Tháng Thứ Sáu – Nặng Nề Nhưng Càng Thèm Khát
Buổi trưa oi ả, nắng hắt qua mái lá. Trong nhà, Tiểu Lang nằm nghiêng trên phản gỗ.
Chiếc áo mỏng bung cúc. Bụng bầu sáu tháng nhô cao. Nhưng cậu vẫn thở gấp, hai đùi kẹp chặt.
“Anh Lâm… cứu em…”
Tạ Lâm từ bếp chạy vào.
“Lại lên cơn?”
Tiểu Lang rướn người, kéo tay anh đặt lên bụng.
“Nó không chịu yên… còn em… thì nóng quá… giữa hai chân như có lửa…”
Tạ Lâm cúi xuống, hôn lên bụng cậu.
“Em chắc chứ? Thai lớn rồi đấy…”
Tiểu Lang gật đầu, mắt mờ nước.
“Em biết… nhưng trong… nhói lắm… chỗ đó cần anh…”
Anh gỡ cúc áo. Hai bầu ngực sưng to, núm vú thẫm màu, ứa sữa.
“Ưm… bú đi… anh mút mạnh chút nữa…”
“Chụt… chụt…”
“Á… sướng quá… anh cắn nhẹ nữa… đúng rồi…”
Sữa phun ra, vấy lên cằm Tạ Lâm. Tiểu Lang cong người, hai tay ôm đầu anh ghì chặt.
Anh kéo quần cậu xuống, cúi thấp.
“Liếm… mút…”
“Ư A… anh ơi… ngón tay đi… cho vào đi… em chịu không nổi…”
Tạ Lâm luồn hai ngón vào trong.
“Chọt… chọt…”
“Ưm… ngón nữa… sâu hơn… đâm mạnh vào…”
Dịch ướt sũng. Cậu nức nở, mông không ngừng nhấc lên đón lấy từng cú thọc.
Anh cởi áo, rút tay ra, thay bằng hạ thân nóng hổi.
“Phập…”
“Ư A A A!! Vô rồi… tới tận trong rồi…”
Cậu run rẩy, tay bấu lấy thành phản, bụng bầu rung lên theo nhịp đẩy.
“Bạch… bạch… bạch…”
“Ư… anh… vừa bú… vừa làm em đi… nhanh… nữa đi…”
Tạ Lâm ngậm lại đầu ngực.
“Chụt… chụt… phập… bạch… chụt…”
Tiểu Lang la khẽ, sữa bắn lên má anh.
“Đừng dừng… sữa em tràn hết rồi… mút hết đi…”
Cậu bị đè nghiêng, một chân vắt lên vai anh.
“Phập – phập – phập…”
“Ưm… bụng lắc mạnh… con cựa nữa rồi… nhưng mà… em thích…”
Mỗi lần anh thúc, dịch trắng trào ra khỏi khe.
“Em ra… a… em ra nữa rồi…”
Tạ Lâm xoay cậu nằm sấp, nâng mông lên, đâm thẳng từ phía sau.
“Bạch! Bạch! Phập!”
“Ư A! Sau sâu quá… chạm trúng điểm đó… a a…”
Tạ Lâm một tay đỡ bụng, một tay mút sữa, miệng lẩm bẩm:
“Của anh… lúc nào cũng thơm… vẫn khít… dù có thai vẫn khiến anh mê mẩn…”
“Chụt… bạch… chụt… bạch…”
Tiểu Lang cong lưng, đẩy hông ngược lại.
“Anh… tiếp đi… em chưa thỏa đâu… a… phần thưởng mà…”
“Anh sẽ cho em nhiều lần… đủ để bé trong bụng cũng ngán giường luôn.”
“Phập… bạch… bạch… phập…”
Sữa rỉ rả, tinh dịch trào ra, trộn lẫn nhầy ướt. Cậu rên không thành lời, mắt mờ đi vì khoái cảm.
Cả hai kết thúc với cú thúc sâu nhất, bắn thẳng vào trong.
Một lúc lâu sau, Tạ Lâm ôm Tiểu Lang từ sau, vừa lau sạch vệt sữa trên ngực, vừa hôn lên gáy:
“Đêm nay, mình làm tiếp được không?”
Tiểu Lang khẽ cười:
“Còn không… em sẽ nổ mất…”