Tháng Đầu Thai Kỳ – Cơ Thể Thèm Khát
Tạ Lâm đang bổ củi sau vườn. Mồ hôi chảy ròng, lưng áo ướt đẫm.
Tiểu Lang đứng bên hiên. Áo vén cao, tay xoa nhẹ bụng. Chưa nhô lên nhưng đã âm ấm.
Cậu liếm môi, ánh mắt đỏ hoe, lấp lánh.
“Anh Lâm…”
Anh quay lại. Chỉ thấy cậu bước nhanh về phía mình, không nói không rằng, kéo anh vào kho củi.
“Gì thế em? Không khỏe à?”
Tiểu Lang đẩy anh dựa vào tường, thở dồn dập.
“Không… em muốn… ngay bây giờ…”
Tạ Lâm sững người. Nhưng cậu đã cởi áo, để lộ đôi gò sữa căng tròn, rịn từng giọt trắng đục.
“Em… thèm anh… cả trong… cả bên ngoài…”
Anh ôm lấy cậu, liếm nhẹ ngực, miệng đã ướt sữa.
“Chụt… chụt… em dạo này nhiều sữa thật…”
“Ưm… vì trong người… luôn nóng lên… bụng dưới… ngứa râm ran…”
Tạ Lâm hôn cổ cậu, tay kéo quần xuống.
“Vẫn chưa thấm đâu…” – Cậu run rẩy – “Phải vào sâu… mới đỡ…”
“Phập…”
“A a á!”
Anh đẩy một lần sâu tận gốc. Cơ thể cậu run lên, hai tay siết chặt vai anh.
“Bạch… bạch… bạch…”
“Đừng dừng lại… anh cứ… cứ làm mạnh đi…”
Tạ Lâm nhấp đều. Miệng vẫn ti sữa, mút lấy từng dòng trắng.
“Ưm… aaa… ra nữa rồi… cả sữa… cả bên dưới đều…”
Anh giữ hông cậu, dồn sức đẩy sâu.
“Phập – phập – phập…”
“Ư… tới… tới nữa… a… anh ơi!!”
Tiểu Lang co chân quấn lấy eo anh. Hai dòng trắng cùng trào ra: một từ ngực, một từ bên dưới.
Cậu lịm đi, nhưng lại cựa người.
“Em chưa đủ… còn ham lắm…”
Tạ Lâm bế cậu về giường, đặt nằm nghiêng.
“Vòng sau, để anh ở sau lưng em…”
Cậu mím môi gật đầu.
Anh đưa vào chậm rãi.
“Phập…”
“Ưm… sâu thế này… chạm tới tử cung mất…”
Tạ Lâm kéo cậu vào sát người, vừa ra vào, vừa mút lấy núm sữa ướt đẫm.
“Chụt… bạch… chụt… phập…”
Hai tay cậu nắm ga giường. Ngực bị bú đỏ lừ, hạ thân bị nhấp liên tục, cậu chỉ còn biết rên rỉ:
“Ưm… đừng dừng lại… cho em nữa… thêm nữa…”
Tạ Lâm thúc mạnh.
“Phập – phập – phập!!”
“Chụt – chụt – chụt…”
Một dòng sữa vọt ra. Một dòng tinh xối xuống sâu tận tử cung.
“Ư a… a… em lại tới…!!”
Tạ Lâm vẫn chưa dừng. Lúc cậu sắp lả, anh lật người cậu, đặt lên trên bụng mình.
“Lần cuối. Cưỡi anh nhé.”
Cậu thở gấp. Mồ hôi nhỏ giọt xuống ngực anh.
Rồi cậu tự hạ xuống, thân thể đón lấy toàn bộ chiều dài anh.
“Phập…”
“Ư a…”
Cậu nhún mông, từng nhịp một.
“Bạch… bạch… bạch…”
Tạ Lâm đưa tay nắn lấy ngực cậu. Miệng không ngừng gọi:
“Của anh… hết thảy đều là của anh… Em ngon quá…”
“Ưm… em chỉ muốn anh… chỉ muốn anh đè em thế này…”
Từng nhịp nhấn xuống khiến nước nhỏ giọt ra ngoài.
“Phạch – phạch – phạch…”
Cuối cùng, Tiểu Lang rên lên, toàn thân co giật.
Tạ Lâm cũng xuất ra, tay ôm lấy bụng cậu:
“Bé con bên trong chắc cũng biết cha nó khỏe cỡ nào rồi…”
Cậu cười ngây ngô, tựa vào ngực anh.
“Em muốn như vậy… mỗi ngày…”
Tạ Lâm thì thầm bên tai:
“Em có thai rồi… nhưng vẫn nghịch thế này… bé sẽ nghịch giống em đó.”
“Thì… càng tốt.” – Cậu cười, mút nhẹ cổ anh – “Cho nó biết… cha mẹ nó yêu nhau cỡ nào.”