Mùa rừng chuyển gió. Lá khô xào xạc dưới chân.
Tạ Lâm vác cung sau lưng, tay nắm lấy bàn tay gầy mảnh của Tiểu Lang, dẫn cậu len lỏi qua rừng sâu, nơi mùi nhựa cây nồng nàn, nơi một khe đá cũ nứt giữa vách núi vẫn còn dấu vết rêu phong — hang trú mưa năm xưa.
“Còn nhớ không? Em từng co ro chui vào lòng anh trong này.”
Tiểu Lang cười khúc khích, má ửng hồng, kéo áo lông thú sát cổ.
“Còn nhớ. Lần đầu em rên vì ‘nó’ đau… Nhưng sau đó lại nghiện.”
Tạ Lâm xoay người đẩy cậu vào vách đá, gài môi xuống cổ trắng, mút mạnh.
“Đêm nay, không có con quấy, không có lửa trại. Chỉ có anh và em…”
“Ưm… Ư…”
Cởi áo xong, Tạ Lâm ôm trọn cơ thể cậu vào lòng, hai bàn tay chai sần vuốt ve phần bụng trắng mịn, rồi lần lên ngực.
“Chụt—ực… vẫn còn…”
Ngón tay kẹp lấy núm nhũ, miệng anh chạm vào đầu vú, hút nhẹ. Lập tức, một giọt sữa trắng lấp lánh trào ra, ngọt lịm.
“Ư… anh, em… xấu hổ quá…”
“Còn cho ra sữa là còn quyến rũ.”
Tạ Lâm quỳ xuống, bế bổng Tiểu Lang lên. Cặp đùi thon ôm lấy hông anh. Hậu nguyệt đã rịn ướt, nóng ran vì được mút sữa.
“Bạch—phập!”
“Á á á!!! Aaa… anh, mạnh quá… sâu quá…”
Hậu nguyệt bị đâm căng đầy, co rút mãnh liệt quanh khúc củi nóng vừa tiến vào. Tạ Lâm không ngừng thúc, từng cú đẩy chạm đến đáy khiến Tiểu Lang cong người, khóc rên.
“Anh nhớ… tiếng em khóc dưới hang mười tám năm trước.”
“Giờ… cũng khóc được đây… a a a a!”
Tiếng thịt va thịt vang vọng trong lòng hang đá. Mỗi cú thúc của Lâm đều khiến giọt sữa mới trào ra từ đầu vú Tiểu Lang.
“Chụt—ực… Anh uống không hết… em sắp… sắp…”
“Cứ ra đi. Để anh lấp đầy em lần nữa.”
“Phập—phập—phập!!”
“Bạch—bạch—bạch!!”
Tiểu Lang giật lên, hậu nguyệt co giật dữ dội, nước mắt trào ra, miệng rên rỉ không ngừng.
“Ưưư… aaa aaaa aaaa!!!”
Tạ Lâm rên khẽ, đâm sâu tận gốc rồi giữ yên, khúc củi nóng nảy mạch, bắn từng đợt đặc sệt vào trong.
“Anh… bên trong em… nóng quá…”
“Của em cả đấy. Dành riêng cho em.”
Hai người nằm lại trong hang, đắp chung tấm áo lông. Bên tai chỉ còn tiếng gió đêm và nhịp thở lẫn nhau, hòa trong dư âm của sữa và dục.