Nội dung truyện
Bước vào sảnh chính của ký túc xá, không khí ấm cúng và tinh tế bao trùm. Có một quầy lễ tân với một robot tiếp tân hiền lành. Mùi tinh dầu thoang thoảng, dễ chịu. Trên các bảng thông báo là lịch sinh hoạt chung của khoa, những lời nhắn tìm bạn cùng phòng, hay những lời khuyên về sức khỏe. Huy cảm thấy một sự bình yên lạ thường, khác hẳn với sự sôi động hào nhoáng bên ngoài.
Trong lúc chờ làm thủ tục nhận phòng, Huy hỏi Robot 7: “Chị ơi, trường mình có quy mô thế nào ạ? Em thấy nhiều tòa nhà và khu vực quá.”
Robot 7 mỉm cười (một cử chỉ được lập trình rất tự nhiên): “Quy mô của Học viện Thiên Hà rất lớn, em ạ. Để em lấy một con số cụ thể cho em dễ hình dung. Mỗi một khoa trong số bốn khoa của chúng ta có chín lớp cho mỗi khóa. Nghĩa là khóa của em, khoa Bottom có 9 lớp. Và chúng ta đào tạo 4 năm, như vậy tổng số lớp của khoa Bottom là 9 lớp * 4 = 36 lớp. Mỗi lớp có 30 học sinh. Vậy chỉ riêng khoa Bottom của chúng ta đã có 36 * 30 = 1080 sinh viên đang theo học. Bốn khoa cộng lại, tổng số sinh viên của trường lên tới 1080 * 4 = 4320 sinh viên. Đó là chưa kê đến đội ngũ giảng viên, trợ giảng, nhân viên nghiên cứu và robot phục vụ, những người cũng lên tới hàng nghìn. Tất cả họ đều sinh hoạt và làm việc trong khuôn viên rộng 500 hécta này. Vì vậy, có một hướng dẫn viên như chị là cần thiết đấy.”