Ăn uống no nê xong, Thanh đứng dậy trả tiền bún rồi dắt An ra lại bãi giữ xe. Sau khi treo mấy túi quần áo gọn gàng vào bửng xe, Thanh leo lên yên trước, nổ máy giòn giã rồi quay đầu lại nhìn em vợ, hỏi: "Em còn muốn mua đồ ăn vặt hay gì nữa không An?"
An suy nghĩ một chút, nhớ tới số thức ăn cha mẹ đang nấu ở nhà liền mỉm cười lắc đầu: "Dạ thôi không cần đâu ạ, bấy nhiêu đây đủ rồi anh."
Thanh gật đầu: "Ừ, vậy mình về thôi, mắc công ở nhà cha mẹ với chị Hai đợi cơm."
"Dạ," An ngoan ngoãn gật gật đầu rồi leo lên ngồi ở yên sau. Cậu nhóc vẫn như lúc đi, giữ kẽ định bấu tay vào gác ba-ga phía sau để tránh gây chú ý.
Thế nhưng, xe vừa nhích bánh được một đoạn ngắn ra khỏi cổng chợ, Thanh bỗng nhiên giảm tốc độ. Anh buông một tay lái ra, quờ về phía sau nắm lấy hai bàn tay đang co ro của An, rồi dứt khoát kéo mạnh hai tay cậu ra phía trước, áp chặt vào vòng eo săn chắc, múi nào ra múi nấy của mình.
Thanh khẽ liếc mắt qua kính chiếu hậu, nở nụ cười nửa trêu chọc nửa cưng chiều, nói lớn để át tiếng gió.
"Ôm chắc vào! Đường làng nhiều ổ gà lắm, té một phát là anh không chịu trách nhiệm đâu đó!"
Cảm nhận được hơi ấm hừng hực và sự rắn rỏi từ cơ bụng của anh rể truyền qua lòng bàn tay, tim An như lỡ một nhịp, mặt mày lại bắt đầu nóng bừng lên. Lần này, trước sự bạo dạn của Thanh và cái cớ "sợ té" quá hợp lý, An không còn rụt rè nữa. Cậu nhóc khẽ mím môi, đánh liều siết nhẹ vòng tay, áp sát lồng ngực mình vào tấm lưng vạm vỡ của anh rể, tận hưởng trọn vẹn cảm giác hạnh phúc vụng trộm trên suốt quãng đường đê lộng gió hướng về nhà.
_
Chiếc xe máy vừa tấp vào khoảng sân quen thuộc dưới bóng dừa, tiếng động cơ lịm dần rồi tắt hẳn, trong lòng An dâng lên một nỗi hụt hẫng tột cùng.
Cậu nhóc thầm nghĩ, sao con đường từ chợ về nhà mọi khi xa lắm mà hôm nay lại ngắn ngủi đến thế. Bản thân An cũng chẳng thể lý giải nổi, từ bao giờ mà cậu lại trở nên tham lam, muốn kéo dài từng phút giây, muốn được rúc sâu vào tấm lưng vạm vỡ và ở bên cạnh anh rể nhiều đến như vậy.
Thanh gạt chân chống xe rột một phát, vỗ vỗ lên mu bàn tay An còn đang siết quanh eo mình, cười bảo: "Xuống xe đi nhóc, tới nhà rồi."
Lời nói của Thanh cắt ngang sự lan man trong tâm trí An. Nhận ra mình vẫn còn đang ôm chặt cứng lấy eo anh rể ngay giữa sân nhà, An giật thót mình như vừa làm chuyện vụng trộm bị bắt quả tang. Cậu nhóc vội vã buông tay, luống cuống nhảy xuống yên sau. Mặt mũi nóng bừng như thiêu như đốt, An chẳng kịp chào anh lấy một tiếng, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy một mạch thẳng vào trong nhà, hai tai đỏ ửng. Cậu hoàn toàn không dám quay đầu lại nhìn xem biểu cảm của Thanh lúc này ra sao.
Chạy tót vào trong buồng, An áp lưng vào cánh cửa gỗ, tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu đưa hai lòng bàn tay ôm lấy đôi gò má đang nóng rực của mình, lòng đầy bối rối. An tự hỏi chính mình, rốt cuộc cậu bị làm sao thế này? Tại sao dạo gần đây, chỉ cần một ánh mắt, một cái chạm tay, hay thậm chí là chỉ cần đứng đối diện với anh rể thôi là khuôn mặt cậu lại phản bội, cứ tự động đỏ rực lên đầy ngượng ngùng như một đứa con gái mới lớn biết yêu như vậy? Mối quan hệ sai trái này càng ngày càng khiến cậu lún sâu vào mê muội mà không cách nào dứt ra được.
Chiều tối, cả nhà năm người bắt đầu quây quần bên mâm cơm ấm cúng dưới ánh đèn vàng. Không khí gia đình rộn ràng tiếng cười nói. Thanh gắp một miếng cá lóc kho tộ cho vào miệng, nhai một cách ngon lành rồi tấm tắc khen: "Mẹ nấu cá kho ngon số một luôn, con ăn ở thành phố không đâu có được cái vị đậm đà này hết trơn á!"
Bà Thắm được con rể khen thì mặt mày rạng rỡ, cười tươi rói đến híp cả mắt. Bà liền dùng đũa gắp thêm một khúc cá thật to, nhiều nạc nhất bỏ vào chén của Thanh, đon đả: "Ngon thì ăn nhiều vô con, đi đường xa mệt mỏi, ăn cho lấy lại sức. Ở trên thành phố thèm thì cứ alo mẹ gửi xe lên cho."
Chị Tiên ngồi bên cạnh thấy mẹ ruột thiên vị chồng mình ra mặt thì giả vờ xị mặt xuống, chu mỏ cằn nhằn: "Trời ơi, con gái mẹ đang mang bầu bì nghén ngẩm ngồi lù lù đây mà không thấy mẹ gắp cho miếng cá nào hết trơn. Đúng là có con rể rồi quên luôn con ruột, hèn chi anh Thanh cứ đòi về quê hoài." Nói rồi, chị khẽ thở dài một tiếng trêu chọc.
Bà Thắm nghe vậy liền lườm con gái, dùng đầu đũa gõ nhẹ lên trán Tiên một cái: "Cha cô nữa, mẹ gắp cho mày ăn từ bé tới giờ mười mấy hai mươi năm trời sao không kể? Giờ có mấy khúc cá với chồng mà cũng giỏi hơn thua, ăn đi cô nương!"
Trong lúc ba người bọn họ nói cười
rôm rả, An chỉ lặng lẽ ngồi một góc. Cậu khẽ đưa đũa gắp một miếng cá nhỏ, hành động của An nhẹ nhàng, khép nép đến mức tối đa như thể đang sợ gây ra bất kỳ tiếng động nào làm kinh động đến mọi người. An quá hiểu cái tính của nhà mình, mỗi lần ăn cơm chung kiểu gì cậu cũng bị đem ra làm tâm điểm để cằn nhằn, giáo huấn đủ thứ chuyện trên đời. Cậu chỉ mong mình tàng hình để ăn cho xong bữa cơm.
Tưởng đâu mọi chuyện sẽ êm đềm trôi qua, bỗng nhiên ba An – ông Hùng đang nhấp ngụm rượu đế liền đặt ly xuống cạnh bàn, hắng giọng một cái.
Nghe cái giọng hắng đặc trưng của ba, An liền lẩm bẩm trong miệng: "Đó… biết ngay mà, đúng là không thoát được dòng đời mà."
Ông Hùng quay sang nhìn con rể, lên tiếng: "Thanh nè."
Thanh dừng đũa, lễ phép đáp: "Dạ, gì dạ cha?"
Ông Hùng chỉ tay về phía An, trịnh trọng dặn dò: "Con ở trên thành phố, đi làm đi ra đi vô coi mà quản thằng An giùm cha nghe chưa. Tuyệt đối không được cho nó có bồ có bịch gì hết á!"
An nghe tới đây thì không chịu nổi nữa, mặt nhăn nhó bĩu môi cãi lại.
"Con lớn rồi mà cha, chứ bộ con nít đâu."
Ông Hùng đập tay xuống bàn cái bốp, lườm thằng con trai: "Lớn con khỉ! Tuổi này đầu óc chưa chín chắn mà bày đặt có bồ… lơ ngơ một phát là dễ làm con người ta có bầu, đem bụng chửa lại bắt vạ là chết cha nghe con!"
Chị Tiên với bà Thắm vừa nghe tới liền đồng loạt lắc đầu ngán ngẩm. Cái bài ca muôn thuở này của ông Hùng hai người đã nghe đến mức thuộc lòng, nằm lòng mười mấy năm nay từ thời chị Tiên còn đi học, giờ đến lượt thằng An cũng y chang không sai một chữ.
Thanh ngồi đối diện chứng kiến điệu bộ phụng phịu, bĩu môi hờn dỗi của em vợ thì trong lòng khoái chí vô cùng. Nghĩ đến cảnh lúc sáng hai anh em vừa làm tình cuồng nhiệt trên xe, rồi chính mình còn dặn An phải giữ tinh trùng lại để "có em bé", Thanh không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Anh đưa mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đỏ lên vì ấm ức của An, rồi quay sang dõng dạc hứa với ông Hùng.
"Cha cứ yên tâm đi, có con ở trên đó trông chừng, con bảo đảm không để bé An nó yêu sớm, cũng không để nó đi làm con người ta có bầu được đâu cha!"
Câu nói đầy ẩn ý của anh rể làm An giật thót mình, cậu cúi gầm mặt xuống chén cơm, tai đỏ rực lên vì vừa thẹn vừa sợ lộ chuyện động trời của hai anh em.
_
Vì vừa ăn vừa nhâm nhi mấy ly rượu đế với con rể, bữa cơm kéo dài hơn bình thường. Chị Tiên vì đang mang thai đôi, bụng dạ vượt mặt nên ngồi lâu một chỗ sẽ bị mỏi lưng và tức bụng. Thấy con gái có vẻ mệt, bà Thắm đã tâm lý đứng dậy dìu Tiên vào trong buồng nằm nghỉ ngơi từ bao giờ, không quên dặn dò mấy cha con cứ thong thả ăn uống.
Lúc này trên bàn ăn chỉ còn lại mỗi ba
cha con. Ông Hùng sau vài ly rượu thì mặt mũi đã bắt đầu ửng đỏ, giọng nói cũng trở nên sảng khoái, dông dài hơn. An bên cạnh từ lâu đã buông đũa, chén cơm đã cạn nhưng cậu vẫn không đứng dậy vào phòng. Phần vì sợ ba mắng là vô phép, phần vì cậu muốn ngồi lại để nhìn ngắm anh rể.
Ánh đèn vàng trong gian bếp tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, chiếu lên gương mặt góc cạnh, nam tính của Thanh. Nhìn Thanh vừa cười nói rôm rả, vừa khéo léo rót rượu, tiếp chuyện ông Hùng một cách vô cùng mực thước và bản lĩnh, trái tim An lại không tự chủ được mà đập rộn ràng. Ngồi sát bên cạnh, thỉnh thoảng làn da trần của cánh tay Thanh khẽ sượt qua vai An, mang theo hơi nóng hừng hực và mùi nam tính quen thuộc khiến cậu nhóc vô thức đỏ mặt, cứ lặng lẽ ngồi im re, tai chăm chú lắng nghe từng lời anh rể và cha ruột đang hào hứng tám chuyện trên trời dưới đất.
Ông Hùng ngửa cổ tợp thêm một ly rượu đế đầy nữa, khà ra một hơi cay nồng rồi đặt mạnh chiếc ly thủy tinh xuống bàn. Men rượu ngấm sâu làm đầu óc ông bắt đầu quay cuồng, không còn thèm giữ kẽ hay kiêng dè gì nữa.
Ông nheo nheo đôi mắt kèm nhèm, vỗ đùi bành bạch rồi lôi ráo trọi mấy chuyện tế nhị hồi xửa hồi xưa của An ra làm mồi nhắm.
Từ chuyện hồi bảy, tám tuổi An vẫn còn đái dầm ướt sũng cả nệm, cho đến cái lần cậu nhóc ở truồng khóc lóc chạy tọt ra đầu ngõ, ông Hùng kể rành rọt không sót một chi tiết. An ngồi bên cạnh mà mặt mũi đỏ rực như tôm luộc, máu dồn hết lên đại não vì quá đỗi xấu hổ. Đã vậy, anh rể Thanh ngồi đối diện còn không lo bênh vực, cứ vừa nghe vừa cười khoái chí, đôi mắt dâm đãng híp lại nhìn cậu đầy ẩn ý.
An nghẹn họng, chỉ muốn có một cái lỗ nứt ra ngay dưới chân để chui tọt xuống đất cho khuất mắt thiên hạ.
Chưa dừng lại ở đó, ông Hùng bỗng dưng đổi giọng, quay phắt sang nhìn Thanh bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ của những người đàn ông với nhau.
Ông vỗ mạnh lên bả vai vạm vỡ của con rể, khen lấy khen để: "Nhưng mà cha công nhận… thằng nhóc này giỏi! Con gái cha hồi trước đi khám người ta bảo hiếm muộn khó có con, vậy mà qua tay con, con đụ kiểu gì đến nỗi nó dính một phát bầu đôi luôn! Khá lắm con trai!"
Thanh lúc này đầu óc cũng đã ngà ngà say vì nốc liên tục mấy ly rượu nặng. Được cha vợ khen trúng phóc vào "bản lĩnh đàn ông", anh sướng rơn cả người, mũi nở to hết cỡ. Chẳng còn chút giữ kẽ nào của một chàng rể mẫu mực, Thanh cười hơ hớ, vỗ ngực tự hào đáp lời: "Trời ơi cha ơi, ngày nào con cũng đụ con gái mấy hiệp, dập nhiệt tình như vậy thì thế nào cũng phải dính bầu thôi cha, chạy đường trời sao thoát được!"
Hai cha con ông Hùng và Thanh vừa dứt lời liền đồng loạt cụng ly, cười hô hố ha hả vang cả gian bếp. An ngồi sát bên cạnh mà hai lỗ tai lùng bùng, tim đập thình thịch vì kinh hãi trước cái chủ đề dâm dục đang ngày càng đi quá xa của hai người đàn ông say xỉn.
Uống thêm một ngụm, ông Hùng lại liếc mắt sang, bất chợt đưa ngón tay chỉ thẳng vào khuôn mặt đang nghệch ra của An, nói với con rể: "Ờ đúng rồi con rể, cha quên mất cái vụ này."
Thanh mắt lờ đờ vì men say, tò mò hỏi: "Gì dạ cha?"
"Thằng con trai của cha á, nó hiền khô như cục đất vậy đó. Cha dám cá với con là đầu óc nó còn tơ lơ mơ lắm, đến cái chuyện đàn ông bọn mình sục cặc ra sao chắc nó còn chẳng biết đâu!" Ông Hùng lắc đầu cười khinh khỉnh, chê bai thằng con trai nhỏ.
Nghe đến từ "sục cặc" phát ra từ miệng cha ruột, An giật thót mình, mặt mày tái mét vì hoảng sợ. Thế nhưng, câu trả lời đầy bạo gan của Thanh ngay sau đó mới thực sự làm cậu nhóc muốn rụng rời tay chân.
Thanh vỗ bàn cái bốp, mặt đỏ gay, ăn nói phóng túng vô cùng: "Cha cứ yên tâm đi! Chuyện đó có gì khó đâu, để về thành phố con dạy bé An nó sục cặc cho ra trò! Con bảo đảm sẽ chỉ dạy tận tình, bắt nó sục cho bằng được để nó biết thế nào là cái thú vui sướng nhất của đàn ông bọn mình!"
Ông Hùng nghe cậu con rể quý hóa hứa hẹn một câu quá hợp ý liền cười khằng khặc, khoái chí nâng ly lên đòi cạn thêm cái nữa. Trong khi đó, An ngồi bên cạnh chỉ biết cắn chặt môi, bên dưới lớp quần đùi, hai chân cậu vô thức khép chặt lại vì vừa ngượng ngùng, vừa kích thích tột độ khi nghĩ đến lời tuyên bố của anh rể.
Ngửa cổ cạn thêm một ly rượu nữa cùng Thanh. Đầu ông gật gù liên tục vì men say, giọng nói bắt đầu nhừa nhựa nhưng đầy dứt khoát: "Lên thành phố biết chừng nào, sẵn dịp đang ở nhà đây, con dạy nó sục cặc ngay hôm nay luôn đi!"
Vừa nói xong, ông Hùng liền quay sang lườm An, giọng lè nhè ra lệnh.
"Thằng này sao không cởi quần áo ra đi? Đứng đực ra đó làm gì nữa!"
An nghe câu nói của cha ruột mà điếng hồn, hai tai lùng bùng. Cậu quay sang nhìn anh rể bằng ánh mắt đầy hoảng hốt, cầu cứu. Thế nhưng Thanh lúc này cũng đã quá say, men rượu đẩy sự phóng túng và bạo dạn lên đỉnh điểm. Anh cười cười đầy gian tà, mắt lờ đờ nhìn thân hình mảnh khảnh của em vợ, cất giọng khàn khàn ra lệnh: "Cởi đồ ra lại đây anh dạy em sục cặc, nhanh lên!"
Thấy An vẫn đứng im bất động vì quá sợ hãi và ngượng ngùng, Thanh dứt khoát đứng dậy. Thân hình vạm vỡ hơi loạng choạng vì say rượu, anh bước tới bên cạnh, thô bạo dùng hai tay nắm lấy vạt áo của An rồi lột phăng ra, quăng xuống đất. Tiếp theo, bàn tay to bản của anh luồn xuống kéo rột chiếc quần đùi của cậu nhóc xuống tận mắt cá chân.
Đầu óc Thanh lúc này đang mù mịt vì cồn, anh nhíu mày.
"Hả… sao vẫn còn một cái quần thế này?"
Nói rồi, Thanh cúi người, dứt khoát tóm lấy mép chiếc quần sịp trên người An kéo mạnh một phát xuống đất. Toàn bộ phần thân dưới trần truồng của An lập tức phơi bày ngay giữa gian bếp. Ông Hùng đang ngồi trên bàn nhìn xuống, mắt nheo nheo nhìn chằm chằm vào con cặc của con trai rồi gật gù khen ngợi: "Thằng này cặc to đấy! Lớn lên đụ gái có mà tét lồn tụi nó chứ chẳng chơi!"
Thanh cười khà khà, anh ngồi sụp xuống ghế rồi dang tay kéo dứt khoát cơ thể trần truồng của An ngồi lọt thỏm vào lòng mình, để lưng cậu áp chặt vào vòm ngực vững chãi, nóng hừng hực của anh. Ngay trước mặt cha vợ, Thanh thản nhiên vòng hai cánh tay săn chắc ra phía trước, bàn tay thô ráp nạm đầy vết chai nắm chặt lấy con cặc của An bắt đầu tuốt lên tuốt xuống, thực hiện những nhịp sục dứt khoát.
Ông Hùng ngồi đối diện nhìn cảnh tượng con rể đang dạy con trai sục cặc thì khoái chí vô cùng, ông nâng ly rượu lên cười khằng khặc, cổ vũ lớn.
"Đúng rồi Thanh! Sục mạnh lên cho nó sướng! Là đàn ông thì phải biết cái cảm giác này mới ra dáng đàn ông!"
Ông Hùng gật gù nói được thêm vài câu nhừa nhựa cổ vũ con rể thì đầu óc rốt cuộc cũng đầu hàng trước mớ rượu đế nặng đô. Ông gục đầu cái rầm xuống mặt bàn inox, hai mắt nhắm nghiền rồi bắt đầu ngáy khò khò, hơi thở nồng nặc mùi cồn vang lên đều đặn.
Không gian gian bếp bên hông nhà bỗng chốc trở nên im ắng lạ thường, chỉ còn lại tiếng ngáy của ông già và tiếng thở dốc đầy kích thích của hai anh em.
Thấy cha vợ đã hoàn toàn ngủ say bất tỉnh nhân sự, ánh mắt lờ đờ vì say của Thanh lập tức biến mất, thay vào đó là một tia nhìn đầy tỉnh táo, sắc lẹm và ngập tràn dục vọng hoang dại. Anh không thèm giả vờ làm một thằng rể say xỉn nữa. Thanh đứng bật dậy, thô bạo đẩy An ra một chút rồi hai tay nhanh nhẹn lột phăng chiếc áo thun cùng cái quần đùi trên người mình ra, quăng thẳng xuống đất.
Lúc này, cả hai anh em hoàn toàn trần truồng, đứng đối diện nhau ngay cạnh chiếc bàn ăn gia đình ở khoảng sân bên hông nhà. Vị trí này vô cùng mạo hiểm và trống trải: từ hướng bàn ăn nhìn vào trong là cánh cửa buồng dẫn thẳng vào bếp, nơi mẹ và chị Tiên có thể bước ra bất cứ lúc nào, còn nhìn ngược ra phía ngoài lại là chiếc cổng rào thưa, chỉ cần một người dân quê đi ngang qua lộ ban đêm nhìn vào là sẽ bắt trọn cảnh tượng dâm ô này.
An trợn tròn mắt nhìn hành động lột đồ nhanh nhẹn và dứt khoát của anh rể, cậu lắp bắp ngạc nhiên hỏi nhỏ.
"Ơ… anh… không phải anh xỉn rồi hả anh rể?"
Thanh nở nụ cười gian tà, gương mặt dù còn đỏ hoe vì chút cồn nhưng thần trí vô cùng minh mẫn. Anh ghé sát tai An, thì thầm bằng chất giọng khàn khàn đầy quyến rũ: "Trước khi nhập tiệc anh đã lén uống thuốc giải rượu rồi nhóc ạ. Lần trước trên thành phố say bí tỉ để em phải dọn dẹp một mình anh xót lắm, nên lần này phải rút kinh nghiệm chứ."
Nói rồi, Thanh thản nhiên bước lại chiếc ghế đẩu ngay bên cạnh ông Hùng đang nằm gục. Anh dạng rộng hai chân ra, phơi bày ra con cặc gân guốc đang ngẩng cao đầu, giật giật đầy kiêu hãnh ngay bên cạnh người cha vợ đang ngủ say.
Thanh ngửa người ra sau, một tay vịn lấy đầu cặc của mình, ánh mắt dâm đãng nhìn chằm chằm vào cơ thể run rẩy của em vợ.
"Lại đây, quỳ xuống bú cặc cho anh đi nhóc. Làm tình ngay bên cạnh cha em đang ngủ thế này… mới gọi là kích thích tột cùng!"
An không một chút chần chừ, cậu ngoan ngoãn quỳ gối xuống nền gạch mát lạnh ngay giữa hai chân anh rể. Cậu ngước khuôn mặt đỏ ửng lên nhìn Thanh đầy tình tứ rồi há khuôn miệng nhỏ nhắn, ngậm trọn lấy cái đầu khấc gân guốc, to bự vào trong khoang miệng ấm áp. Cái miệng nhỏ của An bọc lấy thân cặc Thanh, bắt đầu bú lên bú xuống vô cùng thuần thục và nhịp nhàng.
Không gian bên hông nhà lúc này tràn ngập một sự tương phản đầy tội lỗi. Một bên là tiếng ngáy khò khò đều đặn, vô tư của ông Hùng đang say giấc nồng, còn ngay sát bên cạnh lại là tiếng chép chép, mút mát rột soạt đầy dâm dục khi An ra sức hầu hạ con cặc của anh rể. Thanh ngửa cổ ra sau ghế, hai tay bấu chặt vào thành ghế dốc, lồng ngực phập phồng rên lên những tiếng "ư… ưh…" kìm nén trong cổ họng. Lần đầu tiên trong đời anh làm tình ngay bên cạnh cha vợ, cảm giác vừa sợ hãi bị phát hiện vừa kích thích tột độ khiến mạch máu trong người anh như muốn nổ tung vì nứng.
An bú cặc cho anh rể một lúc lâu, khoang miệng rã rời dâm dịch. Đúng lúc này, phần bụng dưới của Thanh bỗng quặn lên, một cảm giác mắc đái dâng tràn do lúc nãy anh đã nốc quá nhiều rượu đế và nước lọc. Không thể nhịn thêm, anh đưa tay đẩy đầu An ra khỏi cặc mình, thở dốc nói nhỏ.
"Khoang từ từ… anh mắc đái quá nhóc ơi!"
Ánh mắt Thanh dáo dác nhìn quanh bàn ăn, rồi anh chộp lấy cái ly thủy tinh dáng cao mà An dùng để đựng nước đá uống lúc nãy. Thanh cầm chiếc ly đặt ngay dưới, thản nhiên xả một tràng nước tiểu vàng nhạt, ấm nóng vào trong. Thoáng chốc, dòng nước tiểu đã dâng lên đầy ắp, suýt chút nữa là tràn ra khỏi miệng ly.
An quỳ bên dưới nhìn trân trân, tim đập thình thịch, cậu nuốt nước miếng ực một cái vì nghĩ rằng anh rể sẽ bắt mình uống thứ nước dơ bẩn đó. Thế nhưng, sự bạo gan và dâm đãng của Thanh đã đi xa hơn thế gấp trăm lần.
Thanh cầm ly nước tiểu đầy ắp trên tay, nở nụ cười gian tà rồi thản nhiên rướn người sang, vỗ vỗ mạnh lên tấm lưng đang còng xuống của cha vợ, cất giọng lè nhè giả vờ như vẫn còn say.
"Cha… cha ơi! Tỉnh dậy uống với con ly rượu nữa nè cha… Một ly cuối cùng này nữa thôi rồi đi ngủ cha ơi!"
Cơn say kèm theo tiếng gọi thúc giục làm ông Hùng mơ màng mở mắt ra. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, đầu óc quay cuồng, ông không mảy may nghi ngờ, đưa bàn tay thô ráp chộp lấy chiếc ly thủy tinh chứa đầy nước tiểu ấm nóng từ tay con rể đưa tới. Ông Hùng đưa lên miệng, ngửa cổ nốc một mạch cạn láng không còn một giọt.
Uống xong, ông quẹt ngang miệng, lè nhè trung thành với độ nhậu: "Đó… cha uống rồi nhé… nể tình con rể lắm đó…" Nói đoạn, ông lại đổ ập đầu xuống mặt bàn inox, tiếp tục gục xuống ngủ say sưa vì quá buồn ngủ.
Chứng kiến hành động quá mức dâm đãng, điên rồ và bạo liệt của anh rể ngay trước mặt mình, An run bắn cả người, nước miếng nuốt xuống ừng ực vì vừa sợ hãi vừa bị kích thích đến mức đỉnh điểm.
Thanh đặt chiếc ly không xuống bàn, quay sang nhìn biểu cảm kinh hoàng lẫn thèm khát của An rồi cười khẩy đầy đắc ý. Ánh mắt anh đỏ sọc lên vì dục vọng, con cặc sau màn kích thích vừa rồi lại càng cương cứng, giật lên bần bật. Anh rít qua kẽ răng: "Mẹ nó, anh nứng cặc chịu hết nổi rồi An ơi! Cho anh đụ em liền đi!"
An đỏ bừng mặt, không nói không rằng liền đứng bật dậy, xoay lưng lại phía anh rể rồi gập người xuống, chổng bờ mông tròn trịa về phía Thanh. Chỉ chờ có thế, Thanh chồm tới, hai tay bóp chặt lấy hai bên hông của em vợ, dùng đầu khấc gân guốc thô bạo thúc mạnh một phát dứt khoát.
Phập!
Con cặc vạm vỡ đâm lút cán vào sâu trong khoang lồn chặt chẽ, ấm áp của An. Sự khít khao từ cơ thể em vợ làm Thanh sướng đến mức gầm lên một tiếng. Anh bắt đầu ra sức nhấp nhô, dập liên hồi vào mông An. Vừa đụ, Thanh vừa đưa bàn tay to bản vỗ mạnh những cú "bốp, bốp" lên cặp mông căng tròn của cậu để thỏa mãn thú tính. Trong không gian đêm tối bên hông nhà, tiếng da thịt va chạm "bạch bạch bạch" vang lên liên tục, đầy dâm dục và nhớp nháp ngay bên tai người cha đang ngủ say.