Tạ Lâm bế tiểu lang về lại căn lều rơm, toàn thân hai người vẫn còn ẩm nước suối, mùi mồ hôi, tinh dịch và hơi nước quyện vào nhau, tạo nên thứ mùi hoang dại khó cưỡng.
Trên phản gỗ cũ kỹ, Tạ Lâm đặt sẵn một bát cháo gạo lứt với thịt nai xé nhỏ – bữa sáng săn được từ hôm qua.
Tiểu lang vẫn còn run nhẹ, chân không đứng nổi. Hắn éo cậu ngồi lên đùi mình, lưng tựa ngực, mông khẽ trượt xuống vừa vặn khiến phân thân hắn chui lại vào trong, không cần dẫn đường.
“Ư… a…! Anh… lại nữa…?”
“Ngồi ăn đi. Không rút ra đâu, anh thích cắm vậy.”
Cắm đầy như thế, tiểu lang phải ăn trong khi mỗi lần nhai lại cảm giác vật nóng cọ sát, chạm đến sâu thẳm, khiến từng ngụm cháo nuốt vào mà cổ họng khẽ run.
“A… cháo… nóng quá… mà trong cũng nóng…”
Tạ Lâm đút cho cậu từng muỗng, vừa đút vừa khẽ đẩy hông lên, kích thích từ từ nhưng không để bắn, khiến nơi đó râm ran đến phát dại, dịch bên trong bắt đầu rỉ ra theo từng nhịp thở.
“Đói bụng mà cũng đói… cái kia nữa à?”
“Ưm… dạ… đói cả hai…”
Tạ Lâm ôm chặt eo, tay kia luồn xuống trước bụng, vuốt nhẹ đầu khấc nhỏ mềm kia, khiến tiểu lang phun ra từng giọt trong suốt, chảy dọc theo đầu ngón tay hắn.
“Nó nói dối kìa. Bên ngoài mềm, bên trong siết anh như muốn hút hết…”
Bạch – bạch – bạch –!
Dưới lớp vải mỏng, hai thân thể lúc này lại bắt đầu va vào nhau, tiếng nước dâm ẩm xen giữa tiếng cháo khuấy, tiếng nuốt, tiếng rên rỉ.
Cậu không còn ăn nổi nữa, bỏ thìa xuống, hai tay bám lấy đầu gối Tạ Lâm, ngồi hẳn dậy rồi tự lắc mông, nhấn sâu đến tận gốc.
“Anh… ra trong em đi… em no miệng rồi, giờ muốn no bên dưới…”
Tạ Lâm cắn nhẹ lên cổ cậu, rồi giữ chặt hai hông, thúc nhanh từ dưới lên.
Phập – phập – bạch – bạch –!
Tiểu lang bắn ra trong tay hắn, trong khi phía sau cũng bị đẩy sâu đến tận cùng, bắn tràn thêm lần nữa vào nơi đã ướt mềm từ sáng.
“Ư… a… trong em đầy rồi… vậy mà vẫn muốn nữa…”
Sau khi “ăn sáng” xong, tiểu lang nằm trên bụng Tạ Lâm ngủ gục, bên trong vẫn chưa được rút ra. Hắn vuốt ve gáy cậu, mỉm cười như thú hoang đã chiếm được con mồi ưng ý nhất đời.