[Nhật]
Mặc vội bộ đồ, mặc cho tiếng gọi của anh Sun ở phía sau. Tôi chạy thẳng ra khỏi quán, lấy xe rồi lao vút đi trên đường. Đến một đoạn đường vắng thì dừng lại vì cơn đau. Trời lúc này sương trắng giăng kín trời. Chỗ này là đâu, tôi chẳng biết nữa. Chỉ biết mình đã chạy rất lâu, rồi sau đó tôi chẳng còn biết gì nữa.
Lần nữa mở mắt, trước mắt tôi là nền trắng. Nghiêng cổ ngoái nhìn thì tôi đang nằm, ừ có lẽ nằm trong một căn phòng nhìn rất sạch sẽ, ấm cúng. Có tiếng ai đó gọi tôi từ bên kia, tôi cố gắng quay đầu lại nhưng không thể. Một bàn tay to lớn khẽ giúp tôi quay lại. Một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt tôi. Là Đông là Đông, cậu ta làm gì ở đây. Sao lại ở đây với tôi, lúc này tôi còn yếu. Chẳng thể động đây cũng chẳng thể nói gì, chỉ biết giương mắt nhìn cậu ta. Vẻ ngoài vẫn điển trai phong độ như ngày nào. Cậu ta ngồi đó, bốn mắt nhìn nhau với tôi. Tôi không nói được, cậu ta cũng chẳng nói tí gì.
Mãi đến khi tôi nhắm mắt lại vì cơn đau và sự mệt mỏi thì mới có âm thanh vang lên. Cậu ta chịu mở lời rồi, giọng nói ấy vẫn êm dịu như thế.
Đông : sáng hôm qua tôi đi săn mây thì thấy cậu nên đưa về
Tôi không đáp lại vì chẳng có tí sức nào, chỉ lẳng lặng lắng nghe và suy ngẫm từng từ mà cậu ta nói. Có lẽ là tôi đã ngất đi, hả cái gì sáng hôm qua. Vậy là một ngày đã qua rồi, không thể tin được. Tôi vậy mà lại bất tỉnh lâu đến thế, lâu đến khó tin.
Đông : không cần bất ngờ, cậu bị nhiều bệnh phết. Viêm dạ dày, căng cơ ở chân nghe thôi cũng đủ phê rồi
Tôi thầm nghĩ, ừ mình nhiều bệnh thật. Tôi cũng biết mình không khoẻ, nhưng không ngờ lại bệnh cũng khá nặng. Haizz mọi sự hôm qua vẫn là gây cho tôi một cơn ám ảnh tột cùng. Tôi tôi vậy mà lại bị cưỡng hiếp, thật đau đớn, nhục nhã. Có lẽ nước mắt đã lăn dài trên gò má tôi rồi.
Đông : sao khóc, thôi nín đi đàn ông con trai khóc cái gì mà khóc
Tôi nghe vậy lại càng tủi nhục hơn, tôi là một thằng con trai lại bị một thằng con trai khác đủ cho tơi tả. Nước mắt cứ rơi, tôi nấc nhẹ, nức nở khi nghĩ đế những gì đã sảy ra.
Đông : được rồi, nghỉ ngơi đi có gì khi nào nói được thông chia sẻ với tôi
Rồi cậu ta ra ngoài, để lại tôi trong căn phòng lớn. Cậu ta đi rồi nhưng tôi chẳng ngừng khóc, khóc cho số phận, khóc cho hoàn cảnh của mình.
___________________________________________
[Giới thiệu thêm]
Nhật : lấy nguyên mẫu là một người bạn cũ của tôi. Ừ là bạn cũ vì nó từng chơi rất thân với tôi, nhưng sau đó cùng mấy thằng con trai cô lập tôi. Tình huống ở chap 19 tôi mò cu nó trong lớp là có thật. Ngoại hình thằng này cũng ngon, ưa nhìn, dáng vóc slim, không cao lắm khoảng m65 66
___________________________________________
[Nhật]
Có lẽ tôi đã khóc để lịm đi, lần nữa tỉnh dậy. Mấy cơn đau đã giảm nhiều, cơ thể tôi như được đổ đầy sức sống. Trời bên ngoài đã là ban trưa, nắng rọi vào làm căn phòng này chở nên sáng bừng. Mọi thứ trước mắt thật đẹp, có lẽ giờ bày mọi người đã đi học về rồi. Tôi ra ngoài lâu vậy không biết mẹ có lo lắng lắm không. Rồi tiếng mở cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi đưa mắt nhìn về cửa, lòng thầm mong nhìn thấy thân ảnh kia. Và thật, thân ảnh ấy đã đứng đó khoác trên thân bộ đồ học sinh. Một cảm giác xưa cũ ùa về, nhìn cậu ta so với 2 3 năm trước lại thên phần điển trai. Hai ba năm trước tôi đã hơi xiêu lòng vì cậu ta. Và giờ lại thế, tim tôi lại rung động kịch liệt vì cậu ta.
Những năm cấp hai tôi đã để ý cậu ta không ít lần. Cậu ta đẹp trai, học giỏi lại khá thân thiện. Nhưng vì tình thế mà tôi đã phản bội cậu ta. Giờ tôi phải làm sao mới có thể hàn gắn lại mối quan hệ đã như dây tơ đứt đoạn đây. Bỗng cậu ta cất giọng, chất giọng trầm ấm của người bắc.
Đông : có gì muốn nói với tôi à
Nhật : um, tôi xin lỗi
Đông : xin lỗi gì
Nhật : vì khi trước đã phản bội bạn, ờm cảm ơn vì đã chăm sóc trong mấy ngày qua
Đông : không gì, dù sau cùng từng là bạn
Nhật : haizz xin lỗi bạn, tôi có lỗi với bạn
Đông : không sao
Nhật : chúng ta có thể làm bạn tiếp không
Đông : được thôi, nhưng mà kể tôi nghe chuyện hì đã sảy ra đi
Nhật : ờm ờm ( ấp úng )
Đông : chuyện khó nói lắm sao
Nhật : um ( gật gật )
Đông : kể đi, không sao
Nhật : tôi bị người ta cưỡng hiếp ở quán bar
Đông : cái gì, cậu bị gì
Nhật : tôi tôi bị cưỡng hiếp ( cúi đầu )
Đông : kể lại tường tận tôi nghe xem
Rồi tôi kể lại những gì tôi biết, bao gồm lúc đến quán cho đến lúc được mời uống rượu. Và kể về lúc sau khi tỉnh dậy nữa, cơn đau đó tôi không quên được.
Đông : ra là vậy, có cần tôi giúp bạn điều tra không
Nhật : có chứ, cảm ơn bạn
Đông : vậy được rồi, tối nay sẽ có kết quả
Nhật : nhanh vậy à
Đông : um có nhiều tiền thì chiều có cũng được
Nhật : được rồi, vậy cảm ơn bạn trước
___________________________________________
[Tác giả]
Trong lúc chờ đợi, Nhật bồn chồn lo lắng. Nó lo Đông không tìm ra manh mối, nó lo mọi sự đổ vỡ. Nó lo nhiều thứ nữa, nhà cửa, mẹ và em nó nữa. Nó bấm điện thoại, thấy có nhiều thông báo đến từ bạn bè. Đặc biệt là Tuấn, nó nhắn rồi gọi rồi hỏi thăm.
Tuấn là bạn thân mới của Nhật quen lúc đầu năm lớp 10. Nó thấy thằng này cũng được, ý là học cũng được. Chứ đạo đức thì hơi suy đồi, tính cách thằng này cũng không tốt lành gì. Chẳng qua nó có cái mồm dẻo, lôi cuốn được nhiều người nên Nhật cũng phải nương theo.
Rồi trời cũng tối hẳn, Nhật đi qua lại trong phòng. Lúc thì nhìn xuống cửa sổ, lúc lại nhìn về cửa phòng. Đợi mại đợi mãi thì đông cũng bước vô tay cầm laptop
___________________________________________
[Nhật]
Nhật : bạn về rồi, có kết quả chưa
Đông : có rồi, bạn tự mình xem đi
Nhật : được được, mau cho tôi xem
Đông : được rồi để tôi thao tác chút
Rồi cậu ta mở máy, thao tác chút trên máy rồi đẩy lap về phía tôi. Là một video dài khoảng 3 phút hơn. Bấm phát thì có chất giọng lơ lớ quen thuộc vang lên. Là giống của Vincent (Sun), tôi mãi mãi không quên được giọng nói này. Giọng nói của kẻ đã cưỡng đoạt tôi, là kẻ thù của tôi. Anh ta bị trói lại, mặt mũi bầm tím có vẻ như vừa bị đánh. Anh ta nhìn về phía máy quay rồi cất giọng nói.
Sun : tôi là Louis Vincent, được Thanh Tuấn thuê để cưỡng đoạt Nhật
Nghe xong tôi như chết não, cậu ta vừa nói gì. Thằng Tuấn là người thuê cậu ta ư, tại sao tại sao nó lại hại tôi. Sau đó video nói gì tôi không rõ, chỉ biết là tôi gục ngay tại đó. Tinh thần như suy kiệt, cơ thể mềm đến nhũn ra.
___________________________________________
[Đông]
Tôi : Nhật ơi, sao vậy tỉnh lại đi
Tôi : Nhật ơi
Gọi mãi mà chẳng dậy, bạn cũ tôi sức chịu đựng kém thật. Mới đả kích tí mà gục mẹ rồi, đúng là kém cỏi.
Nó ngu thật, mới chút bằng chứng giả tạo vậy mà đã tin. Thật ra kẻ lăng nhục nó là tôi và Kiệt chứ chẳng phải Vincent. Đoạn kể kia cũng chỉ là thứ để đánh lừa tất cả mọi người. Kẻ bị hại ở đây là thằng Nhật và Tuấn, kẻ chiếm lợi tất nhiên là tôi và Kiệt rồi. Mọi sự đều là một tay tôi thao túng, Vincent là bạn của Kiệt.
Bỏ lại thằng Nhật ở đó tôi ra ngoài, tìm đến Kiệt. Hai đứa tôi cùng ở với sau suốt đêm dài của hôm ấy. Còn thằng Nhật á, qua cam tôi thấy nó gì mà quyết tâm báo thù. Gì mà sẽ lấy lại công bằng, sẽ khiến thằng Tuấn phải trả gí. Mọi sự chẳng còn quan trọng nữa, Kiệt mới là quan trọng nhất với tôi.