Chương 32: Cơn nghiện tái phát
Đúng một tuần.
Kể từ lúc chị Trâm đặt chân về lại căn nhà ở quận 8. Bảy ngày tôi sống vất vưởng trong căn phòng trọ mười hai mét vuông ở Phú Nhuận như một cái xác không hồn.
Tôi cúp điện thoại sau khi nhận tin nhắn Zalo của chị Trâm:
"Anh Đại đi nhậu với thằng Long sỉn chưa về, chị ngủ trước nha Thuần. Mày thức khuya ít thôi."
Tôi ném điện thoại xuống nệm. Bóng tối trong phòng trọ đặc quánh. Tiếng xe tải chạy ngoài đại lộ vọng vào cũng không lấp nổi tiếng tim đập trống rỗng trong lồng ngực tôi. Gã đi nhậu. Gã mượn rượu để quên đi sự bế tắc, hay mượn rượu để lấy cớ không phải đụng vào vợ mình?
Tôi cười nhạt. Mày lo cho gã làm đéo gì hả Thuần?
Đột nhiên…
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng đập cửa thô bạo dội vào tai tôi, giữa màn đêm tĩnh mịch của khu trọ.
Tôi giật thót người, lông dựng đứng.
— Ai đó? — Tôi khẽ hỏi vọng ra, giọng run rẩy.
— Mở cửa. Tao đây!
Giọng nói quen thuộc đến mức làm lục phủ ngũ tạng tôi quặn thắt lại.
Đại.
Tôi lao xuống giường, đứng chết trân sau cánh cửa mỏng manh.
— Anh điên à?! Về ngay! Nửa đêm rồi anh đến đây làm cái gì?! — Tôi rít lên qua khe cửa.
— Mở cửa ra Thuần! Đụ má mày đéo mở tao đạp nát cái cửa này cho cả xóm trọ ra xem bây giờ! — Đại gầm gừ, kèm theo một cú đá vào bản lề.
Tôi hoảng hốt.
Gã điên thật rồi. Thằng giang hồ này không có giới hạn nào hết. Tôi lóng ngóng vặn chốt khóa, vừa hé cánh cửa ra chưa đầy một gang tay, một lực đẩy kinh hồn từ bên ngoài đã hất tung cánh cửa.
Đại lảo đảo bước vào, tiện tay dập sập cửa lại, chốt khóa.
Mùi rượu, mùi khói thuốc nồng nặc và cái mùi mồ hôi quen thuộc xộc thẳng vào phòng, lấp đầy mọi khoảng trống. Đôi mắt gã đỏ lừ, nhìn tôi trừng trừng như con thú đói khát lâu ngày.
— Anh… anh đến đây làm gì? Chị Trâm đang đợi anh ở nhà đấy! — Tôi lùi lại hai bước, cố giữ giọng cứng cỏi nhưng hai chân đã bắt đầu nhũn ra.
Đại không trả lời ngay. Gã sải bước tới, ép tôi lùi dần cho đến khi lưng tôi đập vào cánh cửa tủ quần áo.
— Trâm ngủ rồi. Tao bảo tao đi nhậu với thằng Long. — Gã nhếch mép cười, nụ cười méo xệch, thảm hại.
Tôi trợn mắt, bật cười:
— Giỏi! Giỏi lắm! Anh rể mẫu mực nói dối vợ đi nhậu để nửa đêm mò đến phòng trọ đụ em trai của vợ! Anh thấy anh khốn nạn chưa anh Đại?! Anh đéo thấy nhục à?!
— NHỤC! TAO NHỤC LẮM CHỨ!
Đại gào lên, hai tay gã vung lên đập mạnh vào hai bên cánh cửa tủ sát đầu tôi, nhốt tôi vào giữa. Hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi.
— Nhưng tao đéo chịu nổi nữa Thuần ơi! Bảy ngày qua tao sống như một con chó điên! Tao nhìn Trâm, tao thấy có lỗi, nhưng tao đéo thể nào cương lên nổi với bả! Mày hiểu không?!
Tôi sững sờ. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
— Anh… anh không ngủ với chị ấy?
— Ngủ cái lồn! — Đại chửi thề, Nước mắt ứa ra nơi khóe mi đỏ ngầu.
— Bả ôm tao, bả hôn tao, bả cởi áo tao… nhưng con cặc tao nó xìu như một miếng giẻ rách! Trong đầu tao lúc đéo nào cũng chỉ hiện lên cái mặt khinh khỉnh của mày, cái lỗ rên rỉ của mày! Tao bị mày bỏ bùa rồi Thuần ơi!
Sự thật dơ bẩn, tàn nhẫn giáng thẳng vào mặt tôi. Cuộc hôn nhân của chị Trâm đã chết hoàn toàn từ bên trong, bởi chính thứ dục vọng bệnh hoạn của hai thằng đàn ông chúng tôi.
— Vậy anh đến đây tìm tôi chỉ để xả tinh à?! — Tôi gào lên, đẩy mạnh vào ngực anh nhưng không xê dịch nổi một ly.
— Anh coi tôi là cái lồn gì?! Bồn chứa tinh của anh à?! Để anh đụ tôi xong, anh có đà về nhà làm tình với vợ anh cho trọn nghĩa phu thê hả thằng chó đẻ?!
"CHÁT!"
Đại vung tay, tát mạnh vào má tôi. Cú tát không hết lực nhưng đủ làm đầu tôi ngoắt sang một bên, tai ù đi.
— Đụ má mày đừng có sỉ nhục tao! Tao đéo đến đây để xả tinh! Tao đến đây vì tao nhớ mày! Tao nhớ cái mùi của mày! — Đại thở hổn hển, gã túm lấy cổ áo của tôi, giật ngược lại.
Gã vùi mặt vào cổ tôi, hít một hơi thật sâu. Tiếng hít thở của gã nặng nề, run rẩy. Gã cắn mạnh vào xương quai xanh của tôi, ngay đúng cái vị trí vết sẹo cũ gã từng để lại.
— Á! Đau! Cút ra! Súc vật! — Tôi giãy giụa điên cuồng, hai tay cào cấu lên lưng gã.
Nhưng Đại đã mất trí hoàn toàn. Sự kìm nén một tuần qua biến gã thành ác quỷ. Gã dùng một tay bóp chặt hai cổ tay tôi ép lên đầu, tì vào cánh tủ đồ.
Tay còn lại của gã luồn xuống, cởi phăng cái quần ngủ mỏng tang của tôi. Tiếng vải sột soạt vang lên.
Không khí lạnh lẽo bốc lên khi nửa thân dưới của tôi bị phơi trần.
— Bỏ ra! Anh Đại! Anh hiếp tôi tôi la lên đấy! — Tôi khóc rống lên, giọt nước mắt nhục nhã lăn dài.
— La đi! La cho cả cái xóm này ra xem! La cho Trâm biết chồng bả đang đụ em trai bả ngay tại đây đi! — Đại gầm gừ, đôi môi nứt nẻ của gã trượt từ cổ lên, ngoạm chặt lấy môi tôi.
Gã bú liếm môi tôi, chiếc lưỡi nồng mùi rượu bú mút khoang miệng, hút cạn mọi tiếng la hét và phản kháng. Tay gã luồn vào bên trong quần lót của tôi, tóm gọn lấy phần dương vật.
Tôi cứng đờ người. Và khốn nạn thay… tôi lại cương lên.
Đứng trước mặt kẻ đang lừa dối chị gái mình, đứng trước kẻ bạo hành mình, cái cơ thể đê tiện của tôi lại phản ứng mạnh mẽ đến rùng mình.
Đại dứt nụ hôn ra, gã nhìn xuống con cặc đang dựng đứng của tôi, nhếch mép cười cay độc.
— Khóc lóc cái gì? Chửi bới cái gì? Nhìn cái cặc mày đi Thuần! Nó cứng ngắc lên để đón tao rồi đây này! — Gã vỗ mạnh một cái vào đùi của tôi.
— Mày cũng vật vã, mày cũng nhớ tao đến phát điên đúng không thằng đĩ đực?!
— Ưm… tôi đéo… tôi hận anh…
Tôi lắc đầu quầy quậy, nước mắt đầm đìa, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau để không bật ra tiếng rên.
— Hận tao mà lỗ lồn mày ướt nhẹp rồi này!
Đại nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay, quệt thô bạo vào lối vào phía sau của tôi.
Gã giật phăng thắt lưng của chính mình, lôi cái buồi khổng lồ, nổi đầy gân xanh đang nóng như lửa ra ngoài.
— Á! Đụ má đau! — Mặt tôi đập xuống sàn nhà, cái lạnh buốt xộc thẳng vào da thịt.
Đại quỳ phía sau, hai đầu gối gã nện xuống gạch. Gã nắm lấy hai hông tôi, nhấc bổng lên khỏi mặt đất, chổng mông lên trời như một con chó cái bị ép phối giống.
— Mày là của tao! Đéo phải của ai khác! — Đại gầm lên một tiếng xé ruột gan.
Gã nhắm thẳng vào lỗ đít,l chật hẹp của tôi, đâm một cú lút cán.
— ÁAAAAA!!!
Tôi thét lên thảm thiết, hai bàn tay cào xước cả lớp gạch trên sàn. Cơn đau xé toạc lục phủ ngũ tạng dội thẳng lên não. Máu rỉ ra từ lỗ hậu, hòa với nước bọt nhầy nhụa.
— Đau! Đại ơi… rút ra… rách tao mất… tao xin mày… — Tôi gào khóc, vỡ nát hoàn toàn. Lòng tự trọng, đạo đức, lý trí… tất cả bị cú đụ của gã nghiền nát thành cám.
— Đau để mày nhớ! Đau để mày biết mày đéo thể nào trốn thoát khỏi tao!
Đại cũng thở hồng hộc, gã cắn răng chịu đựng sự chật hẹp cắn chặt lấy cái buồi của mình, rồi bắt đầu rút ra, đâm vào.
"Bạch! Bạch! Bạch!"
Tiếng thịt da va đập vang dội trong không gian phòng trọ nhỏ hẹp. Mỗi cú nắc của gã đều mạnh như trời giáng, ép bụng tôi chà xát xuống nền gạch lạnh lẽo. Gã đâm cặc điên cuồng, hoang dại, trút toàn bộ sự bế tắc, sự thèm khát và nỗi nhục nhã của một kẻ phải đóng kịch làm chồng người ta suốt bảy ngày qua.
— Trả lời tao! Mày có nhớ tao không?! Mày có thèm cái cặc này đâm vào lỗ lồn mày không?! — Đại vừa giã hông vừa đánh mạnh vào mông tôi bôm bốp.
— Á… ứm… đau… — Tôi khóc nấc, cắn nát bàn tay mình để tiếng rên rỉ không vang ra ngoài.
— TRẢ LỜI! — Gã đụ một cú lút cán, chạm thẳng vào tuyến tiền liệt.
Một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, xé toạc cơn đau. Tôi cong người lên, run rẩy bần bật. Sự sung sướng đê hèn trỗi dậy, đánh gục chút kháng cự cuối cùng.
— Có… á… tao nhớ mày… Đại ơi tao nhớ mày phát điên lên được… — Tôi rống lên, nước dãi tèm lem, ngôn từ dơ bẩn tuôn ra như suối.
— Tao là đĩ của mày… Đâm tao đi… đâm lút cán vào…
— Đụ má mày dâm lắm Thuần ơi! — Đại rống lên đáp trả, tốc độ giã hông tăng lên kinh hồn.
Chúng tôi làm tình trên nền gạch lạnh buốt, dơ bẩn, như hai con chó hoang đang cấu xé nhau để sinh tồn. Không có tình yêu cao cả, chỉ có dục vọng và sự gắn kết bệnh hoạn không thể nào tháo gỡ.
Mồ hôi của Đại rớt tong tong xuống rãnh lưng tôi. Mùi rượu, mùi khói thuốc bốc lên ngùn ngụt. Tôi ưỡn hông ngược lại, đón nhận từng cú đụ của gã, dâm đãng và hèn mọn tột cùng.
Tôi nhận ra một sự thật tàn khốc: Tôi không thể cai nghiện gã. Càng trốn chạy, cơn nghiện càng cào xé dữ dội hơn. Tôi sinh ra để làm thằng em vợ sạch sẽ, nhưng không ngờ lại biến thành cái hố xả tinh nhơ nhớp nhất của chính anh rể mình.
— Tao ra… Đại… tao ra rồi…
Tôi lắp bắp, run rẩy như con chó cái bị địt đến sập nguồn. Cái buồi cứng ngắc cọ mạnh xuống nền gạch lạnh, da dẻ đỏ rực, rát bỏng, rồi phun tung tóe những dòng tinh dịch trắng đục, lênh láng cả sàn nhà.
Đại gầm lên một tiếng. Gã siết chặt hai tay vào hông tôi, bẻ quặt mạnh, rồi dập mạnh nhát cuối cùng, đâm lút cán tận ruột, chạm đáy lỗ đít.
— Địt mẹ mày… siết chặt quá! Tao bắn đầy lồn mày đây, con đĩ!" — Đại gằn giọng khàn đặc, thở hổn hển.
Gã gồng cứng toàn thân, cơ bắp nổi cuồn cuộn, rồi phun như vòi nước, dòng tinh dịch nóng bỏng, đặc sệt, bắn ừng ực sâu vào trong ruột tôi.
— Nhận hết đi! Ăn tinh tao cho no. Lỗ đít mày là của tao!
Cái cảm giác bị nhồi nhét đến xé toạc khiến tôi trợn mắt, lịm đi trong khoái lạc tột độ, lỗ đít rỉ máu lẫn tinh trùng, đau rát như bị xé làm đôi.
Đại đổ gục xuống lưng tôi. Trọng lượng của gã đè ép tôi xuống sàn. Gã thở khò khè, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi. Cái buồi của gã vẫn cắm chặt bên trong tôi, giật từng nhịp đập thình thịch.
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng thở của hai kẻ tội đồ.
Một lúc sau,
Đại lồm cồm bò dậy, kéo khóa quần lên. Gã vớ lấy cái áo sơ mi nhăn nhúm trên giường khoác vào người.
Từ đầu đến cuối, gã không nhìn tôi thêm lần nào nữa.
Gã thò tay vào túi quần, rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên.
— Tao phải về. — Gã nhả ra ba chữ lạnh tanh,.
— Trâm nhắn tin hỏi tao nhậu xong chưa. Sáng mai bả muốn tao đưa bả đi chợ đầu mối xem đồ mở xưởng.
Nói rồi, gã bước qua cơ thể trần truồng, đầy vết tinh dịch và máu của tôi nằm vất vưởng trên sàn nhà. Gã mở chốt cửa, bước ra ngoài màn đêm, khép cửa lại một cái "cạch".
Tiếng bước chân xa dần. Rồi tiếng nổ máy xe rồ lên, lao đi mất hút.
Tôi nằm cuộn tròn trên nền gạch. Cả thân dưới đau buốt. Tinh dịch của gã từ từ trào ra, chảy dọc xuống kẽ mông.
Gã đụ tôi như một con chó. Gã bắt tôi thừa nhận sự dơ bẩn của mình. Và rồi gã phủi đít đi về làm một người chồng mẫu mực đưa vợ đi chợ.
Tôi bật cười, tiếng cười vỡ vụn, méo mó vang vọng trong căn phòng trọ vắng lặng. Nước mắt lã chã rơi xuống nền nhà.
Cơn nghiện đã tái phát. Và lần này, tôi biết, tôi sẽ vĩnh viễn chết trong vũng bùn này không bao giờ ngóc đầu lên nổi nữa.