Trời vừa tối. Lều rơm chập chờn ánh lửa. Hơi sương đọng ngoài tán lá, lạnh se, nhưng bên trong lại nóng đến bỏng người.
Tạ Lâm nằm trên phản tre, vừa vờ nhắm mắt vừa để lộ phần hạ thân cứng như đá, dựng thẳng dưới lớp chăn mỏng. Tiểu lang ngồi khoanh chân bên cạnh, ánh mắt đỏ hoe ánh vàng, dõi vào nơi đó như sói con nhìn thấy miếng thịt tươi sống.
“Anh không chịu dậy? Em tự lấy vậy.”
Tiếng nói vừa khẽ vừa khàn. Cậu lật chăn ra, leo lên người Tạ Lâm, xoay ngược lưng lại, giữ tư thế cưỡi ngược, rồi dùng một tay tách khe mông, tay còn lại nắm cứng vật kia…
“Ưm… chỗ này… là của em…”
Phập –!
Tiểu lang ngồi phịch xuống, nuốt trọn phân thân nóng bỏng vào bên trong, khiến Tạ Lâm mở choàng mắt:
“Em…”
“Suỵt… hôm nay em ở trên. Không được động đậy.”
Bạch – bạch – bạch –!
Trong tư thế cưỡi ngược, tiểu lang tựa hai tay ra sau, nhấc mông lên rồi nện xuống dồn dập, cả cơ thể ngửa ra phô bày, mồ hôi nhỏ giọt xuống bụng Lâm.
“A a a… sâu quá… chạm đúng chỗ… thích… thích điên rồi…!”
Tạ Lâm cắn răng chịu đựng. Bên trong siết đến nghẹt thở, lại thêm nhịp thúc xuống không ngừng nghỉ, từng lần như muốn hút cạn sinh lực hắn.
“Mày đang… dụ anh ra?”
“Không dụ. Em… cắn!”
Tiểu lang cúi xuống, ngậm lấy đầu vú của Tạ Lâm, cắn mạnh, rồi lại mút chùn chụt, liếm đến đỏ ửng, vừa mút vừa nện mông điên dại từ phía sau.
Bạch – bạch – bạch –!
“Ra đi… ra trong em đi… cho em ăn hết đi…!!”
Phập –!
Tạ Lâm gồng người, rít mạnh một hơi, tinh dịch bắn thẳng vào trong như pháo nổ, khiến tiểu lang giật lên, rên rú:
“A Á… ưm… nhiều quá… nóng… trong em đầy…!”
Nhưng cậu vẫn không dừng lại, vẫn cưỡi lên xuống thêm vài lần, vắt sạch từng giọt cuối cùng, rồi ngồi sụp xuống ngực Lâm, thở dốc, mồ hôi hòa tinh, nước chảy giữa hai đùi.
Tạ Lâm vuốt mái tóc bết mồ hôi, nhìn cậu:
“Giờ thì em dám cắn anh rồi?”
“Nếu anh không chiều… em còn cắn nữa.”