Tiểu Lang bám dính – Một đời không rời
Sáng sớm, mặt trời chưa kịp len qua tán lá, đã nghe tiếng mũi tên xé gió.
“Cha, con bắn trúng rồi!” – Cậu con trai 18 tuổi hô vang.
Phía xa, bé gái mười tuổi cũng lăm lăm cầm ná, bước khoan thai như thợ săn thực thụ.
Tạ Lâm khoanh tay, đứng trên sườn đồi.
Ánh mắt tự hào.
“Con giỏi. Nhớ mổ sạch, đem về sớm.”
Hai đứa trẻ vâng dạ, tiếp tục men theo lối rừng.
Chỉ còn lại một mình.
Không. Chính xác là — một người bám sát phía sau.
“Anh đi đâu vậy… bỏ em ở nhà buồn muốn chết.”
Tiểu Lang từ sau lưng ôm lấy eo Tạ Lâm. Má áp vào lưng chồng, mắt lim dim hưởng nắng.
“Con lớn hết rồi… em chẳng có việc gì ngoài quấn lấy anh cả ngày.”
Tạ Lâm bật cười.
“Lúc trước cứ than mệt, giờ lại rảnh quá hóa nũng.”
“Ừm… em mệt thiệt mà. Mệt vì muốn anh…”
Cậu nhỏ giọng, thở bên tai, tay đã bắt đầu không yên vị.
Tạ Lâm chau mày, kéo tay cậu ra.
“Giữa rừng, còn ban ngày…”
“Không ai thấy. Hai đứa nó đi xa rồi…”
Tiểu Lang kéo anh ngồi xuống gốc cây.
Mắt cậu sáng như trăng non. Tay tháo nút áo anh, rồi chồm tới —
“Cho em ti sữa chút thôi…”
Tạ Lâm vốn không cự nổi.
Lưng dựa gốc cây, người bị đè lên, ngực bị bú chùn chụt đến rạo rực.
Tiểu Lang vẫn là Tiểu Lang của năm nào.
Bám riết, nũng nịu, nhưng mỗi khi heat dâng lại quấn lấy anh như nước với lửa.
Tiếng lá khô xào xạc. Gió nhẹ.
Một buổi sáng nơi rừng sâu, chỉ có hai người trưởng thành đang âm thầm “giải nhiệt”.
Một lúc sau —
Tạ Lâm mặc lại áo, cõng Tiểu Lang về vì cậu mềm nhũn cả chân.
“Anh cõng em như vầy… mấy đứa nhỏ mà thấy thì sao…”
“Cho tụi nó biết cha mẹ vẫn còn yêu nhau.” – Tạ Lâm cười khẽ.
Tiểu Lang vùi mặt vào lưng anh, cười hạnh phúc.
“Ừ… em thích như vậy mãi.”
Một nhà bốn người. Con lớn, tình sâu.
Một Tiểu Lang, cả đời không rời Tạ Lâm.