Trăng non.
Gió lùa nhè nhẹ qua tán cây đa to nhất làng. Cây cổ thụ này từng là nơi dân làng đồn có ma, nhưng với Tạ Lâm và Tiểu Lang, nó lại là nơi bắt đầu lời thề nguyện đầu tiên.
“Từ cành cao này, em từng ngửi thấy mùi anh…” – Tiểu Lang nói khẽ, hai tai khẽ động.
“Còn anh từng canh em ngủ trên nhánh cây đối diện, em nhớ không?”
Cả hai đang ngồi trên cành to chắc nhất, sát thân nhau. Mặt trăng phía xa như treo giữa tán lá, ánh bạc hắt xuống lớp da trắng hồng của Tiểu Lang.
Tạ Lâm kéo áo cậu trễ xuống, để lộ đầu vú vẫn hồng hào, nở tròn.
“Chụt—ực… Vẫn thơm như xưa.”
Tiếng bú sữa vang lên trong gió. Lâm ngậm trọn đầu vú cậu, tay kia xoa nhẹ bụng dưới.
“Ư… anh, đừng mút mạnh vậy… sữa ra nhiều quá…”
“Càng nhiều, anh càng muốn nuốt hết.”
Lang rùng mình, rồi không chịu kém, cởi áo Lâm, cúi xuống ngậm lấy đầu vú sẫm màu của chồng.
“Chụt—ực… Ư…”
“Lang… em chơi ngược vậy hử…”
“Công bằng mà.” – Cậu mút nhịp sâu hơn, sữa non thấm nhẹ vào đầu lưỡi.
Giữa lúc hai người còn ti sữa nhau say đắm, tay Tạ Lâm đã luồn xuống dưới lớp khố của Lang, tách hai chân cậu ra. Cậu đang ngồi dạng chân trên cành cây, hậu nguyệt hé mở, rịn ẩm.
“Ngồi yên, để anh…”
“Anh tính làm… Ư—Á!!”
“Phập!!”
Khúc củi nóng đâm ngược từ dưới lên, tiến vào hậu nguyệt đang siết chặt lấy thân anh. Lang rướn cong người, lưng dán sát thân cây, mồ hôi chảy dài từ thái dương.
“Bạch—bạch—phập—phập!!”
Nhánh cây khẽ rung. Lá rụng lả tả. Lâm giữ chặt eo cậu, dập hông không ngừng.
“Ư… aaaa… Trên cây… trời ơi… em không chịu nổi…”
“Sợ cao hử? Càng sợ càng siết… chặt… quá!”
Lang vẫn ngậm vú Lâm, vừa rên vừa mút, ngực dập theo từng cú thúc. Dịch sữa và tinh dịch hòa lẫn, dính cả vào lớp vỏ cây khô.
“Ư—em ra… Ưaaaa… ra rồi!!”
Lâm siết chặt hơn, cuối cùng gầm khẽ:
“Anh cũng… trong em… giữ lấy!!”
Khúc củi nóng giật mạnh, bắn liên tiếp từng đợt tinh trắng vào trong hậu nguyệt Lang. Cậu thở dốc, ôm lấy cổ anh, mút thêm vài nhịp sữa cuối.
“Vị anh… nồng thật…”
“Còn em… thơm như cỏ non.”
Hai người ôm nhau, ngồi trên cành cây cao giữa đêm trăng. Gió lùa qua, lạnh, nhưng ngực họ dính sữa ấm. Không ai nói gì thêm – chỉ có tiếng tim đập. Và một mùi hương lẫn vị mặn của tình dục và ân tình kéo dài hai thập kỷ.