Đêm.
Rừng sau nhà lặng như tờ, chỉ có tiếng côn trùng rả rích dưới tầng lá. Trên mái nhà nhỏ phủ rêu, ánh trăng rót xuống khe cửa, soi rõ một tấm lưng rắn chắc phủ bóng người đang cúi xuống.
“Ưm… Anh, nhẹ một chút… con gái còn thức mà…”
Tiếng rên khe khẽ vang lên, xen giữa mùi gỗ tươi và mồ hôi. Tạ Lâm ép chặt thân hình cường tráng lên Tiểu Lang, cắn nhẹ vành tai cậu, thở ra luồng hơi nóng bỏng.
“Con ngủ rồi. Đừng nói dối anh.”
“Ư… Ưh…”
Dưới người Lâm, Tiểu Lang đã không còn là cậu nhóc e dè năm xưa. Mười tám năm qua, cơ thể cậu vẫn mảnh mai, trắng mịn, hậu nguyệt vẫn co rút khít chặt như thuở đầu. Đặc biệt, hai nhũ hoa vẫn ứa ra chút sữa trắng khi được mút mát—do thể chất lang nhân, sau sinh mười năm vẫn chưa dứt hẳn.
Tạ Lâm ngậm lấy núm nhũ, mút mạnh.
“Chụt… chụt… ực… Vị sữa này, vẫn ngọt như đêm đầu tiên.”
Tiểu Lang đỏ bừng mặt, hai tay ôm lấy đầu Lâm, rướn người cong lại. Khúc củi nóng của Tạ Lâm đã cứng ngắc, dán sát hậu nguyệt của cậu, cọ nhẹ từng nhịp.
“Anh… Em bị sữa làm… nhột quá…”
“Vậy để anh thị tẩm cho đỡ khó chịu.”
Nói rồi, Lâm nhấc hai chân cậu lên, đặt lên vai mình. Hậu nguyệt hé mở, đỏ au, ướt mềm vì bản năng lang nhân vẫn không ngừng tiết dịch.
“Phập—!”
“A á á… Ưh… Anh… sâu quá…”
Khúc củi nóng tiến vào, căng trướng, từng đợt co thắt khiến cậu khóc rấm rứt.
“Em vẫn khít đến mức… như chưa từng ai chạm tới.”
“Em… chỉ có mình anh… chỉ… thị tẩm một mình anh suốt mười tám năm…”
“Ừ… ngoan.”
“Bạch—bạch—bạch!”
Tiếng da thịt va nhau vang dội trong căn nhà nhỏ. Tạ Lâm giữ nhịp đều, sâu, dứt khoát, mỗi lần rút ra đều kéo theo tiếng “nhóp nhép” ướt át từ hậu nguyệt co giật. Tiểu Lang không chịu nổi nữa, cong người lên, hai núm sữa lại chảy rịn.
“Chụt… A… Anh, ti… nhẹ thôi, sữa ra hết rồi…”
“Không. Anh nghiện cái vị này. Cả người em… đều thuộc về anh.”
Một tay mút sữa, một tay nâng eo cậu, Tạ Lâm thúc mạnh một nhịp:
“Phập!!!”
“Á á… em… Em sắp… Ưưư a a a!!”
Cả hai cùng giật lên. Hậu nguyệt co thắt dữ dội, khúc củi nóng giật mạch, phun từng đợt nóng bỏng vào sâu trong.
“…Anh, vẫn nhiều như lần đầu vậy đó…”
Tạ Lâm mỉm cười, nằm xuống ôm trọn Tiểu Lang trong tay. Trăng ngoài cửa vẫn sáng, còn trong lòng Lâm – vị sữa, vị yêu, vẫn đậm đà, chưa từng phai.