Tháng Thứ Ba Thai Kỳ – Khát Khao Càng Mãnh Liệt
Buổi sáng, sương còn chưa tan, Tạ Lâm đang ngồi băm rau heo.
Phía sau, Tiểu Lang lặng lẽ bước tới. Bụng cậu nhô nhẹ, làn da càng trắng hơn.
“Anh Lâm…” – Giọng cậu khàn nhẹ – “Em lại bị rồi…”
Anh quay lại. Nhìn đôi mắt hoe đỏ, đôi môi cắn chặt.
“Lại… lên rồi à?”
Cậu không đáp, chỉ tiến tới, ngồi hẳn vào lòng anh.
Bàn tay mảnh mai dẫn đường.
“Ưm… vào đi anh… nhanh chút… bụng em căng lắm rồi…”
Tạ Lâm gỡ áo cậu, hai bầu ngực tức sữa tròn căng, trắng nõn. Đầu ngực đã rịn sữa.
Anh cúi đầu:
“Chụt… chụt…”
“Ư… mạnh hơn nữa… bú mạnh vào…” – Cậu rên, tay ghì lấy đầu anh – “Chỗ đó… ngứa lắm…”
Tạ Lâm vừa mút sữa, vừa lần tay xuống hạ thân.
“Phập…”
“Ư a… a… sâu rồi… vào rồi… tiếp đi…”
Anh bế bổng cậu lên, lưng tựa gốc chuối sau vườn. Cậu ngồi trên người anh, lắc hông chậm rãi.
“Bạch… bạch…”
“Ư… ưm… chỗ đó… đúng rồi… anh làm sâu chút nữa đi…”
Bầu ngực căng cứng, từng dòng sữa phun ra theo nhịp nẩy.
“Chụt… phập… chụt… bạch…”
Tạ Lâm liếm sạch, tay bóp đều, miệng không rời khỏi núm ngực đang chảy sữa.
Tiểu Lang lắc đầu, mồ hôi đẫm trán.
“Em không chịu nổi… bụng dưới sôi lên… cứ như muốn nổ tung…”
Anh xoay người, đè cậu xuống cỏ.
“Để anh làm cho em nhẹ… lần này để anh chủ động…”
“Phập – phập – phập!!”
“Ư A A!!”
Cậu cong lưng, hai chân quấn lấy anh.
“Bạch… bạch… bạch…”
“Ưm… mạnh hơn… vào sâu hơn… nữa đi… a… đừng ngừng lại…”
Tạ Lâm gầm nhẹ, nhấp liên tục, hạ thân cọ sát tận gốc.
“Chỗ đó… chạm tới điểm em thích… a… anh ơi, nhanh nữa…”
“Phập… bạch… phập… bạch…”
Sữa bắn ra, tinh dịch trào vào. Nhưng cậu vẫn nức nở:
“Em chưa đủ… bụng vẫn râm ran… vẫn muốn nữa…”
Tạ Lâm gỡ áo khoác, quấn quanh hông cậu.
“Anh cõng em vào nhà… để trên bàn ăn anh làm tiếp.”
Tiểu Lang bấu lấy lưng anh, môi đỏ hé mở, mắt long lanh.
Vào nhà, chưa kịp đặt xuống ghế, cậu đã vén quần anh, tự mình đưa vào.
“Ư a…” – Cậu rên khẽ – “Cho em cưỡi anh đi…”
Tạ Lâm ngồi xuống ghế, cậu ngồi ngược lên người anh, hông nhún mạnh.
“Phập… phập…”
“Ưm… bên trong lại nóng lên… anh đừng mút nữa… lại chảy cả sữa mất…”
Tạ Lâm không nghe. Anh ngậm lấy đầu ngực, hút sâu.
“Chụt… chụt… chụt…”
“Ư á á… ngực em tê rần… hạ thân cũng co rút… a…”
“Phạch… phạch… phạch…”
Tiểu Lang rên rỉ, hai tay ôm ngực, dòng sữa vọt ra như vỡ bờ.
“Ra… em lại ra nữa…”
Tạ Lâm ôm cậu đứng dậy, lưng tựa bàn. Một tay ôm mông, một tay giữ đầu cậu, tiếp tục thúc sâu.
“Bạch – bạch – bạch…”
“Ưm… anh ơi… đừng… nữa… em… tới…”
Cậu co giật. Tạ Lâm cũng run rẩy xuất ra lần nữa, ôm cậu chặt trong vòng tay.
Tiểu Lang thở dốc, đầu tựa vào cổ anh.
“Ba tháng rồi mà em vẫn thèm khát như hồi chưa có thai…”
Tạ Lâm cười khẽ, liếm nhẹ vành tai cậu:
“Cơ thể em… sinh ra để anh yêu mỗi ngày.”
Cậu nhắm mắt, khẽ mỉm cười.
“Mai… làm ở bếp nhé… em có ý tưởng mới…”