Chương 5: Phú Ông Gọi Tên
tiếng trống tan trường vừa điểm, Thi lê những bước chân rã rời ra bãi giữ xe.
Cả một ngày đối phó với lũ giang hồ nhí lớp 11A8, cộng thêm màn "giao lưu thể chất" bạo lực vắt kiệt sức lực với tên giám thị Long lúc trưa khiến các thớ cơ của Thi kêu gào đình công. Thi chỉ muốn phi thẳng về phòng trọ, tắm nước lạnh và ngủ một giấc như chết.
Nhưng đời đéo như mơ.
Vừa đút chìa khóa vào ổ chiếc Exciter, Thi chợt khựng lại. Hai gã đàn ông mặc vest đen, cao to lù lù xuất hiện từ phía sau gốc cây xà cừ, chặn đứng đầu xe của Thi.
— Thầy Thi. Mời thầy lên xe. Sếp của chúng tôi muốn gặp thầy. — Gã xăm trổ ở cổ cất giọng lạnh tanh, tay chỉ về phía chiếc Mercedes G63 đen đang nổ máy xình xịch ngoài cổng trường.
Thi cau mày, buông tay ga, thủ thế.
— Chúng mày là thằng đéo nào? Tao đéo quen! Tránh ra cho bố mày về!
— Sếp Dũng. Trưởng ban Hội phụ huynh trường Trí Đức. — Gã kia đáp lời, tay từ từ thò vào trong vạt áo vest, để lộ ra một phần báng súng đen ngòm.
— Khuyên thầy đừng làm loạn ở đây. Lên xe, sếp chỉ muốn mời thầy một ly rượu. Còn nếu thầy thích chơi cứng, chúng tôi bẻ gãy mẹ hai giò thầy rồi quăng lên xe cũng được.
Nhìn lướt qua báng súng và ánh mắt sát khí của hai thằng giang hồ, Thi nuốt nước bọt. Thi nhớ lại lời Tùng và Long cảnh báo. Dũng. Trùm cuối của cái động này. Kẻ dùng tiền che trời.
Biết mình đéo thể một chọi hai ở ngay cổng trường, Thi nghiến răng, đá chân chống xe đánh "cạch", lầm lì bước đi.
— Dẫn đường đi. Đụ má, tao xem sếp chúng mày có ba đầu sáu tay hay sao mà phách lối thế!
Hai mươi phút sau, chiếc G63 thả Thi xuống trước một club xì gà kín đáo, sang trọng bậc nhất khu Thảo Điền, Quận 2.
Thi bị hai tên vệ sĩ lùa vào một căn phòng VIP nằm tít trên lầu ba. Căn phòng sực nức mùi xì gà khét lẹt và mùi nước hoa đắt tiền. Đèn pha lê chiếu rọi một gã đàn ông trạc bốn lăm tuổi, đang vắt chéo chân ngồi trên bộ sofa.
Gã mặc chiếc áo đen mở toang hai cúc ngực, để lộ làn da bảo dưỡng kỹ càng và sợi dây chuyền vàng chóe. Trên cổ tay là chiếc đồng hồ Hublot đính kim cương chói mắt. Gã đang nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sắc như diều hâu quét từ đầu đến chân Thi khi Thi vừa bước vào.
— Chào thầy giáo Thể dục. Lại đây, ngồi xuống đi.
Giọng Dũng trầm, ấm, nhưng mang một thứ uy quyền tuyệt đối khiến người nghe phải nghẹt thở.
Hai tên vệ sĩ ấn mạnh vai Thi bắt Thi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rồi lùi ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Thi hất vai, phủi phủi chỗ áo vừa bị bám lấy, đôi mắt vằn lên tia chống đối nhìn thẳng vào mặt lão phú ông.
— Gọi tao ra đây làm đéo gì? Ban phụ huynh họp hành cái mả mẹ gì mà mang giang hồ đi ép giáo viên?
Dũng không nổi giận. Lão bật cười thành tiếng, đặt ly rượu xuống bàn .
— Chà, mồm miệng cũng gắt đấy. Lão Khang gửi ảnh mày cho tao, tao cứ tưởng mày là loại "cún ngoan" hiền lành. Hóa ra là một con chó sói hoang chưa được thuần chủng. Thú vị.
— Cút mẹ cái từ chó sói chó nhà đi. Ông nói thẳng vào vấn đề. Cần cái gì? — Thi dựa ngửa ra ghế, khoanh tay trước ngực.
— Mày thẳng thắn thế thì tao cũng đéo vòng vo. — Dũng nhoài người tới trước, hai tay đan vào nhau. — Mày biết cái trường Trí Đức đó là nơi thế nào rồi chứ?
— Một cái ổ điếm nam tởm lợm. Nơi mấy lão già biến thái như Khang và ông dùng tiền mua lỗ đít giáo viên. Đúng chứ?
Dũng cười khùng khục, vỗ tay lộp bộp.
— Chính xác! Thông minh đấy. Nhưng mày nhầm một chỗ. Khang điều hành cái trường đó, nhưng tao mới là người bơm tiền để duy trì nó. Mày lọt vào mắt xanh của Khang, lão đang định "đào tạo" mày thành đồ chơi riêng. Nhưng chiều nay, tao đã gọi điện cho Khang. Tao bảo: "Thằng Thi này, tao mua đứt. Tao muốn bóc tem nó trước".
Mặt Thi biến sắc. Thi chồm lên, đập tay rầm xuống bàn .
— Đụ má ông! Mấy người coi tôi là cái gì? Món hàng ngoài chợ à? Bố mày là trai thẳng, thẳng từ trong trứng! Bố mày đéo bán dâm!
— Thẳng? — Dũng nhếch mép khinh bỉ.
— Thẳng mà sáng nay mày vắt kiệt sức thằng Long giám thị trong nhà đa năng à? Đừng tưởng tụi mày khóa cửa thì đéo ai biết. Camera hồng ngoại của trường truyền thẳng vào màn hình điện thoại của tao đây này.
Nói rồi, Dũng rút điện thoại, ném phạch lên bàn. Trên màn hình là đoạn clip trắng đen quay rõ mồn một cảnh Thi đang dập Long liên hồi trên tấm nệm mút.
Tim Thi hẫng một nhịp, sống lưng lạnh toát.
— Đồ chó đẻ… Tụi mày gắn camera quay lén? — Thi nghiến răng, trừng mắt.
— Thế giới của những thằng có tiền là thế đấy em trai. — Dũng rót thêm một ly rượu, đẩy về phía Thi.
— Nghe này. Tao đéo quan tâm mày thẳng hay cong, mày bị ép hay mày tự nguyện. Tao chỉ thấy mày nắc rất giỏi. Cơ bắp mày đẹp, tiếng chửi thề của mày làm tao nứng.
— Tởm lợm! — Thi khạc một bãi nước bọt xuống tấm thảm lông cừu dưới chân.
— Ông nhiều tiền thì ra đường mà gọi phò. Gọi tôi làm đéo gì? Tôi đéo có hứng làm Top cho ông!
— Nhầm rồi. — Dũng đứng dậy, bước vòng qua bàn, tiến lại gần Thi. Lão cúi xuống, phả hơi rượu cùng mùi xì gà vào mặt chàng trai trẻ.
— Tao là Dom. Tao là Top. Tao gọi mày ra đây đéo phải để mày đụ tao. Mà là để tao cưỡi lên mày. Tao muốn biến thằng trai thẳng cơ bắp ngông cuồng như mày thành con đĩ đực rên rỉ dưới háng tao.
Thi trợn trừng mắt. Cơn thịnh nộ bùng lên như ngọn núi lửa. Một thằng đàn ông 23 tuổi, tập gym cuồn cuộn, chưa từng cúi đầu trước ai, giờ lại bị một lão già 45 tuổi đe dọa "thông chốt" ngay thẳng vào mặt.
Thi bật dậy, túm lấy cổ áo của Dũng, giơ nắm đấm lên.
— Mày nói thêm một câu nữa, bố mày đấm nát mặt mày! Đừng tưởng có tiền là muốn ỉa lên đầu ai thì ỉa!
Cạch.
Một nòng súng lạnh ngắt áp sát vào mang tai Thi. Gã vệ sĩ xăm trổ không biết đã mở cửa bước vào từ lúc nào.
— Buông sếp ra, nếu mày không muốn não bắn tung tóe lên bức tường kia. — Giọng gã vệ sĩ đều đều, vô hồn.
Dũng vẫn bình thản. Lão giơ tay ra hiệu cho tên vệ sĩ bỏ súng xuống, rồi tự mình gạt tay Thi ra khỏi cổ áo. Lão quay lại sofa, thò tay vào chiếc cặp táp, rút ra ba cọc tiền đô la Mỹ xanh rờn, dày cộp, vứt phạch lên bàn.
— Ba mươi ngàn đô. Tương đương hơn bảy trăm triệu. — Dũng gõ gõ ngón tay đeo nhẫn kim cương lên xấp tiền.
— Đây là tiền bo cho đêm nay. Mỗi tháng, tao sẽ trả cho mày một số tiền y như thế này. Ngoài ra, tao sẽ thăng chức cho mày lên làm Tổ trưởng bộ môn, hoặc đổi cho mày một con xe xịn hơn cái đống sắt vụn mày đang đi.
Thi nhìn xấp đô la trên bàn, ánh mắt vẫn cháy rực sự căm phẫn.
— Yêu cầu của tao rất đơn giản. — Dũng tiếp lời.
— Ban ngày mày là thầy giáo. Ban đêm, từ mười giờ trở đi, mày là con chó của tao. Tao gọi thì mày phải đến, tao bắt quỳ thì mày phải quỳ, tao bắt mày banh háng thì mày đéo được ngậm lại. Kèm cặp "thể chất" riêng cho tao, hiểu chưa?
— Ông nghĩ bảy trăm triệu của ông mua được tự trọng của tôi sao? — Thi cười gằn, hơi thở dốc lên vì tức giận.
— Tự trọng? — Dũng nhướn mày, tỏ vẻ ngạc nhiên giả tạo.
— Ở cái đất Sài Gòn này, tự trọng bán được bao nhiêu tiền một cân? Mày đi dạy Thể dục lương tháng tám triệu. Mày gửi về quê cho mẹ mày chữa bệnh thận mất sáu triệu. Mày ăn mì tôm nợ tiền phòng trọ ba tháng nay rồi Thi ạ. Tự trọng của mày có cứu được mạng mẹ mày không?
Những lời của Dũng như những nhát dao đâm trúng tử huyệt của Thi. Thi chết lặng. Tại sao bọn chúng lại biết rõ gia cảnh của Thi đến vậy? Tụi nó đã điều tra Thi đến tận chân tơ kẽ tóc.
— Cầm lấy tiền đi. — Dũng hất cằm về phía xấp đô la.
— Khôn ngoan thì làm chó cho tao, tao sẽ cho mày ăn xương thịt. Còn ngu dốt mà cắn càn, tao sẽ cho xe tải "vô tình" cán qua xe của bà già mày dưới quê. Chọn đi!
Máu nóng xông thẳng lên não. Sự sỉ nhục vượt qua ranh giới chịu đựng. Thi đéo thèm suy nghĩ đến hậu quả nữa. Thi vung tay, hất tung ba cọc tiền đô la trên bàn. Những tờ giấy bạc xanh rờn bay lả tả khắp căn phòng, rơi lả chả xuống sàn nhà.
— Bố mày đi dạy chứ đéo đi làm trai bao! — Thi gào lên, chỉ tay thẳng mặt Dũng.
— Tiền của ông to bằng cái bánh xe bò, nhưng đéo đè được thằng này đâu! Giỏi thì giết tao đi! Mày đụng đến mẹ tao, tao thề sẽ ôm bom đồng quy vu tận với cả cái lò của mày!
Ánh mắt Dũng tối sầm lại. Bầu không khí trong phòng chùng xuống, ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng nghe thấy. Sự kiêu ngạo của kẻ có tiền bị một thằng culi giẫm đạp không thương tiếc.
Dũng không nói không rằng. Lão chậm rãi cầm ly rượu rượu đang uống dở trên bàn lên.
Xoảng!
Lão hắt mạnh toàn bộ ly rượu đắng ngắt, cay xè trộn lẫn những viên đá lạnh buốt thẳng vào mặt Thi.
Thi nhắm nghiền mắt, nước rượu chảy ròng ròng từ mái tóc xuống xương hàm, cay xộc vào tận hốc mũi.
— Chát!
Chưa kịp mở mắt ra, một cái tát trời giáng đã ập thẳng vào má Thi. Dũng tát mạnh đến mức chiếc nhẫn kim cương cạ vào da Thi, rạch một đường rướm máu. Thi lảo đảo lùi lại hai bước, tai ù đi.
— Thằng ranh con! — Giọng Dũng giờ đây đã gầm lên như một con dã thú khát máu. Không còn sự trịch thượng, chỉ còn lại sự tàn nhẫn.
— Mày chê tiền của tao? Mày tưởng mày có tư cách mặc cả với tao à? Tao đã nhẹ nhàng mở đường sống cho mày, nhưng mày lại thích rúc đầu vào quan tài!
Thi nhổ một bãi nước bọt pha lẫn máu tươi xuống thảm, ngẩng mặt lên trừng trừng nhìn Dũng, miệng cười khẩy.
— Đánh đàn bà thế? Ăn cơm hay ăn cứt mà tát yếu xìu vậy lão già?
— Bắt nó lại cho tao! — Dũng quát lớn.
Ngay lập tức, hai tên vệ sĩ lao tới. Chúng là những tay anh chị có nghề, thân thủ nhanh nhẹn. Thi vung tay đấm trúng mặt một tên, nhưng tên còn lại đã vòng ra sau, thúc một cú đầu gối cực mạnh vào hông Thi. Thi gục xuống, thở dốc. Chúng nhanh chóng đè nghiến Thi xuống chiếc bàn, bẻ quặt hai tay Thi ra sau lưng.
— Thả tao ra! Lũ chó đẻ!
Thi vùng vẫy, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên nhưng không thoát được sức ép của hai gã cao to.
Dũng thong thả bước tới. Lão túm lấy tóc Thi, giật ngược đầu Thi lên, ép Thi phải nhìn thẳng vào cặp mắt thâm hiểm của lão.
— Ở cái trường Trí Đức, Khang là Vua. Nhưng ở cái thế giới này, tao là Chúa! — Dũng rít qua kẽ răng.
— Tao sẽ cho mày nếm thử mùi vị của sự tận cùng nhục nhã. Mày chê tiền đúng không? Tao sẽ làm cho mày sống không bằng chết, đéo có một cắc để ăn cơm, phải quỳ dưới chân tao mà liếm giày xin tao ban cho một tiếng rên rỉ!
— Mày… nằm mơ đi! — Thi phun một bãi nước bọt văng lên mép áo của Dũng.
Dũng điên tiết, giơ chân đá bồi một cú vào hạ bộ của Thi.
— Hự… — Thi co rúm người lại, đau đớn đến mức nước mắt ứa ra.
— Đưa nó xuống hầm xe! — Dũng vung tay ra lệnh, lấy khăn tay lau vết nước bọt trên áo, ánh mắt lộ rõ sự cuồng loạn và tà dâm.
— Hôm nay tao đéo thèm mang mày về khách sạn nữa. Tao sẽ dạy dỗ mày ngay tại băng ghế sau con G63 của tao. Để xem lúc tao nắc mày nát bét cái lỗ đít, cái mồm mày có còn chửi thề được nữa không, chó con!
Hai tên vệ sĩ xốc nách Thi, kéo lê chàng trai trẻ đang bán sống bán chết ra khỏi căn phòng VIP. Những tờ đô la vương vãi trên mặt đất như một lời chế giễu cho sự phản kháng vô vọng của một con kiến khi cố gắng chống lại cả một cỗ xe lu khổng lồ.
Trong cơn đau nhức và choáng váng, Thi biết rằng, đêm nay, Thi sắp phải bước vào một địa ngục trần gian thực sự.