Tháng Thứ Tám – Càng Nặng Càng Khát Khao
Tiểu Lang nằm nghiêng trên nệm mềm.
Bụng bầu tròn căng, chạm cả gối.
Mồ hôi rịn trán. Mắt đỏ hoe.
“Anh Lâm… em khó chịu…”
Tạ Lâm đang giũ chăn ngoài hiên. Nghe tiếng gọi, anh chạy vào.
“Sao rồi? Bé đạp à?”
Tiểu Lang lắc đầu. Hai má ửng hồng.
“Không… là dưới… lại nóng… rần rần… muốn anh…”
Tạ Lâm ngồi xuống, áp tay vào bụng cậu.
Cảm giác con đang xoay.
Nhưng thân dưới Tiểu Lang lại nóng ran, ẩm ướt lạ thường.
“Tháng tám rồi, em vẫn…”
“Em biết… bụng nặng… nhưng người thì nhẹ… lòng trống hoác… em cần lắm…”
Tạ Lâm hôn trán cậu.
“Anh sẽ dịu nhẹ… chỉ vừa đủ cho em thỏa…”
Anh vén áo cậu lên. Hai bầu ngực căng sữa rung rinh, đầu ngực đã thẫm màu.
“Ư… anh bú đi… hôm nay nó cứng… ngứa lắm…”
“Chụt… chụt…”
Dòng sữa ngọt trào ra, thấm đầy khóe môi anh.
Tiểu Lang thở gấp, bàn tay bấu nệm.
“Đừng chỉ mút ngoài… cắn nhẹ chút đi… a… đúng rồi…”
Anh vuốt ve bên dưới bụng. Ngón tay len vào giữa hai đùi.
“Ưm… em rỉ sẵn rồi… cho vào đi…”
“Chụt… mút… chọt… chọt…”
Tạ Lâm vừa bú sữa, vừa luân phiên hai ngón ra vào.
Dịch nóng tuôn ra, dính ướt cả tay anh.
Tiểu Lang cong người, bụng nặng nề nhấp nhô theo nhịp.
“Thêm nữa… dài hơn… mạnh hơn chút…”
Anh rút ngón, thay bằng lưỡi.
“Liếm… mút… sâu…”
“Ư a a… trong run lên rồi… nhanh đi… em muốn anh… vào…”
Tạ Lâm cởi thắt lưng, chống tay đỡ bụng cậu, đưa hạ thân chạm cửa.
“Phập…”
“Á a! Sâu… lấp đầy rồi…”
Cậu rên rỉ, đùi run lẩy bẩy.
Dưới bụng, Tạ Lâm từ tốn nhấp từng cú, rồi tăng dần.
“Bạch… bạch… bạch…”
Miệng vẫn không rời ngực cậu.
Sữa và mồ hôi hòa tan trên lưỡi.
Tiểu Lang khóc rấm rứt.
“Anh ơi… trong em siết chặt… bé trong bụng đạp theo nhịp rồi…”
Anh lau nước mắt cậu, ghé sát thì thầm:
“Đừng lo… bé nghe tiếng bố mẹ yêu nhau thôi…”
“Phập! Phập! Bạch! Bạch!”
“Ưm… nữa… đừng dừng… đâm mạnh như thế nữa đi…”
Anh đổi tư thế.
Tiểu Lang chống gối, úp người.
Tạ Lâm vào từ sau, hai tay đỡ lấy bụng.
“Phập – bạch – chụt – phập…”
“Em sắp… a… sắp nữa rồi…”
Dịch tuôn ra từng đợt.
Anh rút ra, hôn lưng cậu, rồi lại vào tiếp.
“Anh không ngừng đâu… đêm nay cứ để anh hút sữa, thỏa cơn của em…”
Cả đêm ấy, tiếng rên, tiếng mút, tiếng thân thể va chạm vang khắp gian nhà nhỏ.
Đến khi trời sáng, Tiểu Lang nằm thiếp, ngực mềm, bụng nặng, dưới vẫn còn chảy nhẹ.
Tạ Lâm ôm lấy cậu, thì thầm:
“Chỉ còn một tháng rưỡi nữa… cố gắng nhé… rồi anh sẽ lo hết, em chỉ cần rên lên khi cần anh thôi…”