Trăng đã lặn, mây mù phủ ngang tán rừng.
Trong gian nhà gỗ chỉ còn ánh lửa tàn lập lòe, hắt bóng người mờ mịt lên vách.
Tạ Lâm ngủ nghiêng một bên, tay vẫn đặt lên bụng Tiểu Lang, hơi thở đều đều như đã thiếp sâu sau một đêm hoang dại.
Thân thể dưới chăn vẫn còn dấu hôn bầm tím, bắp đùi lang con hé mở, vết bắn trắng đục chưa hoàn toàn khô.
Nhưng rồi…
“Lạch cạch…”
Tiếng giường nhẹ kêu.
Một thân người nhỏ bò ra từ đống chăn, trườn chậm về phía ngực Tạ Lâm.
“Ưm… anh ơi…” – Tiếng gọi nhỏ như tiếng gió, khản đặc vì gào thét suốt đêm.
Cậu áp mặt vào lồng ngực nóng hổi, môi mềm mút nhẹ đầu vú anh.
Tạ Lâm khẽ giật mình mở mắt, liếc xuống.
“Lại nữa? Em không biết mệt là gì à?”
“Không biết… chỉ biết em… nhớ…” – Cậu lí nhí, tay lần xuống vuốt ve vật anh vừa mới mềm lại.
Tạ Lâm cười khan, nhưng ánh mắt tối sầm.
Lang con mảnh khảnh thế kia, cớ sao mỗi khi heat lại dâm đến mức này?
Lần này, Tạ Lâm không chủ động.
Anh nằm yên, để cậu tự cưỡi lên, tự đút vào.
“Phập…”
Thân thể run rẩy vẫn đón nhận trọn vẹn, nút vào chặt như chưa từng buông ra suốt cả đêm.
Tiểu Lang ngồi trên người anh, mồ hôi đọng thành giọt, hai tay chống lên ngực trần, bắt đầu nảy mông đều đặn.
“Bạch… bạch… bạch…”
Tiếng nước dâm mị vang lên giữa đêm tĩnh mịch.
“Ư… sâu quá… anh ơi… sâu nữa đi…”
“Chính em tự chui vào đấy.”
“Nhưng anh cứ chạm đúng chỗ ấy… chỗ làm em run rẩy á…”
Tạ Lâm nắm lấy eo cậu, kéo mạnh xuống, xiết chặt lấy thân thể đang ướt đẫm.
Dưới ánh lửa mờ, bụng Tiểu Lang phồng nhẹ, ẩm nóng, từng nhịp nhấp khiến phần dưới co rút như đang mút lấy tinh khí lần nữa.
“Ưưư… aaahh… em… em…”
Cậu bật khóc, miệng há không thành tiếng, rồi bắn ra một lần nữa, trong khi bên trong lại được Tạ Lâm rót vào lần thứ năm.
Lúc này… điều lạ xảy ra.
Tạ Lâm vừa rút ra thì ngửi thấy mùi hương lạ từ cơ thể lang con – không còn là mùi heat đơn thuần, mà có thứ gì đó ấm áp, nồng nhẹ… như phấn hoa đầu xuân.
Anh chạm nhẹ lên bụng cậu – ấm hơn mọi khi.
“Lạ thật…” – Tạ Lâm thì thầm.
Tiểu Lang mệt đến ngất lịm, nhưng vẫn lẩm bẩm trong vô thức:
“Bụng em… ấm lắm…”
Tạ Lâm vuốt ve vùng bụng mềm mỏng, ánh mắt chợt sâu thẳm.
“Chẳng lẽ… đêm nay… đã gieo được giống rồi sao?”