Buổi chiều nọ, trong tiếng gió rừng rì rào như khẽ hát, đứa bé lần đầu biết lẫy.
Tạ Lâm đang chẻ củi, nghe tiếng Tiểu Lang gọi lớn từ trong lều:
“Anh ơi, nó lẫy rồi!”
Anh quăng rìu, chạy vào như có giặc tới.
Trên tấm da thú, sinh linh bé nhỏ nằm sấp, chân tay giãy giụa, cái đầu tròn lắc lư như con sói nhỏ sắp tập bò.
Tạ Lâm sững người. Rồi cười.
Lần đầu tiên anh cảm thấy tim mình nổ ra hoa tuyết.
Còn Anh Thì Muốn…
Tối đến, khi đứa bé ngủ say, Tạ Lâm nằm bên, mắt không rời cậu.
Tiểu Lang lúc ấy đang cho bú – bầu ngực đầy sữa phập phồng trong tay con, mái tóc rũ xuống, mắt khẽ lim dim.
“Anh chịu hết nổi rồi…”
Tiểu Lang không ngước lên, chỉ nhíu mày.
“Chờ em cho bú xong.”
“Nó ngủ rồi…”
“Chưa no đâu, cái miệng nó còn mút nè, anh coi.”
Tạ Lâm gầm khẽ, nhổm dậy, nhào tới ôm trọn cả hai vào lòng.
“Anh mút được không?”
“Không.” – Câu trả lời dứt khoát khiến anh khựng lại.
Cơn Ghen Mùi Sữa
Tiểu Lang gỡ tay anh ra, đứng dậy đi rửa ngực, vừa đi vừa làu bàu:
“Anh đó… vừa thấy con lẫy được thì đã đòi thị tẩm. Anh chỉ nghĩ tới cái đó…”
Tạ Lâm chưng hửng.
“Anh thấy em đẹp quá. Anh muốn…”
“Muốn thì đợi! Không đợi được thì ra ngoài rừng mà ngủ với cây!” – Cậu cáu lên, gương mặt đỏ gay, ánh mắt lóe lên như sói mẹ giận dữ.
Tạ Lâm im bặt.
Lửa Dục Trong Đêm Tuyết
Gió rít ngoài lều. Bên trong, Tạ Lâm nằm quay lưng, không dám động vào cậu.
Tiểu Lang nằm kế, ngực vẫn âm ấm mùi sữa, con ngủ say giữa hai người.
Vài phút sau, Tạ Lâm nghe tiếng thì thầm khe khẽ sát tai:
“Nằm im vậy… ai mà ngủ nổi…”
Anh quay lại.
Tiểu Lang đã chui lại vào lòng anh, đôi môi khẽ cong.
“Cho bú xong rồi, giờ muốn làm gì thì làm đi… nhưng nhẹ thôi, kẻo nó thức.”
Lặng Lẽ Mà Nồng Nhiệt
Họ không bật tiếng, chỉ làn hơi phập phồng giữa vai và cổ.
Tạ Lâm chầm chậm hôn từ ngực cậu xuống, đầu lưỡi còn vương chút vị sữa.
Tiểu Lang cắn môi chịu đựng, đôi chân co quắp lại, mi mắt run rẩy.
Mỗi nhịp đẩy vào là một lần môi họ tìm lấy nhau, như đền bù cho cơn giận ban nãy.
Và trong ánh trăng mờ, họ lại là một – kề sát, hòa tan, như lửa liếm lên tuyết…
Lặng Lẽ Mà Nồng Nhiệt (bổ sung cao trào)
Tiểu Lang quay lưng, vòng eo nhỏ co lại trong tay Tạ Lâm.
Anh đỡ lấy, đưa vào thật chậm — một đường ướt át mà ấm đến nghẹn thở.
Tiểu Lang rướn người, miệng cắn vạt áo để nén tiếng rên.
“Ưm… nhẹ… nhẹ thôi…”
Tạ Lâm luồn tay dưới bụng cậu, nâng lên, vừa ra vào vừa hôn dọc sống lưng.
Mỗi cú thúc dồn dập hơn, chạm đến tận cùng — khiến cả tấm lưng nhỏ cong lên thành hình cung.
Cậu nấc khẽ:
“Anh ơi… sâu quá… a… đừng… mạnh…”
Tạ Lâm càng bị kích thích bởi tiếng van nài ấy, nhưng vẫn ép chặt môi cậu, dập từng cú đầy nhẫn nại mà không làm bé con giữa hai người tỉnh giấc.
Âm thanh chỉ là tiếng “phập – phập” đều đều, xen lẫn tiếng rên nghẹn bị cắn nát dưới môi.
Tiểu Lang co giật khi bị vỗ tới lần thứ mười, rồi ngửa đầu, hai mắt đầy nước.
Tạ Lâm thì thầm:
“Ngoan… chịu thêm chút nữa… cho anh đầy em.”
Cậu gật đầu, tay siết lấy chăn, cơ thể run lên từng đợt như vỡ òa.
Cuối cùng, một cú đâm thật sâu. Cậu bật ra tiếng nấc cuối cùng, toàn thân mềm nhũn.
Tạ Lâm đổ xuống, hôn lên bả vai cậu, nhịp thở đan xen tiếng rên khẽ:
“Em là của anh. Mãi mãi…”
Cao trào kết thúc – môi anh còn trên ngực em đến tận sáng
Sau đợt triều cường cuối cùng, Tạ Lâm không rút ra ngay.
Anh nằm trùm lên cậu, môi dán chặt nơi đầu ngực mềm mại đã rịn sữa lần nữa.
Không phải bú vì đói. Mà bú vì nghiện. Vì thèm. Vì em là của anh.
Tiểu Lang mệt rã, môi mấp máy:
“Anh… làm gì vậy… còn chưa no sao…”
Tạ Lâm không đáp, chỉ rên khẽ trong cuống họng, đầu lưỡi xoáy lấy núm vú vừa bị đứa nhỏ bú đến mềm mỏng, giờ lại bị đàn ông lớn mút đến nhức.
Một bên là cha, một bên là con — cả hai đều nghiện cậu.
Tiểu Lang vùi đầu vào chăn, hai mắt khép lại, ngực phập phồng theo nhịp môi Tạ Lâm.
Tạ Lâm thì không rời ra. Anh ngậm mãi nơi ấy như đang giữ lấy một phần cậu trong mình, không cho đi đâu nữa.
Từng giọt sữa vương ra, rớt nơi khóe môi anh.
Anh liếm nhẹ, rên khẽ:
“Ngon quá… sữa của em, cả đời này anh chỉ muốn bú thế này…”
Cứ thế…
Anh mút nhẹ… hôn chậm… ôm cậu và con giữa chăn lông… đến tận sáng.