Hoàng tỉnh dậy khi ánh nắng sớm đã bắt đầu len qua mấy kẻ hở trên vách tôn, chiếu những vệt sáng nhỏ xíu qua không gian, rọi lưa thưa trên sàn gạch cũ kỹ.
Giường vẫn còn ấm, ga chăn nhàu nhĩ, mùi mồ hôi đêm qua vẫn vương vương thoang thoảng. Nó đưa tay sờ sang bên cạnh thấy trống không, nó mới mở mắt bật dậy thì mới biết thầy Tùng đã đi từ bao giờ.
Hoàng ngồi dậy, dụi mắt, nhìn quanh phòng. Quần áo thầy treo trên giá đã biến mất, chỉ còn lại cái gối thầy nằm đêm qua hơi lõm xuống. Trên bàn nhỏ cạnh giường, có mảnh giấy nhỏ xé từ sổ tay, nét chữ thầy viết.
“Thầy về sớm. Đêm qua… thầy cảm ơn em vì bữa cơm nha.”
Hoàng cầm mảnh giấy, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch. Nó cười một mình, ôm gối dụi mặt vào, hít mùi còn đàn ông sót lại của thầy mà tự cười một mình.
Nó nằm xuống thêm vài phút, tự nhiên nhớ lại miệng mình bú cặc thầy, nhớ vị tinh thầy trong miệng, cặc nó lại cương lên không kềm lại được. Nằm lăn lộn một hồi rồi nó mới lồm cồm dậy đi tắm.
Thứ Hai đến nhanh hơn Hoàng tưởng. Sáng sớm, nó vẫn đi bộ đến trường như mọi ngày, lòng thấp thỏm. Tiết đầu là môn Toán, nhưng mắt nó cứ liếc ra cửa sổ sân trường, nơi thầy Tùng thường đứng lớp. Đến tiết thể dục buổi chiều, tim nó đập nhanh hơn hẳn. Bình thường nó không hứng thú với tiết học này, thứ mà nó thấy vui là việc tranh thủ lúc rãnh, làm vài ván bóng chuyền với đám bạn. Vậy mà sau cái đêm ấy, nó lại mong chờ tới tiết thể dục để được gặp thầy.
Thầy Tùng xuất hiện ở sân, vẫn bộ đồ thể thao quen thuộc, áo polo xanh đậm, quần thể thao, giày chạy bộ trắng. Thầy khác xa khi ở nhà nó, mặt thầy nghiêm như mọi khi, thổi còi gọi lớp xếp hàng, giọng vang vang:
“Lớp 12A3, tập họp!!!”
Cả lớp lục đục kéo ra giữa sân. Tiếng dép kéo loẹt xoẹt trên nền xi măng, tiếng cười nói còn dang dở vì câu chuyện chưa kể hết. Hoàng đứng ở hàng cuối tổ, cố giữ mặt bình thường, nhưng mắt vẫn không nghe lời, nó nhìn chằm chằm vào thầy mà không quan tâm đến ai khác. Thầy Tùng nhìn một lượt, ánh mắt quét ngang từng hàng như mọi khi. Không dừng lại ở ai quá lâu. Không chậm lại. Cũng không biểu lộ gì khác ngoài khuôn mặt lạnh tanh.
“Khởi động. Chạy hai vòng sân.”
Dứt lời, tiếng rên khe khẽ bắt đầu nổi lên khắp lớp. Hoàng chạy theo đám đông, nhịp chân ban đầu còn đều, nhưng tim nó đập không chỉ vì vận động. Gió chiều quất nhẹ qua tai, mang theo tiếng còi thỉnh thoảng vang lên từ phía thầy. Nó biết thầy đang đứng ở góc sân, tay khoanh trước ngực, quan sát.
Hết hai vòng, cả lớp xếp lại đội hình.
“Ép dọc. Ép ngang. Làm nghiêm túc.”
Hoàng cúi người xuống, hai tay chạm đất. Mồ hôi bắt đầu rịn ở thái dương. Nó nghe tiếng thầy đi ngang phía sau, bước chân đều đều đến gần. Khoảng cách đủ gần để nó cảm nhận được sự hiện diện của thầy.
“Hoàng, lưng thẳng lên.”
Giọng thầy vang ngay phía sau. Thầy vừa nói vừa chạm tay vào vai nó vỗ nhẹ làm nó giật mình một nhịp rất khẽ, rồi lập tức chỉnh tư thế.
“Dạ.”
Tay thầy chỉ vỗ một cái ngắn, rồi rút lại ngay lập tức, nhưng đủ để Hoàng cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay thầy lan qua lớp áo thun mỏng. Tim nó đập thình thịch, không phải vì chạy bộ, mà vì ký ức đêm thứ Bảy đột nhiên ùa về, mùi mồ hôi đàn ông của thầy, vị mặn tanh của tinh thầy trong miệng nó, tiếng rên khẽ của thầy khi nó bú lút cán. Cặc nó trong quần thể thao bắt đầu cương lên, ép sát vào lớp vải, may mà quần rộng nên chưa lộ rõ.
Thầy Tùng đi tiếp dọc hàng, giọng vẫn đều đều như mọi khi:
“Tập trung! Ai lơ là phạt chạy thêm vòng!”
Nhưng Hoàng biết, cái liếc mắt thầy vừa quét qua nó không phải ngẫu nhiên. Ánh mắt ấy dừng lại lâu hơn một giây, đủ để nó nhận ra, cách thầy nói chuyện với nó cũng chẳng còn như trước nữa, chắc thầy cũng đang nhớ, cũng đang kiềm chế chăng? Hoàng cúi đầu, giả vờ chỉnh lại tư thế, nhưng trong đầu nó chỉ có một ý nghĩ: “Em… em muốn thầy ngay bây giờ…”
Tiết học tiếp tục với phần tập thể dục tay không. Thầy Tùng đứng giữa sân, làm mẫu động tác, cơ bắp cánh tay nổi lên dưới lớp áo polo, mồ hôi bắt đầu thấm ướt lưng áo. Hoàng đứng ở vị trí gần cuối, mắt cứ dán vào thầy, nhìn từng động tác thầy làm, nâng tay, xoay hông, cúi người. Mỗi lần thầy cúi, quần short căng ra, lộ rõ đường nét mông săn chắc và phần đùi đùi. Hoàng nuốt nước bọt, tay siết chặt thành nắm, cố kiềm cặc mình không giật mạnh thêm.
Hai tiết thể dục kết thúc trong tiếng còi của thầy vang lên, lớp học ồn ào bắt đầu thu dọn đồ đạc, tiếng giày dép kéo lê loẹt xoẹt trên sân xi măng rồi dần tản ra cổng trường theo từng nhóm nhỏ. Thầy Tùng sau khi cho ra về thì quay sang nói với lớp trưởng:
“Em bảo bạn nào được phân công trực nhật hôm nay thu dọn mấy quả bóng với dụng cụ lên phòng thể chất cất giúp thầy.”
Người trực nhật hôm nay là thằng Nam, sau khi nghe được, đợi cho mọi người về gần hết, nó lén chạy lại chỗ Nam đang lom gom gom mấy trái bóng chuyền bỏ vào sọt.
“Ê Nam, để tao làm cho, mày về đi!”
“Ủa sao vậy, sao nay tốt vậy?”
“Tao lúc nào không tốt, mày cút, để đó tao đem lên cho.”
“Thôi mày, lỡ lớp trưởng thấy nó trừ điểm thi đua tao nữa.”
Hoàng nó tặc lưỡi, móc trong túi ra tờ 20k, nhét vô tay thằng Nam.
“Cho mày đó, mày trốn sao cho kỹ là được, cút lẹ.”
Nam nhìn thấy tờ tiền, nó phủi tay liền, giật lấy rồi cười gian:
“Hehe từ đầu moi tiền ra thì có nhanh hơn không mậy, thằng này ngộ, mày làm gì ở trển hay sao mà làm cỡ này!”
“Hỏi nhiều quá, tao lên trển đặt bom! Cút mày!”
Thằng Nam nghe vậy liền chề môi một cái rồi cũng xách cặp chạy mấy, hên là nó cũng chẳng quan tâm gì mấy.
Hoàng đứng dậy, nhanh nhanh gom hết bóng bỏ vô sọt rồi chạy lên phòng thể chất. Nó bước nhanh lên cầu thang, nhìn thấy cửa khép hờ, nó đẩy vào.
Thầy Tùng chưa về phòng, như bình thường sau khi hết tiết thì thầy ghé qua phòng đoàn chút xíu rồi mới về phòng này lấy đồ. Thấy cặp mà thầy hay đeo với chìa khóa xe của thầy vẫn ở đó nên nó biết.
Không khí trong phòng oi bức, quạt treo tường quay kẽo kẹt, mùi bóng da cũ lẫn mồ hôi thoang thoảng. Nó đứng đợi ở mép cửa cho đến khi nghe thấy tiếng giày vọng lại từ phía hành lang xa xa rồi khi cửa bật mở.
Hoàng bước tới, không nói gì, đột nhiên đẩy mạnh thầy vào tường. Thân hình thầy va nhẹ vào tường bê tông, nhưng không đau, chỉ bất ngờ. Hoàng áp sát, mũi hít mạnh vào cổ thầy, hít mùi mồ hôi sau vận động, mùi đàn ông nồng nồng, mặn mặn, pha chút mùi nước hoa, mùi giống hệt đêm hôm ấy. Nó dụi mặt vào hõm cổ thầy, hít sâu:
“Thầy… mùi thầy… em nhớ quá… em nứng cả ngày nay vì thầy á…”
Tay Hoàng luồn xuống, nắm lấy cặc thầy qua lớp quần thể thao, xoa bóp mạnh. Cặc thầy nhanh chóng cương lên dưới tay nó, cứng dần, đầu khấc đẩy lớp vải lên thành cục nổi rõ.
Thầy rên khẽ, tay siết vai Hoàng:
“Hoàng…hoàng, này là trường học đó, người ta thấy thì sao…”
Hoàng không trả lời, quỳ xuống ngay trước mặt thầy, tay kéo tụt quần short và quần lót thầy xuống một lượt. Cặc thầy bật ra, cứng ngắc, đầu khấc bóng loáng dịch rỉ, lông mu đen nhánh ướt mồ hôi. Hoàng hít mạnh một cái nữa, mũi chạm vào lông mu thầy, cái mùi đàn ông xộc thẳng vào não:
“Thầy… mùi thầy nồng quá… em nghiện mùi này luôn rồi… em thèm bú…”
Nói xong còn chưa đợi thầy Tùng cho phép thì nó ngậm đầu khấc vào miệng, lưỡi xoáy quanh ngay lập tức. Thầy rên lớn, tay bấu vào tường, hông đẩy nhẹ, mặc dù thầy không muốn làm mấy chuyện này ở trường nhưng thật ra cũng không có ý cản Hoàng lại.
“Em… miệng em… nóng quá Hoàng…”
Hoàng mút mạnh, miệng trượt xuống thân cặc, lưỡi quấn quanh, nước dãi chảy dọc, nó vừa bú vừa nói.
“Thầy… cặc thầy… ngon quá… em muốn thầy bắn vô miệng em… Giống tối bửa đó được không thầy?…”
Hoàng ngậm sâu hơn, họng nó co bóp quanh đầu khấc mỗi lần thầy đẩy hông nhẹ. Tiếng ọc ọc khẽ vang lên trong không gian phòng kín mít, xen lẫn tiếng quạt treo tường kẽo kẹt và nhịp thở gấp gáp của cả hai. Nước dãi của nó chảy ra, dọc thân cặc thầy, nhỏ giọt xuống sàn gạch lạnh, tạo thành những vệt bóng loáng.
Thầy Tùng thì siết chặt tóc Hoàng, không phải để kéo ra mà để giữ nó cố định, hông thầy bắt đầu nhấp nhô theo nhịp. Mỗi cú đẩy đưa cặc thầy sâu thêm một chút, chạm vào vòm họng khiến Hoàng khẽ rên trong cổ họng, mắt nó long lanh ngước lên nhìn cái dáng vẻ vừa dâm dục của thầy như đang đụ vô miệng nó không hề có ý định dừng lại.
“Hoàng….. thầy sắp…”
Thầy thì thào, giọng vỡ ra vì khoái cảm. Còn Hoàng thì lắc đầu nhẹ, miệng vẫn ngậm chặt, hai tay bấu vào mông thầy kéo sát hơn. Nó muốn thầy bắn ngay bây giờ, muốn vị mặn tanh ấy tràn đầy miệng lần nữa. Lưỡi nó liếm dọc gân nổi trên thân cặc, xoáy mạnh quanh rãnh quy đầu, rồi lại mút phập phồng như muốn hút hết tinh hoàn thầy ra ngoài.
Thầy rên lớn hơn, đầu ngửa ra sau, lưng ép sát tường:
“Em… em dâm thiệt… thầy chịu không nổi nữa…”
Chỉ vài giây sau, hông thầy giật mạnh một cái, cặc phun từng đợt nóng hổi vào họng Hoàng. Nó nuốt ừng ực, không để sót giọt nào, lưỡi vẫn quấn quanh đầu khấc để liếm sạch phần cuối cùng. Mùi tanh nồng lan tỏa trong miệng, khiến cặc nó trong quần thể thao giật liên hồi, ướt đẫm dịch nhờn.
Khi thầy rút ra, cặc vẫn còn cứng một nửa, bóng nhẫy nước dãi và tinh trùng. Hoàng ngẩng lên nhìn thầy, môi nó đỏ mọng, khóe miệng còn vương một sợi trắng đục. Nó đưa lưỡi liếm môi, giọng khàn khàn, nó cười cười.
“Thầy bắn nhiều quá… Mà em thích… em nghiện luôn…”
Thầy Tùng thở hổn hển, tay vuốt má Hoàng, ánh mắt vừa kiểu thỏa mãn vừa lo lo.
“Em… em điên thiệt luôn đó. Lỡ ai vào bây giờ thì sao? Phòng này không khóa được đâu.”
Hoàng đứng dậy, áp sát vào người thầy, cặc nó cương cứng chạm vào cặc thầy qua lớp quần. Nó thì thầm ngay sát tai thầy:
“Vậy thầy muốn em dừng lại không? Hay thầy muốn… tiếp tục?”
Thầy im lặng vài giây, rồi với tay ép người nó vào mình hơn, thầy cũng thì thầm vào tai nó: “Chỗ này không được, thầy biết em nứng lắm, nhưng mà bây giờ chiếu rối rồi, tranh thủ về nhà tắm rửa, tối chạy qua nhà thầy… Được không?”
Ra tiếp đi ạ