng yêu và ngộ nghĩnh vô cùng, làm An bất giác bật cười thành tiếng.
Ngay sau đó, màn hình lại nhảy thêm một dòng tin nhắn mới. Đó là một dãy số điện thoại di động mười số được định dạng ngay ngắn. coolboy kèm theo một dòng tin nhắn.
"Số điện thoại của anh nè, em lưu vào máy đi nha."
An khẽ nhướng mày, những ngón tay nhanh nhẹn gõ phím nhắn lại ngay với giọng điệu đầy vẻ thắc mắc.
"Ơ, sao tự nhiên anh lại cho em số điện thoại làm gì á?"
Chỉ vài giây sau, trạng thái "đang nhập tin nhắn" hiện lên. coolboy gửi qua một cái icon mặt cười híp mí cực kỳ thân thiện.
"Hì hì, thì để sau này có gì tiện gọi rủ em đi ăn nữa chứ sao. Với lại em chuẩn bị vào trường, có số của anh, lỡ có gì thắc mắc hay bị ai bắt nạt thì cứ gọi, anh bảo kê cho!"
Nhìn dòng chữ đầy sự quan tâm nhưng cũng không kém phần tinh nghịch của ông anh giảng viên mới quen, tim An bỗng dưng đập nhanh hơn một nhịp. Cậu tủm tỉm cười, nhanh tay nhấn lưu dãy số ấy vào danh bạ với cái tên: "Anh Đức Anh Giảng Viên".
Nằm lướt điện thoại nhắn tin với anh Đức Anh được một lát, An bỗng nghe thấy tiếng anh Thanh oang oang gọi từ dưới nhà vọng lên.
"An ơi! Xuống anh nhờ chút việc em ơi!"
An cất điện thoại, bước ra khỏi phòng rồi đứng tựa vào lan can cầu thang, ngó đầu xuống hỏi: "Dạ, có chuyện gì vậy anh Thanh?"
Anh Thanh đang đứng ngay chân cầu thang nhìn lên, trên người vẫn còn quấn chiếc tạp dề, tay cầm cái vá nấu ăn, vội vã nói: "Em xuống phụ anh bỏ đống đồ dơ vào máy giặt giùm anh với, anh đang dở tay nêm nếm nồi
canh trên bếp, sợ nó trào ra mất."
"Dạ, để em xuống liền," An gật đầu cái rụp rồi nhanh nhẹn chạy xuống lầu.
Đến bên cạnh giỏ đồ dơ đặt cạnh máy giặt, An nghe tiếng anh Thanh dặn với ra từ trong bếp: "Nè An ơi, em chịu khó lộn ngược quần áo lại giùm anh nha. Với lại nhớ mò kỹ vào mấy cái túi quần xem có ai để quên tiền bạc hay giấy tờ gì trong đó không, mắc công giặt nó hư hết á."
"Dạ, em biết rồi," An đáp lời.
Hai anh em chia nhau mỗi người một việc, không gian trong nhà chỉ có tiếng xèo xèo của thức ăn và tiếng bước chân đi lại. Mọi chuyện vốn dĩ rất bình thường và trôi chảy cho đến khi An cúi xuống gom nắm quần áo tiếp theo. Cậu vô tình cầm trúng một chiếc quần sịp đùi màu xám tro của anh rể.
Định bụng lộn trái lại theo lời anh dặn, nhưng ngay khi vừa lật ra, đập vào mắt An là một mảng lớn dính đầy thứ chất lỏng màu trắng đục đã khô cứng lại, đóng thành một lớp váng dâm dật ngay phía trước mặt quần. Là một chàng trai 18 tuổi, An thừa hiểu cái dấu vết đầy kích thích đó là cái gì, đó chính là tinh trùng của anh Thanh, thứ mà chính miệng cậu đã nếm trải một phần vào đêm hôm qua.
Bất chợt, một luồng khí nóng chạy thẳng lên mặt khiến hai gò má An đỏ ửng. Cậu đứng hình mất vài giây, tay vẫn cầm chiếc quần sịp dơ trân trối nhìn.
Đúng lúc đó, anh Thanh ở trong bếp vì sốt ruột nên lâu lâu mới ngó đầu ra xem cậu em vợ làm xong chưa. Ai dè đâu, ông trời khéo trêu ngươi, anh lại ngó ra đúng ngay cái khoảnh khắc chí mạng này. Nhìn thấy chiếc sịp "tang chứng vật chứng" chứa đầy dấu vết oanh liệt của nhiều hôm trước đang nằm chình ình trên tay An, mặt anh Thanh lập tức biến sắc, từ đỏ bừng chuyển sang tái mét.
Cảm giác nhục nhã và xấu hổ dâng lên tột độ khiến gã đàn ông vạm vỡ chỉ muốn có một cái lỗ để độn thổ ngay lập tức. Không kịp suy nghĩ nhiều, Thanh ba chân bốn cẳng chạy xộc tới, đưa bàn tay to bản giật phắt chiếc quần sịp dính đầy tinh trùng ra khỏi tay em vợ với tốc độ ánh sáng.
"Cái… cái này… không phải…"
Thanh lắp bắp, lưỡi như líu lại vào nhau. Đầu óc anh quay cuồng, hoàn toàn rỗng tuếch, không thể nào bịa ra nổi một lý do chính đáng nào để giải thích cho cái sịp dính đầy dâm dịch của mình. Chẳng lẽ lại bảo là anh ngủ mớ rồi tự sướng? Mặt Thanh nóng ran như lửa đốt, anh vội vàng ném mạnh chiếc quần sịp vào sâu trong lồng máy giặt rồi đóng sập cửa máy lại "rầm" một cái, như muốn chôn vùi cái bí mật kinh hoàng này đi.
An ngượng đến mức cúi gằm mặt xuống, hai tai đỏ chín, cắn chặt môi không dám ho he một lời nào. Anh Thanh thì đứng trơ mắt ếch, tay gãi gãi đầu, mắt nhìn đảo liên tục khắp trần nhà để né tránh ánh nhìn của em vợ.
Bầu không khí giữa hai anh em trong khu vực nhà vệ sinh lúc này bỗng chốc đông cứng lại, ngột ngạt và ngượng gạo đến mức đỉnh điểm. Tiếng máy giặt bắt đầu xả nước ồ ồ cũng không thể khỏa lấp được sự xấu hổ tột cùng đang bao trùm lấy cả hai.
Bầu không khí ngột ngạt, ngượng ngùng giữa hai anh em cứ thế kéo dài, đóng băng mọi cuộc trò chuyện cho đến khi tiếng cạch cửa quen thuộc vang lên. Chị Tiên đi làm về. Sự xuất hiện của người phụ nữ duy nhất trong nhà giống như một chiếc phao cứu sinh, giúp cả Thanh và An thở phào nhẹ nhõm, mượn cớ hỏi han chị để kéo cả hai quay trở lại nhịp nói chuyện bình thường.
Tuy Thanh là đàn ông con trai, tính tình ngày thường cũng phóng khoáng, chẳng mấy khi câu nệ hay ngại ngần mấy chuyện sinh lý, nhưng cái tình huống bị cậu em vợ bắt quả tang ngay tại trận cầm chiếc sịp dính đầy dấu vết thì đúng là đòn chí mạng vào lòng tự trọng. Bản năng của một gã đàn ông trưởng thành khiến anh vẫn thấy ngượng chín người, mỗi lần nhìn sang An là lại thầm cầu mong thằng bé mau chóng quên cái ký ức đầy "mùi vị" đó đi.
Thế nhưng, niềm vui giải tỏa bầu không khí ngượng ngạo chẳng kéo dài được lâu khi cả Thanh và An đều nhanh chóng nhận ra có điều bất thường. Sắc mặt chị Tiên hôm nay xám xịt, không hề tươi tỉnh, rạng rỡ như mọi ngày. Chị uể oải đặt túi xách xuống bàn, bước đi thẫn thờ, và cứ đi tới đâu là lại ôm ngực ho sù sụ tới đó. Tiếng ho khù khụ, đặc quánh vang lên liên hồi trong không gian nhỏ.
Nhìn thấy vợ/chị gái mình có dấu hiệu cảm sốt nặng, cả hai anh em theo bản năng tự vệ liền đồng loạt lùi lại phía sau, đứng dạt ra xa cách chị phải đến mấy mét để tránh luồng vi khuẩn.
Thấy chồng và em trai vừa thấy mình ho đã dạt ra như tránh tà, chị Tiên đang mệt trong người liền tủi thân, liếc mắt bĩu môi một cái dài thượt. Chị lấy tay che miệng ho thêm vài tiếng rồi khàn giọng cằn nhằn với chồng.
"Nè anh Thanh! Tối nay anh dọn đồ qua phòng bên kia ngủ cùng với thằng An đi nha. Em chắc bị cảm cúm dính nước mưa hồi chiều rồi, người ngợm mệt mỏi rã rời hết cả ra đây. Anh ngủ lại phòng này mắc công em ho hắng rồi lây bệnh sang cho anh, ngày mai lại không đi làm nổi."
Lời đề nghị đột ngột của chị Tiên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu hai anh em. Anh Thanh và An đưa mắt nhìn nhau đầy trân trối. Mạch máu trong người An bất giác chạy rần rần, còn anh Thanh thì đứng hình, tim đập thình thịch vì sự trùng hợp đầy éo le này.
_
Căn phòng ngủ bật điều hòa mát rượi, nhưng bầu không khí bên trong lại ngột ngạt đến lạ lùng. Vì vẫn còn dư âm trận ngượng ngùng lúc chiều, anh Thanh vừa bước vào phòng đã vội vàng leo lên giường, kéo chăn phủ kín người rồi quay lưng lại phía cửa. Chỉ vài phút sau, tiếng thở dốc trầm ấm và tiếng ngáy đều đặn của gã đàn ông vạm vỡ bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Sự kịch tính trong tiếng ngáy đó một lần nữa đánh lừa được sự non nớt của An. Cậu em vợ đứng bên mép giường, khẽ cắn môi, lí nhí cất tiếng gọi thử.
"Anh… Anh Thanh ơi? Anh ngủ rồi
hả?"
Không có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng ngáy đều đặn như một lời xác nhận rằng gã trai tập gym sáu múi đã hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ sau một ngày làm việc mệt mỏi. Lúc này, trái tim trong lồng ngực An bỗng đập liên hồi, thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Một thứ cảm xúc cấm kỵ, đen tối và mãnh liệt trỗi dậy, thiêu đốt mọi lý trí của cậu thiếu niên.
An không biết vì sao mình lại liều lĩnh đến thế. Có lẽ vì dư vị tanh nồng, dạt dào của dòng tinh trùng đêm qua vẫn còn đọng lại đâu đó trong tiềm thức, hoặc có lẽ cơ thể thanh xuân của cậu đã thực sự bị khuất phục và nghiện con cặc quá khổ của anh rể mất rồi.
Nuốt nước miếng một cái ực, An đánh bạo khẽ khàng bò lên giường, tiếp cận cơ thể to lớn đang nằm ngửa của anh Thanh. Đôi bàn tay cậu run rẩy chạm vào cạp quần thun lạnh của anh, dùng một chút lực khéo léo kéo từ từ xuống qua khỏi hông.
Ngay lập tức, khúc thịt gân guốc, to bản và sẫm màu của gã đàn ông trưởng thành hiện ra mồn một trước mắt An trong ánh đèn ngủ mờ ảo. Dù đang ở trạng thái ngủ mềm, nó vẫn có kích thước vô cùng đáng nể, nằm vắt vẻo kiêu hãnh sang một bên đùi, tỏa ra hơi ấm nồng nặc mùi nam tính đặc trưng. Nhìn thấy "bảo bối" đã hành hạ khoang miệng mình đêm qua, An không khỏi thầm vui sướng, hai mắt sáng lên đầy mê muội.
Cậu hiểu rõ mình đang chơi với lửa và không có nhiều thời gian trước khi anh rể có thể thức giấc. Sự thúc giục của dục vọng khiến An không chần chừ thêm một giây nào nữa. Cậu cúi rạp người xuống, hai tay chống hai bên hông anh Thanh, há to khuôn miệng nhỏ nhắn của mình, ngậm trọn lấy đầu khấc to bản, thèm khát mút mạnh một cái, bắt đầu một màn vụng trộm đầy kích thích ngay trên chiếc giường tội lỗi.
Thanh nằm im như tượng, nhưng toàn bộ cơ thể anh đang căng cứng đến từng thớ thịt. Anh đã chết lặng ngay khoảnh khắc An chạm vào người, và giờ đây, cảm giác từ khoang miệng ấm nóng, ươn ướt của cậu em vợ đang bao bọc lấy "thằng nhỏ" khiến lý trí anh dần sụp đổ. Những tiếng ngáy giả tạo trước đó giờ đã tắt ngấm, chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy kìm nén của người đàn ông đang cố gắng giữ vẻ bình thản.
"Địt mẹ… thằng ranh con này… sao lại có thể…" – Thanh gào thét trong lòng, sự ngạc nhiên hòa lẫn với khoái cảm tột độ. Anh không thể tin nổi An – cậu em vợ hiền lành, thư sinh ngày nào, lại có thể thuần thục và bạo dạn đến thế. Cái lưỡi của An linh hoạt lướt qua từng đường gân, từng nếp da, như thể đã thuộc lòng từng góc cạnh của nó.
Mỗi khi đầu lưỡi cậu chạm vào rãnh quy đầu nhạy cảm, Thanh lại thấy cột sống mình như có luồng điện chạy qua, khiến anh phải bấu chặt tay vào nệm để không vô tình thốt lên một tiếng rên khoái lạc.
Khúc thịt của anh vốn đang ở trạng thái ngủ mềm, giờ đây đã cương cứng, sưng tấy và nóng hổi dưới sự tấn công dồn dập của An. Anh cảm nhận rõ từng nhịp môi mút chặt, từng cái nhấp lưỡi đầy điêu luyện mà An đang dùng để chiều chuộng mình.
Lúc này, Thanh rơi vào một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội: "Giờ mình nên tỉnh dậy hay là cứ giả vờ tiếp tục hưởng thụ đây?"
Nếu tỉnh dậy, anh lại không biết phải đối diện với an như thế nào. Nhưng nếu cứ tiếp tục giả vờ ngủ, cái khoái cảm này sớm muộn gì cũng khiến anh "phát tiết" ngay trong miệng An. Anh sợ rằng nếu An cứ tiếp tục mút cặc nhiệt tình thế này, anh sẽ không giữ nổi bình tĩnh mà vô tình rên rỉ, hoặc tệ hơn là túm lấy đầu cậu mà dập liên hồi.
An vẫn đang miệt mài, không hề hay biết rằng "con mồi" dưới thân mình đã hoàn toàn thức tỉnh. Cậu càng mút mạnh, Thanh càng thấy lý trí mình trở nên mong manh, chỉ chực chờ tan vỡ.
Cho ai chưa hiểu "Từ lúc Thanh vào phòng An rồi lăn ra ngủ, thật ra lúc đó vì còn ngại với An nên anh mới giả vờ ngủ để không đối mặt với An".