Đêm rừng tĩnh mịch. Ánh trăng tròn như tấm gương soi qua cửa sổ gỗ.
Tiểu Lang nằm sấp trên giường. Toàn thân nóng bừng, mồ hôi đầm đìa. Cái heat cuối cùng dâng lên dữ dội như cơn lũ.
Tạ Lâm ngồi bên, tay thấm mồ hôi lưng cậu, ánh mắt lo lắng.
“Còn đau nhiều không?”
“Ưm… nóng… ngứa… bên dưới… giật liên tục… Anh ơi… vào đi…”
Cậu lật người lại, hai chân dạng ra, thân thể đỏ au. Đầu ti căng lên, rịn sữa trắng đục.
Tạ Lâm cúi xuống. Miệng anh phủ lên ngực cậu, bú nhẹ một bên, tay xoa nơi còn lại.
“Chụt… chụt… chụt…”
“Á… ra rồi… sữa lại chảy nữa rồi…”
Anh vừa uống vừa thì thầm:
“Ngon lắm… để anh uống hết. Đừng nín.”
Tay kia của anh trượt xuống bụng dưới, vuốt ve nơi đang chảy nước.
“Ưm… anh… làm đi… vào nhanh đi…”
Không đợi thêm. Anh tách hai đùi cậu, hạ hông xuống.
“Phập!”
“Aaa á á á!!”
“Bạch – bạch – bạch…”
Thân thể anh nhấp nhô. Tiểu Lang cong người, hai tay quàng cổ anh, nước mắt chảy ra khóe mắt.
“Sau… sâu quá… a… tới rồi…”
Tạ Lâm không rút ra, anh bú tiếp sữa bên kia, nhịp thúc đều đặn, mạnh dần.
“Phập – phập – phập!”
Sữa phun trào vào miệng. Anh nuốt từng ngụm. Lưỡi liếm sạch quanh đầu ti.
“Em còn nữa không? Cho anh hết nhé…”
“Ư… còn… đừng ngừng lại…!”
“Bạch – bạch – bạch – bạch…”
Cậu run lên, chân kẹp chặt eo anh.
“Ư a a… em… em tới nữa rồi…!!”
Cả người cậu giật mạnh. Nơi sâu nhất thít chặt lấy anh.
Tạ Lâm nghiến răng, đâm sâu thêm một lần nữa:
“Phập!!”
Anh cũng xuất ra, cảm nhận dòng tinh tràn đầy bên trong.
Nhưng heat chưa dứt. Tiểu Lang quỳ gối trên giường, ngực chảy sữa từng giọt, cơ thể vẫn nóng hừng.
Tạ Lâm kéo cậu ngồi lên đùi.
“Ngồi lên anh. Để em làm chủ đợt này.”
Tiểu Lang hổn hển. Dùng tay vịn vai anh, hạ thân xuống.
“Phập…”
“Ưm… a… vẫn còn sâu như vậy…”
Tạ Lâm ngẩng đầu bú tiếp ngực cậu. Sữa trào ra, đọng nơi khoé môi.
Tiểu Lang lắc mông, tự động nhún.
“Bạch… bạch… bạch…”
“Ưm… a… em ra nữa rồi… nóng quá…”
“Anh cũng… sắp… giữ nguyên, đừng rút…”
“Phập – phập – phập – phập!!”
Một đợt nữa tràn sâu vào cơ thể cậu.
Tiểu Lang ngả đầu ra sau, rên khẽ. Cơ thể mềm nhũn, sữa nhỏ từng giọt xuống ngực Tạ Lâm.
Đến gần sáng, khi cơn heat đã dịu. Hai người nằm sát nhau.
Tạ Lâm vuốt ve bụng dưới cậu, khẽ hỏi:
“Hôm nay… cảm giác khác không?”
Tiểu Lang lim dim, má ửng hồng.
“Lúc anh ra… bụng em co rút mạnh hơn mọi lần…”
Ánh trăng chưa tan, nhưng ánh mắt Tạ Lâm sáng lên.
Sáng hôm sau, thầy thuốc từ bản ghé qua. Sau khi khám xong, ông cười hiền:
“Chúc mừng. Lang tử mang thai lần hai rồi đấy.”
Tiểu Lang tròn mắt. Tạ Lâm siết lấy tay cậu, cúi xuống hôn lên trán.
“Lần này… chúng ta sẽ không cô đơn nữa.”
Cậu mỉm cười, ôm lấy bụng dưới còn âm ấm.