Nắng xiên rừng sâu. Chim rừng hót lảnh lót. Tạ Lâm mang cung tên, Tiểu Lang đeo giỏ tre, cả hai bước lặng qua những gốc cây ẩm rêu.
Từ sáng tới trưa, vẫn chưa bắt được con thú nào.
Bỗng, Tiểu Lang khựng lại. Mồ hôi vã ra trán. Cậu đưa tay bấu chặt vào gốc cây, thở hổn hển.
“Làm sao vậy?” – Tạ Lâm quay lại, giọng lo lắng.
Tiểu Lang siết chặt đùi, mặt đỏ bừng.
“…Nó… lại bắt đầu rồi, anh ơi…”
Tạ Lâm hiểu ngay.
Cơn heat.
Giữa rừng. Không thuốc. Không nhà.
Anh nhìn quanh, kéo cậu trốn vào một bụi rậm kín đáo. Cây cối che phủ, ánh nắng chỉ rọi lấp loáng.
Tiểu Lang ngồi thụp xuống đất, run rẩy, hai chân cứ cọ sát.
“Anh… mau… em chịu không nổi…”
Tạ Lâm tháo giỏ xuống, cởi áo choàng. Ngực cậu đã cương sữa, núm ngực đỏ tấy, rỉ từng giọt trắng.
Anh cúi xuống, miệng ngậm ngay lấy.
“Chụt… chụt… ọc…”
Sữa bắn vào miệng. Ấm, ngọt, nồng mùi thân thể. Tiếng bú vang trong rừng như bản nhạc thô bạo.
Tiểu Lang nấc lên. “Ư… anh… bú mạnh quá…”
Tạ Lâm không dừng, tay kéo quần cậu xuống, tách hai đùi ra.
“Phạch!”
Anh thúc vào. Một phát sâu tận gốc.
“Ư… a…!” – Cậu rướn người, lưng cong, đuôi dựng thẳng.
Tạ Lâm vừa bú vừa nhấp. Ngực bên trái đỏ lựng, bị anh hút căng sữa. Tay anh bóp bên phải, vắt sữa trào lên mặt.
“Bạch – bạch – chụt – chụt – ọc – phập!”
Tiếng dồn dập. Cỏ dưới lưng cậu bị đè nát.
Tiểu Lang quấn chân quanh lưng anh.
“Anh… vào sâu nữa… thêm chút nữa…!”
Tạ Lâm rút ra, rồi thúc lại.
“Phập!”
Cậu bật khóc. “Ư a… bên trong… nóng quá… như lửa đốt…”
“Để anh chữa lửa cho em…”
Anh lật cậu nằm sấp, kéo mông lên cao. Tay ôm eo, dập tới tấp từ phía sau.
“Phập – phập – phập – bạch – bạch!”
Tinh trào. Sữa bắn.
Tạ Lâm cúi người, ngậm ngực cậu từ phía sau, vừa bú vừa thúc không ngừng.
Cậu gào lên. “A a a… sắp… sắp rồi…!”
“Ra đi…”
Một dòng trắng phụt ra từ dưới bụng cậu. Mông vẫn bị thúc căng.
Anh rút ra, chưa kịp nghỉ, thì cậu lại quay người, kéo anh nằm xuống.
“Lại… thêm lần nữa đi…”
Tạ Lâm nằm ngửa. Tiểu Lang ngồi lên, hạ người, tự mình nuốt hết chiều dài ấy vào trong.
“Phập…”
Ngực cậu đập vào mặt anh. Sữa văng đầy má.
Tạ Lâm ngậm núm, hai tay ôm hông cậu, chủ động thúc từ dưới lên.
“Chụt – phập – bạch – bạch…”
Cậu ngửa đầu, cắn môi. “A… sâu… nữa… a… sữa… tinh… em chịu không nổi…”
Rừng im vắng, chỉ còn tiếng thở dồn dập, tiếng da thịt va chạm không ngừng vang vọng khắp tán cây.
Cơn heat như cơn bão. Mãi tới khi trời ngả bóng chiều, cả hai nằm lăn trong bãi cỏ ướt sũng, mệt lả.
Tạ Lâm khẽ kéo lại áo cho cậu, lau sữa và tinh còn dính nơi đùi.
“Không sao rồi… anh sẽ bế em về…”
Tiểu Lang nhắm mắt, mỉm cười yếu ớt, nép vào lòng anh.