Đêm thứ nhất – Trừng phạt vì “trốn thị tẩm”
Lang vùi mặt trong gối, mông bị nâng cao, hậu nguyệt hé mở, sưng đỏ vì đã bị “phạt” hai lần liền trong ngày.
“Anh… em đau rồi… không được nữa đâu…” – Giọng cậu khản đặc, mệt lả.
“Trừng phạt vì dám trốn anh cả tuần. Bảo đi săn mà không thèm nhắn một câu.”
“Phập!”
“ƯAAAA!!”
Cú thúc thứ ba mươi bảy, vẫn mạnh mẽ, dứt khoát. Lâm giữ lấy eo cậu, mồ hôi chảy đầm đìa lưng, từng nhịp mông dập vào mông Lang tạo tiếng “bạch—bạch—bạch” vang vọng giữa phòng ngủ.
Sữa trào từ hai đầu vú cậu, chảy dọc xuống chăn. Lâm cúi xuống, vẫn không rút ra, mút lấy từng giọt.
“Chụt—ực… Em phải để anh bú sữa mỗi ngày, hiểu chưa?”
Lang rên rỉ, môi cắn gối: “Ư… hiểu rồi… anh tha cho em đi…”
Nhưng Lâm vẫn chưa dừng. Phạt chưa xong.
Ngày thứ hai – Phần thưởng giữa trưa nắng
Mặt trời đứng bóng.
Lang nằm ngửa trên chiếc phản tre cạnh cửa sổ, da đỏ bừng vì nắng, thân thể trần trụi, hai đầu vú hồng hồng vẫn rịn sữa.
“Em giặt áo cho anh, nấu xong ba món… Giờ được thưởng chứ?”
Lâm gật đầu, nhưng lần này là Lang chủ động. Cậu ngồi lên người anh, từ từ nuốt trọn khúc củi nóng, hậu nguyệt khít chặt siết dần từng phân.
“Ư… Cứng quá…” – Lang cong lưng, tự nhấp hông.
“Chơi như vậy… em học ở đâu?” – Lâm ngửa đầu, nghiến răng.
“Đọc trong sách của con trai anh đó.”
“Thằng nhãi…” – Nhưng anh không ngăn được sự hưng phấn.
Lang cúi xuống, ngậm lấy đầu vú Lâm, vừa ti vừa nhấp.
“Chụt… chụt… Bạch—bạch… phập…”
Họ giao hoan giữa trưa, ánh nắng chiếu xiên qua vách liếp, đổ bóng mồ hôi và sữa loang ra phản tre.
Lâm xuất ra lần thứ năm. Lang nằm đè lên ngực anh, vẫn mút nhè nhẹ.
“Ngủ tí đi, chiều… em muốn anh thưởng tiếp.”
Đêm thứ hai – Trói tay, bịt mắt, chơi tư thế mới
Lang bị trói tay trên cột nhà. Mắt bịt vải. Cậu rên không ngừng khi Lâm dùng đầu lưỡi mút khắp người.
“Anh ơi… anh ở đâu… ư…”
“Ngay sau lưng em đây.” – Giọng Lâm trầm, như thú săn mồi.
“Phập!”
Khúc củi đâm thẳng vào từ phía sau. Cậu giật bắn, mồ hôi vã ra từng dòng.
“Anh… làm mạnh quá…”
“Phạt nhẹ vì dám kêu tên người khác trong giấc mơ.”
“Không phải người đâu… là con chó hàng xóm…”
“Vẫn tội!” – Lâm thúc mạnh. Cậu thét lên, sữa văng ra từ đầu vú.
Ngày thứ ba – Cùng nhau ti sữa, ra ngoài vườn, thị tẩm dưới gốc cây
Cuối cùng, hai người ra khỏi phòng.
Tạ Lâm ngồi dựa gốc cây, Lang ngồi trong lòng anh, ti vú anh trong khi bị thúc từ dưới lên.
“Chụt… em thích vị sữa của anh…”
“Anh cũng thích em bú…”
Bạch—bạch—phập—phập!!
Mùi sữa, mùi cỏ non, mùi tinh dịch, hòa quyện giữa buổi sáng thanh khiết. Lang cong lưng, miệng vẫn dính sữa, rên khẽ từng nhịp.
“Anh… em ra… aaaa!!”
“Anh cũng… Ư!!”
Ba ngày ba đêm, họ xuất tổng cộng mười chín lần, sữa cạn ba bình, chăn gối phải đốt hết. Nhưng lòng thì đầy ắp yêu thương, dục vọng không nguôi như chính ngọn lửa đầu tiên đêm Lang phát heat ngày đó.
🔥 Đêm Thứ Nhất – Cao Trào Cuồng Nhiệt
Lang bị ép úp sấp, gối chèn dưới bụng, hai tay bị Lâm khóa chặt ra sau lưng. Tóc cậu ướt mồ hôi, rối tung, miệng không ngừng nấc nghẹn theo từng cú dập.
“Phập! Phập! Phập!”
Mỗi nhịp đều sâu đến tận đáy, cọ sát tường hậu nguyệt đến bỏng rát.
“Ư… Ưaa! A… Anh Lâm… Anh chậm lại…!”
“Không.” – Hơi thở Lâm nặng nề, giọng trầm khàn. – “Anh đã nhịn em cả tuần. Giờ em phải trả đủ.”
Hậu nguyệt sưng tấy, ướt đẫm, sữa từ ngực Lang bị vắt ra, chảy thành dòng xuống phản gỗ, quyện với mồ hôi và tiếng rên sục sôi.
Lâm cúi xuống, ngậm lấy một bên vú đang căng tức, mút sữa “ực—ực” như chết khát.
“ƯAA! Đừng mút mạnh vậy… sữa em ra hết rồi…!”
“Không. Vẫn còn. Anh còn đói.”
Cùng lúc đó, khúc củi nóng trong người cậu bắt đầu phình lớn hơn, gân guốc căng trướng, đánh sâu vào tận cùng.
“Phập! Phập! Bạch! Bạch! Bạch!”
Lang gào lên, mồ hôi ướt đầm từ cổ đến tận ngón chân.
“Anh… A… Aaaa—Em ra!!”
“Còn lâu!” – Lâm xoay người cậu lại, kéo chân cậu lên vai mình, thúc thẳng từ tư thế ngửa.
Bạch! Bạch! Bạch!
Vú cậu nảy bật lên, sữa bắn tung tóe. Lâm vừa thúc vừa cúi xuống liếm từng giọt, miệng dính đầy sữa nóng, mắt đỏ như sói.
“Em là của anh! Em chỉ được bắn khi anh cho phép!”
Lang gào thét, nước mắt dính nơi khóe mi. Cậu cắn môi, hậu nguyệt siết chặt.
“Làm em… muốn điên luôn rồi…”
“Vậy cùng điên với anh.”
Cao trào ập đến.
Cả hai cùng rống lên, tinh dịch tuôn trào, sữa chảy đầm đìa, cơ thể rung giật trong khoái lạc cực điểm.
Lang ngã vào ngực anh, ngực phập phồng, nước mắt lẫn sữa dính đầy môi.
Lâm vẫn chưa rút ra. Vẫn cứng.
“Đêm còn dài. Phạt mới bắt đầu.”
☀️ Ngày Thứ Hai – Giữa Trưa Nóng Bỏng
Trưa. Mặt trời treo cao, nắng gay gắt rọi xuyên qua mái lá. Căn chòi nhỏ giữa rừng khẽ rung theo từng cú đẩy từ thân thể rắn chắc của người thợ săn.
Lang bị ép nằm sấp trên chiếu cỏ, hai chân dang rộng, mông đỏ bừng, hậu nguyệt sưng tấy, rỉ sữa và tinh từ đêm trước.
“Bạch! Bạch! Phập!”
Lâm cắm sâu, dập từng nhịp vũ bão, bàn tay cào lên hông cậu như đánh dấu lãnh thổ.
“Anh Lâm! Trưa rồi… Nóng lắm… A… Đừng—đừng thúc nữa!”
“Giữa trưa mới ngon, mới ép sữa dễ. Mồ hôi em đẫm cả chiếu rồi kìa…”
Lâm cúi xuống, tách tóc cậu ra, liếm dọc sống lưng mặn chát mồ hôi. Rồi anh ngậm lấy vú trái, mút mạnh “ực! ực!”, khiến Lang cong người rên rỉ.
“Ư… Ưaaa! Sữa em… ra nữa rồi…”
“Ừ. Anh phải uống hết… để em đỡ căng…”
Họ quấn lấy nhau như loài thú giữa mùa giao phối. Hơi nóng từ trưa nắng hòa vào hơi nóng từ thân thể, tạo nên cơn bốc lửa nghẹt thở.
“Phập! Phập! Bạch! Bạch!”
Mỗi cú thúc như muốn đẩy Lang lún vào chiếu, mông cậu đỏ bừng, sữa từ cả hai đầu vú văng thành tia, nhỏ tong tong xuống bắp tay Lâm.
Lang bị lật lại. Cậu gối đầu lên đùi Lâm, trong khi anh ngồi dạng chân, vừa cho cậu bú vú mình, vừa đẩy khúc củi vào hậu nguyệt cậu bằng tư thế lùi ngược.
“Em… em ti được không?”
“Ti đi. Trưa nắng cần nhiều nước.”
Lang ngậm vú anh, mút chùn chụt, sữa từ cơ thể Lâm rỉ ra, vị mằn mặn, đậm chất đàn ông, khiến cậu nghiện đến si mê.
Dưới háng, khúc củi vẫn đâm vào đều đặn, mỗi nhịp đều trúng điểm sâu trong khiến Lang rên lạc cả giọng.
“Ư! A… Anh! Em… sắp…”
“Ra đi. Cho anh uống sữa em lần nữa.”
Cả hai cùng bắn mạnh, dịch nóng phun đầy bụng, sữa từ ngực văng lên cổ nhau, khung cảnh tan chảy giữa nắng trưa gắt gao.
🌙 Đêm Thứ Hai – Trói Tay, Bịt Mắt, Tư Thế Mới
Lang bị đẩy nằm ngửa trên mặt phản tre, tay trói bằng dây mềm treo lên xà nhà, mắt bịt kín bằng khăn lụa đen. Cơ thể trần truồng, mỏng manh dưới ánh lửa bập bùng, bàn tay Lâm miết chậm từ ngực xuống bụng, rồi tách hai chân cậu ra.
“Anh… Em không thấy gì… Lỡ ai vào—”
“Chỉ có anh thấy em. Và chỉ mình anh được thấy.”
Lang run lên. Hậu nguyệt hé mở, vẫn còn ẩm ướt từ trưa, chưa kịp nghỉ đã lại bị khiêu khích bởi đầu khúc củi nóng đang cọ ngoài mép vào.
“Ư… Ưa… Đừng… thọc vô bất ngờ…”
“Muộn rồi, em yêu.”
“Phập!”
Khúc củi thọc vào một lần, sâu đến tận cùng. Lang giật mạnh dây trói, toàn thân cong lên, miệng kêu nghẹn.
“AAA—Aaa!”
“Không được rút tay. Ai động dây là bị phạt.”
Lâm siết eo cậu, rút ra rồi lại đâm vào từ trên xuống – tư thế ngồi chồm trên người Lang, để anh thúc thẳng xuống như đâm lao.
“Bạch! Bạch! Bạch!”
Lang cắn môi bật máu, mắt bịt kín nên mọi cú thúc đều bất ngờ, càng làm cảm giác phóng đại gấp đôi.
“Anh Lâm… Em chịu… không nổi nữa… nóng quá…”
“Nghe tiếng da thịt đập nhau không?” – Lâm cúi xuống liếm tai cậu. – “Là tiếng em rên vì sướng, chứ không phải khổ.”
Một bên vú căng cứng bị ngậm vào, sữa bắn ướt mặt Lâm, khiến anh gầm lên.
“Được. Em lại ra sữa nữa rồi. Phạt tiếp!”
Anh gỡ dây trói, xoay người cậu ra sau, chống tay lên thành phản, hai đầu gối chạm đất, rồi từ phía sau tiếp tục xâm chiếm bằng một cú dập tàn khốc.
“PHẬP!!”
“A!!”
Lang khóc không ra tiếng, nước mắt ướt mi, người mềm oặt như bị hút kiệt.
Lâm nắm tóc cậu kéo ngửa ra sau, vừa thúc, vừa ép Lang ti sữa mình trong tư thế ngược.
Cảnh tượng trở nên dâm mỹ đến nghẹt thở.
“Ti đi… Cho anh bắn trong lúc em uống sữa…”
Lang mút sữa “ực ực” trong khi hậu nguyệt bị lấp đầy, âm thanh nhục dục vang dội giữa màn đêm tĩnh mịch.
Cuối cùng, cả hai cùng bắn ra, sữa và tinh dịch hòa quyện, chảy dài từ háng xuống đùi, loang cả mặt phản.
🌳 Ngày Thứ Ba – Cùng Ti Sữa, Dưới Gốc Cây
Giữa khu vườn sau nhà, nơi gió lùa nhẹ qua kẽ lá, một gốc sung già xòe tán như ô, che nắng cho hai thân thể trần trụi đang quấn lấy nhau.
Lang ngồi trên đùi Lâm, chân dạng, hậu nguyệt đè trọn khúc củi to nóng, ngực áp sát ngực, cả hai đều cùng lúc ngậm lấy đầu vú nhau mà mút “chụt! chụt!”.
“Ưm… anh… Sữa anh hôm nay nhiều lắm…”
“Của em cũng vậy… ngọt nữa… uống hoài không ngán…”
Tiếng mút sữa hòa vào tiếng nhấp thân thể, vang vọng như khúc ca hoang dại của giống loài yêu nhau bằng tất cả bản năng.
“Phập! Phập! Phạch!”
Lang nâng hông, rồi lại hạ xuống. Lâm vòng tay dưới mông cậu, đỡ lấy từng cú ngồi sập, khiến khúc củi thọc ngập hết gốc.
“Ưaa… A! A! Nữa… nữa đi anh…”
“Em ngồi đến đỏ cả mông rồi… vẫn chưa đủ sao?”
Lang gục đầu vào vai anh, rên nức nở. “Không đủ… Em muốn ngày cuối phải… nhớ cả đời…”
Lâm lật ngửa cậu ra giữa thảm cỏ, chổng chân cậu lên vai mình, rồi dập mạnh từ trên xuống, lực như vồ mồi giữa rừng.
Mồ hôi từ hai người nhỏ xuống thấm cỏ, sữa từ hai ngực văng ra như mưa, bắn trắng cả ngực, bụng.
“Bạch! Bạch! Bạch!”
Lang siết chặt hai tay quanh cổ Lâm, miệng không ngừng mút lấy vú anh, vừa rên, vừa chảy nước.
“Ưm! A! Ngon quá… sướng quá…”
Đến lúc không thể chịu thêm, cả hai bắn ra cùng lúc, tinh dịch đầy ứ trong hậu nguyệt cậu, rỉ tràn xuống khe mông, còn sữa từ hai người trộn lẫn thành vệt trắng đục ướt gốc cây.
Gió lùa qua, mang theo mùi nồng của dục vọng, của yêu thương, của những ngày quấn quýt chẳng rời…
Lang nằm thở dốc giữa thảm cỏ, toàn thân ướt đẫm sữa và tinh, mông vẫn co giật nhẹ, hậu nguyệt khép mở yếu ớt. Lâm nhìn xuống cậu như nhìn con mồi vừa bị bắt xong… nhưng vẫn còn thèm ăn.
“Còn run được là còn làm được.”
Lang chưa kịp ngồi dậy, đã bị Lâm nắm cổ chân kéo ngược, dựng gối gập sát bụng, mông hất cao, hậu nguyệt hé mở ra trước mặt.
“Không… Anh… Hồi nãy anh mới bắn xong…”
“Thì giờ cho em nếm.”
“Phập!!”
Lâm ngậm lấy vú trái Lang vừa lúc khúc củi nóng xỏ thẳng vào từ sau, sâu hơn cả lúc trước vì tư thế ép sát. Lang rú lên, cả người đập vào thân cây rung lắc.
“Ưaa! Aaah!! Anh ăn em nữa rồi… sướng… chết mất…”
Tư thế này khiến cậu không thở nổi, mỗi cú dập đều kéo theo tiếng sữa văng ra “phọt!” từ đầu vú, nhỏ cả lên tóc Lâm.
“Chịu không nổi thì xin tha.”
“Không… Em thích… càng dập mạnh… em càng thấy sướng…”
“Cứng đầu.”
Lâm bịt miệng cậu bằng nụ hôn sâu, trong khi tay nhồi bóp hai bầu sữa, chân thúc không ngừng vào dưới bụng. Tiếng “bạch bạch bạch” nện vào thân cây, vang vọng cả khu vườn.
Lang chẳng còn biết mình khóc hay cười, mồ hôi, nước mắt, sữa, tinh trộn thành một khối nhầy nhụa ấm nóng.
“Lát nữa em sẽ không đi nổi về nhà đâu.”
“Vậy anh cõng. Nhưng giờ… ra nữa đã…”
“PHẬP!”
Lần này, Lâm giữ sâu bên trong thật lâu, cho Lang cảm nhận trọn vẹn độ nóng, độ dày, sự căng cứng thô bạo đè nát trong cậu. Lang cong người lần nữa, hét to như lang tru, rồi xẹp xuống bất động vì ra đến lần thứ ba trong ngày.
Còn Lâm… vẫn chưa rút ra.
“Cho anh nằm trong em một lát.”
Lang thều thào: “Nằm luôn cũng được… khỏi ra…”
Lâm cúi hôn lên trán cậu. Gió lùa qua làm cây rung lên lần nữa, như chính nó cũng vừa chứng kiến một giao phối thiêng liêng và man dại.