Trời chưa sáng. Ánh trăng nhạt nhòa ngoài hiên.
Tạ Lâm mở mắt. Cậu trong lòng anh vẫn chưa ngủ. Cơ thể nóng hừng hực, lưng đầy mồ hôi, ngực ướt sữa.
“Em còn khó chịu à?”
Tiểu Lang không đáp, chỉ rướn người, cọ sát vào ngực anh, thở hổn hển.
“Ư… vẫn còn… lửa trong người chưa hết…”
Cậu lật người cưỡi lên anh. Hai đùi mở rộng, hạ mông xuống đúng nơi đang cứng rắn kia.
“Phập!”
“Ư á…”
Tiếng rên vỡ òa. Cậu run lên từng hồi.
Tạ Lâm chống tay, nhấc hông cậu, thúc ngược lên từ bên dưới.
“Bạch – bạch – bạch!”
Cái đuôi phía sau khua loạn, ngực cậu lắc lư, từng dòng sữa bắn ra theo mỗi cú nhấp.
Tạ Lâm ngồi dậy, ôm lấy eo cậu, miệng ngậm ngay đầu ngực đang ứa trắng.
“Chụt… chụt… ọc… chụt…”
Sữa trào mạnh, đậm đặc. Anh nuốt từng ngụm, vừa bú vừa thở nặng nhọc, mũi cọ vào da cậu.
Tiểu Lang quấn chặt hai tay quanh cổ anh, khóc nấc trong run rẩy.
“Anh… bú mạnh quá… ưm… bên dưới… căng lắm…”
Tạ Lâm đè cậu xuống sàn. Một chân anh gác lên, mở rộng đùi cậu ra hết cỡ, rồi dập thật mạnh.
“Phạch – phạch – phạch!”
Sữa bắn tung tóe. Tiếng nhóp nhép vang khắp gian nhà.
Anh vừa bú, vừa nhấp, không ngừng.
Tiểu Lang bấu tay xuống sàn, toàn thân co giật.
“Ư a a… em sắp… sắp nữa rồi…”
“Cứ ra đi, đừng kìm… Anh vẫn còn sức.”
Cậu cong người, bắn lần nữa, trắng xóa bụng.
Tạ Lâm vẫn chưa dừng. Anh đổi tư thế, kéo cậu ngồi trên đùi, mặt áp vào ngực cậu tiếp tục mút.
“Chụt… chụt… phập… bạch…”
Cơn heat không hề lắng. Trái lại, như được châm thêm lửa. Sữa càng bú càng ra, tinh càng ra càng rút được vào sâu.
“Ưm… anh… thêm lần nữa… lần cuối thôi…”
Tạ Lâm ghì chặt, thúc vào tận gốc.
“Phập!”
Cả hai rên rỉ, rồi cùng lúc xuất ra, trào tuôn như suối.
Tiểu Lang ngất lịm trong vòng tay anh. Mồ hôi, sữa và tinh hòa lẫn… thấm ướt cả chiếu lót.
Bên ngoài, bé con vẫn ngủ ngon. Gió sớm thổi nhẹ. Lửa trong nhà thì vẫn chưa tắt.