Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Anh Rễ Khát Dục
  3. Chương 26 - 26
Prev
Next

Thanh vừa dùng đầu lưỡi điêu luyện càn quét khắp huyệt động hồng hào, vừa dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ vào cặp mông căng tròn của An. Những cái vỗ bạch bạch hòa cùng tiếng liếm mút đầy dâm dục khiến An không thể kiềm chế nổi, cậu nhóc rên rỉ một tiếng lớn, âm thanh thoát ra đầy khao khát. Thanh giật mình, theo bản năng đưa mắt nhìn ra phía tấm rèm đã được kéo hờ, nỗi sợ bị người khác phát hiện dù chỉ là một thoáng chốc cũng đã bị dục vọng dập tắt.

​Để át đi tiếng rên quá lớn ấy, Thanh nhanh chóng vớ lấy chiếc quần sịp vừa cởi ra vắt trên thành giường, dồn hết vào miệng An rồi bịt chặt lại. Cảnh tượng An nằm đó, miệng bị bịt kín bởi chiếc quần lót sặc mùi cặc và mồ hôi của chính anh rể, thân hình trần truồng vặn vẹo trong khoái cảm, khiến Thanh vô cùng kích thích. Cảm giác tội lỗi pha lẫn sự chiếm hữu bạo liệt ùa đến, khiến anh tựa như một gã thú dữ đang hiếp dâm chính em trai của vợ mình ngay giữa thanh thiên

bạch nhật.

​Thanh gầm lên đầy phấn khích: "Anh đụ nhá! Anh đụ cặc vào lồn nhá!"

​An chỉ có thể phát ra những tiếng ư… ư… nghẹn ngào từ trong cổ họng bị chặn đứng. Mùi hương nam tính nồng nặc, gai góc của chiếc sịp thấm đẫm trong khoang miệng khiến đại não cậu nhóc hoàn toàn tê liệt, rơi vào trạng thái phê pha không lối thoát. An nằm ngửa ra, đôi mắt nhắm nghiền, hai tay chủ động nắm lấy cổ chân mình rồi kéo mạnh, ép đôi chân tách rộng ra, ép sát vào vai, phô bày toàn bộ lỗ nhỏ đang ướt át, rung rẩy mời gọi ngay trước tầm mắt của anh rể.

​Thanh nhìn thấy khung cảnh dâm mỹ ấy, con cặc bên dưới càng thêm bành trướng, cứng đờ. Anh không đợi thêm giây nào nữa, bàn tay thô bạo nắm lấy cây gậy thịt đang hừng hực lửa của mình, nhắm thẳng vào đó mà đâm mạnh một cú lút gốc vào huyệt đạo đang co thắt liên hồi. Tiếng thịt va chạm bôm bốp lại vang lên, nhấn chìm cả hai vào trận mây mưa cuồng loạn trong khoang xe giường nằm.

Vì đang ở trong không gian mở và chật hẹp của khoang xe giường nằm, Thanh vẫn giữ lại một chút lý trí để không tạo ra những tiếng động quá lớn. Anh kiềm chế ham muốn dập mạnh, chỉ giữ hông nhấp cặc ra vào một cách nhẹ nhàng, từ tốn. Tuy nhiên, chiều dài vĩ đại cùng sự nóng hổi của khúc thịt gân guốc vẫn đủ để lấp đầy và làm cái lỗ nhỏ co thắt liên hồi của An thỏa mãn đến mức toàn thân run rẩy.

​Trong lúc sự hưng phấn do popper và dục vọng đẩy lên cao trào, Thanh bỗng nhiên muốn tìm kiếm một sự kích thích tột bực hơn nữa. Bàn tay anh đưa ra, dứt khoát vén toang tấm màn che lối đi vốn đang được kéo kín lại.

​Ngay lập tức, khung cảnh hai người đàn ông hoàn toàn trần truồng đang quấn lấy nhau quan hệ tình dục hiện ra mồn một ngay giữa lòng chiếc xe khách. Dù xung quanh các khoang khác hành khách đều đã kéo rèm che để ngủ hoặc nghỉ ngơi, nhưng lúc này không gian giữa lối đi đã hoàn toàn không còn gì che chắn. Chỉ cần bất kỳ một người nào vô tình kéo rèm bước ra ngó đầu nhìn, họ sẽ lập tức bắt trọn cảnh tượng dâm dục bạo liệt này.

​An nằm bên dưới, miệng vẫn ngậm chặt chiếc quần sịp, đôi mắt dại đi vì phê nhưng vẫn không khỏi nuốt nước miếng ực một cái trước hành động táo bạo, điên rồ của anh rể. Nỗi sợ hãi và sự phấn khích tột độ hòa quyện làm một, khiến cơ thể cậu nhóc siết chặt lấy con cặc của Thanh hơn bao giờ hết.

​Chính sự mạo hiểm này lại là liều thuốc kích dục mạnh nhất khiến Thanh càng thêm hưng phấn. Sự sợ hãi vô hình nhưng hiện hữu ngay trước mắt làm tim anh đập thình thịch liên hồi. Anh vừa duy trì nhịp hông nhấp nhô đều đặn bên dưới, vừa căng cứng cơ mặt, đôi mắt đỏ ngầu lo sợ dáo dác quan sát dọc theo lối đi của xe, tận hưởng cảm giác vụng trộm đầy nghẹt thở ngay trên chuyến hành trình.

Cả hai đang quấn quýt nhấp nhô được một lúc thì bỗng nhiên từ phía đầu xe vang lên tiếng bước chân nện nhè nhẹ trên sàn thảm. Cái âm thanh giẫm lên sàn xe sột soạt ấy trong không gian yên tĩnh này chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai.

​Thanh giật nảy mình, phản xạ cực kỳ nhanh nhẹn, anh nhoài người kéo rột tấm rèm che lối đi lại, đồng thời xoay vần cơ thể An, đổi sang tư thế doggy để dập cho nhanh. Thân hình trần truồng của An bị lật sấp, hai đầu gối quỳ trên nệm, bờ mông tròn trịa chổng cao về phía sau. Thanh từ phía sau áp tới, một tay thò xuống bóp chặt eo cậu nhóc, tay kia dẫn lối cho con cặc vạm vỡ đâm lút cán vào sâu trong huyệt động ướt át.

​Nhưng biến cố xảy ra quá bất ngờ. Con cặc của Thanh vừa mới cắm phập vào lỗ nhị của An, còn chưa kịp nhấp phát nào thì tấm rèm che bỗng dưng bị một lực dứt khoát từ bên ngoài kéo soạt một phát, mở toang ra.

​Hai anh em theo quán tính kinh hoàng quay ngoắt đầu lại nhìn kẻ vừa phá tan không gian riêng tư của mình.

​Đó là một anh chàng nhân viên nhà xe trẻ tuổi, trên tay đang ôm một xấp nước suối và khăn lạnh để đi phát cho hành khách. Lần đầu tiên trong đời đi làm tài vụ trên xe giường nằm, cậu ta được chứng kiến một cảnh tượng dâm đãng, kinh thiên động địa ngay giữa ban ngày ban mặt như thế này. Hai người đàn ông hoàn toàn trần truồng, một người đang quỳ sấp, một người đang áp sát phía sau với con cặc cắm chặt vào mông đối phương. Anh nhân viên trẻ đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt trợn tròn, mồm há hốc ra như bị đóng đinh xuống sàn xe, toàn thân hóa đá không nhúc nhích nổi một ngón tay.

​Bị bắt quả tang ngay tại trận khi đang làm chuyện xấu hổ, mặt mũi An cắt không còn một giọt máu. Nỗi hoảng sợ tột độ lấn át cả tâm trí khiến cơ thể cậu nhóc co rúm lại theo bản năng. Các thớ cơ vòng bên trong lỗ nhị vô thức siết chặt, kẹp lấy con cặc gân guốc của Thanh một cách điên cuồng, ép con cặc anh vào một cái bẫy thịt chặt chẽ đến mức giới hạn.

​Thanh lúc này một tay bấu chặt vào hông em vợ, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Anh vừa nhìn chằm chằm vào cậu nhân viên trẻ tuổi trước mặt vừa thở dốc dồn dập, lồng ngực phập phồng. Cái lỗ lồn dâm đãng của An đang co thắt, bóp nghẹt lấy thân cặc mạnh đến mức tàn nhẫn, tạo ra một ma sát kinh hoàng. Đầu khấc nhạy cảm bị ép chặt không thể chịu đựng thêm được nữa, một luồng điện cực khoái chạy thẳng lên đại não.

​Thanh gầm khẽ một tiếng trong cổ họng, toàn thân co giật dứt khoát, bắn tinh! Luồng tinh dịch ấm nóng, đậm đặc phun ra xối xả, ngập ngụa bên trong khoang lồn đang co thắt liên hồi của An.

​Anh nhân viên nhà xe sau vài giây đứng hình, cuối cùng cũng lấy lại được chút bình tĩnh. Gương mặt cậu ta đỏ rực lên vì ngượng ngùng, vội vàng cúi đầu, lí nhí xin lỗi nhỏ nhẹ.

"Dạ… dạ em xin lỗi…", rồi nhanh tay kéo rột tấm rèm che kín lại như cũ, bước chân hấp tấp, vội vã chạy thẳng về phía đầu xe.

​Nghe tiếng bước chân của cậu nhân viên đã đi khuất hẳn sang khoang khác, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Lúc này, Thanh mới thở hắt ra một hơi đầy nhẹ nhõm lẫn kích thích. Anh khẽ hóp bụng, từ từ rút thân cặc đang mềm dần ra khỏi mông em vợ. Theo đà rút ra, dòng tinh trùng đặc sệt màu trắng đục lẫn với dâm dịch đổ ra ào ạt, chảy dọc theo đùi An xuống nệm xe.

​Thanh nằm vật ra bên cạnh, đưa tay vỗ một phát "bốp" thật mạnh lên cặp mông căng tròn, dính đầy chất lỏng của An, vừa thở dốc hổn hển vừa chửi thề đầy sướng khoái.

​"Địt mẹ… cái lồn dâm của em lúc nãy siết cặc anh phê vãi lồn luôn An ạ!"

​Anh đưa tay gạt mồ hôi trên trán, giọng vẫn còn run lên vì dư chấn của trận xuất tinh vừa rồi: "Bắn tinh… mẹ nó rồi… Ra sạch bách không còn một giọt luôn, phê quá!"

An vừa khẽ rướn người, định dùng chút lực để rặn đống tinh trùng đặc sệt của anh rể ra ngoài cho đỡ nhớp nháp thì ngay lập tức, một bàn tay to bản, thô ráp của Thanh đã áp sát tới, che chặt lấy cửa huyệt đang mở rộng.

​Thanh ghé sát khuôn mặt còn đẫm mồ hôi, nhìn An bằng ánh mắt ngập tràn vẻ dâm đãng và nuông chiều. Anh trầm giọng trêu chọc: "Muốn có em bé với anh thì không được nhả tinh trùng ra ngoài, biết chưa hả nhóc?"

​Câu nói nửa đùa nửa thật nhưng đầy tính chiếm hữu của anh rể khiến An đỏ bừng mặt từ tận mang tai xuống tận cổ. Cậu nhóc ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt Thanh, chỉ biết lý nhí gật đầu chấp thuận, ngoan ngoãn ép chặt hai đùi lại để giữ trọn dòng sữa đặc ấm nóng của anh rể bên trong cơ thể mình.

​Thanh nhìn bộ dạng phục tùng đáng yêu đó thì cười mỉm đầy đắc ý. Anh cúi xuống hôn chụt một phát rõ to vào má An, rồi ghé tai thì thầm một câu đầy ẩn ý: "Ngoan lắm. Tối nay anh kiểm tra, nếu thấy tinh trùng của anh biến mất thì em…….."

​Dù Thanh bỏ lửng câu cuối với một nụ cười gian tà, nhưng An thừa hiểu cái suy nghĩ của anh rể nghĩa là gì. Chắc chắn là một trận đụ liên hoàn đến mức cậu không kịp thở cho mà xem.

​Sau màn mây mưa cuồng nhiệt đầy kích thích và suýt bị bắt quả tang, cả hai nhanh chóng vớ lấy khăn giấy lau dọn sơ qua những vết tích còn sót lại trên nệm. Thanh và An lần lượt mặc lại quần áo chỉnh tề, kéo kín rèm cửa kính lẫn rèm lối đi để trả lại không gian kín đáo. Nằm ôm chặt lấy nhau, luồng máy lạnh mát rượi cùng dư chấn của trận làm tình dập dìu nhanh chóng đưa cả hai anh em chìm sâu vào một giấc ngủ ngon lành.

_

Sau hơn ba tiếng đồng hồ băng qua các cung đường quốc lộ miền Tây, chiếc xe giường nằm cuối cùng cũng tấp vào lề đường, thả hai anh em xuống. Bước xuống xe, không khí ở quê trong lành, mát mẻ hơn hẳn cái ngột ngạt của thành phố.

​Thanh nhanh nhẹn đón lấy ba lô từ tay nhân viên nhà xe rồi tự giác khoác cả hai chiếc lên vai mình. An thấy anh rể khệ nệ đồ đạc liền chạy lên phía trước, chìa tay ra đề nghị: "Để em xách bớt một cái cho, hai cái nặng lắm anh rể."

​Thanh né người ra một chút, mỉm cười nhìn em vợ rồi lắc đầu từ chối. Anh ghé sát tai An nói nhỏ, giọng đầy vẻ kiêu hãnh: "Khỏi, làm chồng thì phải biết gánh vác những việc này cho vợ chứ. Đi thôi."

​Lời khẳng định tự xưng là "chồng" đầy bá đạo của Thanh giữa thanh thiên bạch nhật khiến An đỏ bừng mặt vì ngượng. Cậu nhóc cắn môi, tim đập thình thịch, không dám ho he thêm lời nào nữa mà ngoan ngoãn bước đi bên cạnh anh rể. Hai anh em rảo bước dọc theo con đường xi măng nhỏ rợp bóng mát của những rặng dừa, băng qua thêm một cây cầu khỉ bắc ngang con rạch nhỏ là đã nhìn thấy ngôi nhà mái ngói quen thuộc của gia đình hiện ra trước mắt.

​Vừa bước vào sân, Thanh đã tinh mắt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của vợ. Chị Tiên đang ngồi trên chiếc ghế mây dưới hiên nhà, gương mặt rạng rỡ, thong thả cắn hạt dưa và chăm chú xem mấy đứa nhỏ hàng xóm đang chơi trò trốn tìm ngoài sân.

​"Vợ ơi!" Thanh đứng từ cổng gọi lớn một tiếng.

​Tiên nghe thấy giọng nói quen thuộc của chồng thì giật mình, ngước mắt nhìn ra cổng. Thấy Thanh và An đang tay xách nách mang đứng đó, chị vừa mừng vừa ngỡ ngàng, đứng bật dậy.

"Ủa! Sao hai anh em đùng một cái về tới đây rồi? Không báo trước cho em hay gì hết trơn vậy?"

​Thanh đi nhanh vào sân, đặt ba lô xuống ghế rồi cười hì hì, bước tới nắm lấy tay vợ: "Thì An nó vừa thi xong, anh liền dắt nó về quê tạo bất ngờ cho em luôn."

​Nói rồi, Thanh cúi xuống nhìn chằm chằm vào chiếc bụng bầu đang nhô cao vượt mặt sau lớp áo lụa rộng rãi của vợ. Anh đưa tay xoa nhẹ, chặc lưỡi cảm thán: "Chà… mới có mấy tháng không gặp mà nhìn bụng em to hơn hẳn lúc trước luôn đó Tiên."

​An đứng bên cạnh thấy vậy cũng chen vào trêu chọc một câu: "Bụng chị Hai to tròn nhìn cưng quá trời. To vầy không lẽ… chị Hai đang mang thai đôi đó chứ?"

​Tiên nghe cậu em trai vừa đặt chân tới cửa đã phán một câu xanh rờn thì trợn tròn mắt, vừa buồn cười vừa ngạc nhiên hết sức. Chị vỗ tay một cái bốp, nhìn An bảo: "Trời đất ơi, thằng An này bộ có thần giao cách cảm hay sao mà đoán một phát trúng phốc vậy nè!"

​"Đúng rồi đó, tuần trước đi khám định kỳ dưới quê, bác sĩ siêu âm kỹ lại rồi thông báo là chị mang thai đôi luôn!" Tiên hớn hở khoe ngay tin vui.

​"Hả?!"

​Cả Thanh và An nghe xong câu nói của Tiên thì liền đứng hình mất mấy giây tại chỗ. Hai người đàn ông bốn mắt nhìn nhau trân trân, há hốc mồm kinh ngạc trước sự thật bất ngờ này.

Thanh thì vừa mừng vừa run vì sắp một lúc đón hai thiên thần nhỏ, còn An thì lén nhìn anh rể, trong đầu thầm nghĩ đến lời trêu chọc "muốn có em bé" của Thanh trên xe giường nằm lúc nãy, khiến mặt cậu nhóc lại một lần nữa nóng bừng lên.

Thanh vui sướng đến mức mặt mày rạng rỡ, anh quên hết cả mệt mỏi sau chuyến đi dài, nhảy cẫng lên rồi chạy vòng vòng quanh sân nhà như một đứa trẻ. Sau một hồi phấn khích, anh vội vàng quay lại đỡ lấy Tiên, dịu dàng dắt vợ vào trong nhà ngồi nghỉ ngơi trên chiếc trường kỷ, miệng không ngừng hỏi han: "Đi đứng có mệt không em? Bác sĩ bảo sao nữa? Hai đứa nhỏ là trai hay gái?…"

​Sự chú ý của Thanh lúc này hoàn toàn

va vào người vợ bầu và tin vui động trời kia, vô tình bỏ lại một mình An đứng bơ vơ giữa khoảng sân nắng.

​Nhìn bóng lưng anh rể đang ân cần, chăm sóc cho chị gái, cái cảm giác ấm áp, ngọt ngào và những lời thì thầm trên chuyến xe giường nằm lúc nãy bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là một sự hụt hẫng, tủi thân dâng đầy trong lòng. An cúi gầm mặt xuống, hai bờ vai khẽ run nhẹ. Cậu nhóc tự cười khổ, thầm nhắc nhở bản thân về vị trí thực sự của mình. Lủi thủi một mình, An xách hai chiếc ba lô nặng trịch đi vào nhà, cố gắng không để tiếng bước chân làm phiền đến không gian hạnh phúc của anh chị ngoài phòng khách.

​Cậu nhóc đi thẳng xuống phía sau bếp. Vừa bước tới cửa bếp, An đã thấy khói cơm chiều nghi ngút và bóng dáng cha mẹ đang loay hoay nấu nướng bên trong. Để che giấu đi sự hụt hẫng và đôi mắt đang chực hoe đỏ của mình, An cố nặn ra một nụ cười thật tươi, cất giọng thật lớn: "Cha, mẹ! Hai người nấu gì dưới này mà thơm dữ dạ?"

​Nghe tiếng con trai cưng, hai ông bà giật mình buông cả vá cả chảo, mừng rỡ quay lại: "Trời đất ơi, thằng An về kìa ông nó ơi!"

​Mẹ An nhanh chân chạy lại, ôm chầm lấy đứa con trai nhỏ sau mấy tháng trời xa cách, vừa vỗ vai vừa xuýt xoa. Nhưng cái ôm ấm áp chưa kịp kéo dài thì bà đã buông An ra, dáo dác nhìn ngó ra phía sau lưng cậu. Mẹ An háo hức hỏi: "Ủa, rồi anh rể con đâu? Thằng Thanh có về chung với con không?"

​Ánh mắt An thoáng trầm xuống, nụ cười trên môi khẽ sượng lại. Cậu nhóc chỉ tay ra phía trước, giọng nói đượm chút buồn: "Dạ… anh rể đang ở ngoài nhà trước với chị Hai á mẹ. Chị Hai mới khoe là mang thai đôi, anh Thanh mừng quá chừng."

​Vừa nghe đến có con rể quý hóa về chơi, hai ông bà mắt sáng rực lên, mặt mày hớn hở ra mặt.

​"Trời đất ơi, thiệt hả? Thằng Thanh về hả ông? Đi, đi mau ra coi xem sao!" Mẹ An quay sang hối thúc cha An.

​Thế là, bao nhiêu sự quan tâm dành cho đứa con trai vừa đi học xa về liền đổ dồn hết sạch sang người con rể. Hai ông bà lật đật phủi tay, bỏ qua An đang đứng trơ trọi giữa gian bếp, hấp tấp kéo nhau chạy tuốt lên nhà trên để tìm Thanh, để lại một mình cậu nhóc đứng nhìn theo bóng dáng cha mẹ khuất dần sau cánh cửa buồng.

Đứng trơ trọi giữa gian bếp vắng, An bỗng thấy hai mắt mình cay xè, lồng ngực thắt lại vì tủi thân. Cậu nhóc vội vã ngước mặt nhìn lên trần nhà, chớp chớp mắt liên tục để ngăn không cho những giọt nước mắt ấm ức rơi xuống.

Cậu tự trách mình yếu đuối, rõ ràng anh Thanh là chồng của chị Hai, việc anh chăm sóc chị và được cha mẹ chào đón là chuyện đương nhiên, vậy mà lòng cậu vẫn đau thắt lại thế này.

​"An ơi! An!"

​Tiếng Thanh gọi lớn từ phía trên nhà vọng xuống, kèm theo đó là tiếng bước chân dứt khoát đang đi về phía nhà bếp. Hoảng loạn sợ anh rể bắt gặp bộ dạng hiện tại của mình, An liền quay đầu chạy vội ra góc sân sau, nơi có lu nước mưa lớn. Cậu dùng gáo dừa múc vội một gáo nước dội lên mặt, giả vờ như mình đang rửa mặt cho tỉnh táo sau chuyến đi đường dài.

​"Gì dạ anh rể?" An cất tiếng hỏi, cố giữ cho giọng mình thật bình thường nhưng vẫn không dám quay người lại, tấm lưng mảnh khảnh khẽ run run dưới làn nước mát.

​Thanh bước ra tới bến sân sau, nhìn bóng lưng em vợ rồi nói: "Hai anh em mình đi ra chợ huyện mua vài bộ đồ bộ mặc ở nhà cho thoải mái, sẵn mua ít đồ lặt vặt luôn, không kẻo tí nữa trời tối người ta dọn hàng hết mất."

​Nghe anh rể rủ đi riêng, lòng An khẽ gợn sóng, nhưng cậu vẫn sợ anh nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình. Cậu vừa dùng vạt áo lau vội những giọt nước còn vương trên mặt, vừa lý nhí đáp.

​"Dạ… anh cứ ra xe trước đi, rồi em chạy ra sau liền."

Thanh đi ra sân trước, khéo léo hỏi mượn chiếc xe máy của cha vợ để hai anh em tiện chạy ra chợ huyện. Sau khi dắt xe ra tới cổng, anh nổ máy chờ sẵn. Một lúc sau thì An từ trong nhà bước ra. Cậu nhóc đã cố nặn ra một gương mặt thật tươi tỉnh, nở nụ cười rạng rỡ để xua đi bầu không khí ảm đạm lúc nãy, thế nhưng bờ mi cong dài vẫn còn ươn ướt và đôi mắt thì đỏ hoe, không cách nào giấu được ánh nhìn nhạy cảm của Thanh.

​Thanh tắt máy xe, khẽ nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của em vợ. Gương mặt anh thoáng chút nghiêm nghị, anh nhíu mày hỏi, giọng đầy vẻ quan tâm: "Kìa, sao tự nhiên mắt em đỏ hoe lên hết vậy An? Có chuyện gì hả?"

​Sợ anh rể phát hiện ra sự yếu đuối và lòng ích kỷ của mình, An vội vàng xua tay, bối rối lảng tránh ánh mắt của anh mà nói dối: "Dạ đâu có gì đâu anh. Tại lúc nãy em đang đứng rửa mặt thì có con bù hông bay xộc thẳng vô mắt em á, em ráng dụi nên nó mới đỏ vậy á chứ."

​Thanh nghe vậy liền chồm người tới một chút, đưa tay nâng nhẹ cằm An lên để nhìn cho kỹ, giọng trầm xuống đầy lo lắng: "Con bù hông độc lắm đó, có cay mắt không? Vậy giờ em thấy sao rồi? Có cần anh thổi không?"

​Cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ những ngón tay thô ráp của anh rể chạm vào da thịt, lòng An chợt dịu lại, bao nhiêu tủi thân ban nãy như bay biến mất một nửa. Cậu nhóc khẽ cười, né nhẹ đầu ra rồi đáp: "Dạ thôi không sao đâu anh rể, em rửa nước sạch rồi. Chắc tí nữa là nó hết đỏ liền à. Mình đi thôi anh, kẻo chợ tan mất."

Thanh dắt chiếc xe máy ra lộ lớn rồi rồ ga chở An hướng thẳng ra chợ huyện. Ngồi phía sau yên xe, nhìn tấm lưng trần vạm vỡ, vững chãi của anh rể ngay trước mắt, An có một khao khát mãnh liệt là được chồm lên, vòng tay ôm chặt lấy vòng eo săn chắc ấy như lúc còn ở thành phố. Thế nhưng, lý trí đã kịp kéo cậu lại. Đường làng tuy vắng nhưng thỉnh thoảng vẫn có người quen đi qua, tai mắt của mấy bà hàng xóm ở quê vô cùng đáng sợ. Chỉ cần hai người đàn ông ôm ấp nhau trên xe, qua miệng các bà thì câu chuyện không biết sẽ bị thêu dệt, bóp méo đến mức kinh khủng nào. An đành rụt tay lại, chỉ dám bấu nhẹ vào gác ba-ga phía sau, giữ một khoảng cách an toàn.

​Đến chợ huyện, Thanh tắt máy, dựng xe gọn gàng ở bãi rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của An, kéo dứt khoát đi thẳng vào nhà lồng chợ. Giữa chốn đông người, hành động nắm tay tự nhiên của anh rể làm tim An nhảy loạn nhịp. Thanh dắt em vợ ghé vào một sạp quần áo lớn, anh hào hứng lựa chọn, hết ướm bộ này lại kéo An thử bộ khác, chăm sóc chu đáo như chăm người yêu. Sau một hồi cân đo đong đếm, Thanh quyết định chốt mua cho An bốn bộ đồ bộ mặc nhà bằng chất vải thun lạnh mát mẻ, và anh cũng tự mua cho mình bốn bộ y hệt.

​Trong lúc Thanh đang đứng đợi chị chủ sạp thối tiền thục, không gian bỗng yên ắng một chút thì từ vùng bụng của An phát ra một tiếng ọt.. ọt.. réo lên khá lớn vì đói. Tiếng bụng biểu tình đột ngột giữa chợ làm An ngượng chín cả mặt, cậu nhóc xấu hổ đến mức cúi gầm mặt xuống đất, không dám ngước lên nhìn anh rể.

​Thanh đang cầm tiền thối liền bật cười thành tiếng, quay sang nhìn điệu bộ thẹn thùng của em vợ: "Em đói bụng rồi hả?"

​An ngại ngùng, lí nhí chối bay biến, vừa lắc đầu vừa phân bua: "Dạ… dạ đâu có, tại cái bụng nó tự kêu á chứ em chưa đói…"

​Thanh chẳng thèm quan tâm đến câu trả lời dối lòng của cậu, anh cất bóp vào túi, một tay xách túi quần áo mới mua, tay kia lại choàng qua vai An kéo đi: "Thôi bày đặt giấu hoài. Đi, anh dẫn lại đằng này ăn bún riêu nè, thơm phức nãy giờ rồi."

​Quán bún riêu bình dân nằm ngay góc chợ, chỉ cách sạp quần áo vài bước đi bộ. Hai anh em kéo ghế ngồi vào chiếc bàn inox sạch sẽ. Thanh quay sang hỏi: "Nè, em ăn sao, có dặn dò gì không?"

​An vẫn còn hơi ngượng nên lí nhí.

"Dạ, em ăn gì cũng được ạ, anh gọi sao em ăn vậy."

​Thanh gật đầu hiểu ý, quay hướng về phía nồi nước lèo đang bốc khói nghi ngút, gọi lớn: "Cô ơi! Cho con hai tô bún riêu đầy đủ, mà một tô cô cho nhiều thịt, nhiều riêu chút xíu nha cô!"

​Một lát sau, cô chủ quán đon đả bê hai tô bún riêu nóng hổi, thơm lừng mùi mắm tôm ra đặt xuống bàn. Thanh nhìn qua một lượt, lập tức dùng đôi đũa đẩy tô bún có phần thịt heo và miếng riêu to bự nhất sang trước mặt An, còn mình thì lấy tô nhỏ hơn.

​An thấy vậy vội cản lại, định bưng tô bún nhiều thịt đổi ngược lại cho anh.

"Thôi, anh đi đường xa mệt, anh ăn tô nhiều thịt này đi ạ. Em ăn tô nhỏ được rồi."

​Thanh liền đưa tay đè tay An lại, ánh mắt nhìn cậu đầy dịu dàng nhưng không kém phần kiên quyết: "Em ăn đi. Ăn nhiều vô, dạo này lo học hành thi cử mà nhìn em hơi ốm, người gầy sọp đi rồi đó. Anh xót lắm."

​Nghe hai chữ "anh xót" thốt ra từ chính miệng người đàn ông mình thầm thương, lòng An như nở hoa. Nhìn tô bún đầy ắp thịt được anh rể tự tay nhường cho, sự quan tâm chăm sóc tỉ mỉ của Thanh từ lúc mua đồ cho đến bữa ăn làm đầu óc An lại một lần nữa mất phương hướng. Cậu nhóc vừa gắp bún đưa vào miệng mà lòng dâng lên một xúc cảm ngọt ngào, trái tim lại bắt đầu mơ tưởng, thèm khát về một vị trí đặc biệt, độc tôn trong lòng anh rể, bất chấp việc chị hai đang mang thai ở nhà.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 26"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz