Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Săn Dục Dưới Ánh Trăng
  3. Chương 25 - Bị Cột Dưới Trăng Đỏ
Prev
Next

Gió rừng thổi lồng lộng. Trăng đêm nay không vàng, mà đỏ như máu – dấu hiệu của kỳ heat đặc biệt trong năm của giống lang.

Tạ Lâm từ chiều đã cảm thấy hơi thở Tiểu Lang bất ổn, mùi pheromone đậm đặc tỏa khắp lều. Cậu cuộn mình trong chăn, hai mắt mờ nước, khóe môi phát ra tiếng rên nhỏ.

“Anh ơi… nóng… trong người em… lửa cứ cháy mãi…”

Tạ Lâm ngồi xuống mép giường, lật chăn ra – cơ thể nhỏ kia đã đỏ ửng, đôi chân vô thức khép chặt rồi lại hé mở, mùi nhục dục lan ra như hoa dại.

Anh vuốt tóc cậu, giọng khàn và trầm như sấm đêm:

“Anh từng nói… lần tới sẽ là anh tự trói em lại. Giờ giữ lời.”

Tạ Lâm lấy từ hộc gỗ ra sợi dây buộc săn thú mềm dai.
Tiểu Lang thở dốc, tay bấu vào áo anh:

“Không… đừng… em sẽ không chịu nổi đâu…”

“Chịu đi. Heat của em mạnh, nên phạt cũng phải mạnh.”

Từng vòng dây buộc chặt tay cậu lên xà gỗ, hai chân cũng bị anh tách ra, khóa cố định ở hai bên thành giường bằng thừng nhỏ.
Cậu thở hổn hển, cơ thể run rẩy chờ đợi, mà không trốn nổi.

“Anh… anh ơi… làm gì em cũng được… nhưng… nhưng đừng bỏ em…”

Tạ Lâm không đáp, cúi xuống liếm dọc xương đòn, rồi há miệng cắn mạnh vào vai cậu – đánh dấu, đánh thức toàn bộ bản năng của lang nhân.

“Á… a… a!”

Mùi máu, mùi heat, mùi của người đàn ông cậu yêu… hòa tan tất cả.

Anh không vào vội. Tạ Lâm tra tấn Tiểu Lang bằng những cú chạm vụn vặt, vờn ve, vuốt nhẹ, rồi đột ngột bóp siết, khiến cậu giãy giụa đến phát khóc.

“Xin… xin rồi… đừng chơi em nữa… cho vào đi… anh ơi… vào sâu đi mà…”

“Em chưa cầu xin đúng cách.”

“Em… em muốn anh… cắn em, trói em, thị tẩm em… làm em khóc cũng được… chỉ cần là anh!”

Tạ Lâm rút dây thừng ra – và trong khoảnh khắc ấy, anh đâm sâu vào cơ thể bé nhỏ đang mở toang vì cơn heat.

“A á á!!!”

“Phập!”

Thịt da đập vào nhau, tiếng “bạch – bạch – bạch” vang lên giữa đêm trăng đỏ.

Một đêm dài. Một lần heat trọn vẹn.
Tiểu Lang bị buộc, bị thị tẩm, bị nức nở gọi tên anh suốt từ tối đến tờ mờ sáng.
Cơ thể anh ghì sát lưng cậu, tay vẫn nắm chặt sợi dây vừa tháo ra – như nhắc rằng: Dù có trốn, cũng không thoát khỏi anh.

Bonus – Đêm Heat Bị Ép Tới Mất Giọng

“Phập!”

Một cú thúc như xé tan cơ thể.
Tiểu Lang hét váng lên, cổ họng rướn dài, đôi chân đang bị buộc run bần bật.

“A… a á! A anh ơi—”

“Gọi tên anh ra.”

Tạ Lâm siết eo cậu, liên tiếp thúc sâu, mỗi cú như dằn cả người Tiểu Lang xuống đệm rơm.
Mùi pheromone đậm đặc phủ khắp không gian, khiến cả hai như lạc vào cơn điên.

“Tạ… Tạ Lâm! Tạ Lâm… nữa… mạnh nữa đi mà… xin… anh cho em…”

“Mày heat mà còn lắm miệng.”

Anh vươn tay, nhét hai ngón tay vào miệng Tiểu Lang, bịt tiếng cậu, vừa nhấp vừa ghì cằm ép ngửa.
Thân thể trắng mịn quằn quại dưới ánh trăng đỏ như máu, bị thúc đến bật nước, ướt đẫm giữa hai chân.

“Bạch – bạch – bạch!”

“Ư ưm! A á á!!”

Tạ Lâm rút ra rồi đâm vào dồn dập, mỗi cú dứt khoát khiến cả người cậu cong ngược.
Tiểu Lang nghẹn thở, miệng há ngoác không kêu nổi, cổ họng khô rát mà mắt lại long lanh.

“Anh… sắp… em sắp—!!”

“Xuất cùng anh.”

Tạ Lâm thúc thêm vài cái, ép cậu vào vách gỗ, tiếng rên hòa lẫn tiếng thịt đập thịt vang khắp gian lều.

“A á a á… AAAAHHH!!”

Cả hai cùng chạm đỉnh.
Tiểu Lang co rút toàn thân, nước mắt lăn dài vì quá thỏa mãn, còn Tạ Lâm thì ghì cậu sát ngực, gầm khẽ như thú alpha vừa chiếm giữ được bạn đời.

Đùi non run rẩy, bụng dưới Tiểu Lang đã dính đầy tinh dịch, còn bên trong vẫn nghẹn chặt vật nóng bỏng đang căng cứng.
Anh không rút ra, vẫn để yên sâu trong, truyền nhiệt ấm áp giữa đêm trăng máu.

“Anh ơi… em… hết chịu nổi nữa rồi…”

“Còn sớm. Đêm nay dài lắm.”

Đợt Thứ Hai – Vẫn Bị Giữ Bên Trong

Gió rừng tạt mạnh. Trăng đỏ đã lên đỉnh đầu.
Tiểu Lang nằm thở dốc, hai tay bị trói thõng xuống, cổ họng khản đặc, thân dưới ê ẩm rịn nước. Nhưng bên trong cậu, vật nóng kia vẫn chưa chịu rút ra…

“Anh… còn chưa xong sao…?”

“Còn lâu. Em vẫn chưa hạ nhiệt, người vẫn run, còn kêu tên anh thì anh còn cắm trong em.”

Tạ Lâm kéo cậu ngồi dậy, ép ngồi vào đùi mình, để thân dưới vẫn gắn kết chặt.
Tiểu Lang rùng mình vì cảm giác lấp đầy, vẫn còn cứng, vẫn còn nóng…

“Không… đừng mà… em vừa mới… không nổi nữa…”

“Cứ run như vậy thì anh không dừng được đâu.”

Tạ Lâm bắt đầu nhấp nhẹ từ bên dưới, ép mông cậu va vào đùi mình, tiếng nước chảy rì rào giữa hai thân thể.

“Bạch – bạch – bạch!”

“A á á! Anh… đừng chơi em kiểu này… không đứng vững nữa đâu…”

“Vậy thì để anh đỡ.”

Anh ôm eo Tiểu Lang, bắt cậu tự nâng hạ người.
Dây thừng trói tay vẫn chưa tháo, hai tay bị kéo ra sau khiến Tiểu Lang không còn điểm tựa, chỉ biết ngửa cổ rên khóc.

“Anh ơi… nó sâu quá… nó vào chỗ lạ… nóng lắm, em… em sắp—”

“Xuất đi.”

Tạ Lâm siết eo, dồn toàn lực thúc từ dưới lên, ép cậu bắn ra ngay trong khoảnh khắc vật kia vẫn cắm sâu.

“AAAAHHH!!”

Tiểu Lang gào lên, người cong lại như bị điện giật, rồi mềm rũ trong tay anh.

Nhưng Tạ Lâm vẫn không dừng.
Anh xoay cậu nằm sấp, kéo hai tay bị trói ra trước, ép sát mặt vào chăn, rồi lại cắm vào lần nữa – cực sâu.

“Không… không… a a á!!”

“Im, chịu trận.”

Lần này là tư thế cưỡi từ phía sau, Tạ Lâm đẩy như dập lửa, mỗi lần vào là ngập tận gốc.
Cậu không còn sức kêu, chỉ mở miệng khóc lặng, nước mắt rơi lấm tấm lên vải.

“Bạch! Bạch! Bạch!”

“Ư ư ư… em chịu không nổi nữa… Tạ Lâm ơi… tha… tha em…”

“Anh thương, nên mới làm kỹ.”

Đợt thứ hai kết thúc khi Tạ Lâm bắn sâu vào trong lần nữa, nhiều đến mức rỉ ra nơi giao nhau.
Tiểu Lang nằm bất động, mồ hôi, tinh dịch và nước mắt hòa vào nhau, chỉ còn tiếng thở đứt quãng.

Anh cúi xuống, liếm dọc sống lưng cậu:

“Đêm trăng đỏ… chưa hết đâu.”

Đợt Thứ Ba – Ánh Mắt Cầu Xin Trong Im Lặng

Tiểu Lang nằm co lại, ngực phập phồng, lưng và đùi loang lổ dấu vết, cổ họng không phát ra tiếng nữa.
Cậu chỉ có thể thở gấp, há miệng như con thú nhỏ vừa bị ép đến tận cùng, nhưng ánh mắt lại… vẫn nhìn anh.

Ánh trăng chảy lên da thịt.
Đôi mắt ấy – ươn ướt, đỏ hoe, run rẩy mà dán chặt vào anh – đầy bản năng, đầy cầu xin.

Tạ Lâm nhìn cậu, mặt anh tối lại, bàn tay chậm rãi vén tóc cậu qua một bên.

“Em không nói nữa được à?”
“…”

Cậu gật đầu yếu ớt.
Cả người nhỏ lại, tay vẫn bị trói, chỉ biết dùng mắt năn nỉ như con thú bé ngoan.

Tạ Lâm gằn giọng:
“Vậy dùng thân thể mà trả lời.”

Anh lật cậu lại.
Lần này, đặt cậu nằm ngửa, hai chân bị vắt hẳn lên vai anh.
Bên trong vẫn chưa sạch, nhưng Tạ Lâm không ngại.
Anh lấy lại độ cứng, rồi một phát mạnh mẽ cắm vào – cực sâu.

“Phập!”

Tiểu Lang há miệng nhưng không còn kêu được, cổ rướn ra, nước mắt trào.
Hai tay bị trói nắm chặt vải dưới lưng.

“Bạch – bạch – bạch!”

Tạ Lâm thúc liên hồi, nhìn đôi mắt nức nở ấy mà càng điên cuồng hơn.
“Nhận đi, đợt cuối. Sau đó anh tháo dây.”

Tiểu Lang gật đầu loạn xạ, nước dãi tràn mép, chân run từng hồi theo từng nhịp vào ra.

“Ư… ưm…!”
Không ra tiếng, nhưng người lại co rút, dịch thể trắng sữa lại phụt ra từ cậu.

“Xuất một mình à?” – Tạ Lâm cười nhạt – “Vậy để anh đổ vào nữa.”

“Phập – phập – phập!”

Lần này, anh cắm cực sâu rồi nổ tung bên trong, lượng dịch lần ba nóng rẫy, rót đầy đến mức tràn xuống đùi.

Cơ thể Tiểu Lang co giật, mắt mờ dại, môi hé khẽ, không còn cựa quậy.
Chỉ còn tiếng thở gấp và mùi heat xộc lên nồng nặc.

Tạ Lâm cúi xuống hôn nhẹ lên mí mắt cậu, thì thầm:

“Chịu rồi à? Hay… muốn đợt thứ tư?”

Đợt Thứ Tư – Lang Con Đòi Chủ Động

Tiểu Lang nằm thở dốc, cổ tay đỏ lằn sau khi được cởi trói, nước mắt, mồ hôi và tinh dịch vương khắp nơi.
Tạ Lâm khẽ vuốt gò má cậu, tưởng đâu lang con đã thiếp đi rồi.

Nhưng không.

Thân thể nhỏ bé ấy lồm cồm bò dậy, khập khiễng như con sói non bị thương.
Dù hai chân run lẩy bẩy, dù đôi mắt vẫn ngập lệ… cậu vẫn leo lên người Tạ Lâm.

“Em… chưa hạ…” – Giọng cậu khàn khàn, gần như tắt, nhưng vẫn cố nén mà nói.
“Để em… tự làm…”

Tạ Lâm nằm ngửa, hai tay đặt sau đầu, nhướng mày nhìn Tiểu Lang đè lên ngực mình.
Lang con dựa đầu vào vai anh, tay dần dần lần xuống, nâng lấy thứ đã cắm vào cậu ba lần.

“Em chắc không?”

Cậu gật đầu.
Tạ Lâm không cản, chỉ mím môi, nhìn cậu tự tay nhấc hông, tìm điểm nóng… rồi chậm rãi hạ xuống.

“Phập…”

Cả hai cùng rùng mình.
Dù đã quá quen thuộc, nhưng lần này chủ động đón nhận, cảm giác lại khác lạ – vừa dâm đãng, vừa đau đớn, vừa đầy khao khát.

Tiểu Lang nắm lấy bả vai anh, bắt đầu tự nhún.
Chậm – rồi nhanh, rồi dồn dập.

“Bạch! Bạch! Bạch!”

Mái tóc bết mồ hôi rủ xuống trước mắt, ngực cậu phập phồng, đôi môi hé khẽ run rẩy.

“Ư… ưm… a… anh ơi… sâu quá… nhưng em muốn… muốn hết luôn…”

“Thì nhận hết đi.”

Tạ Lâm ngồi bật dậy, tay giữ lấy mông cậu, cùng cậu nhấp thẳng từ dưới lên.
Cả hai giờ đã thành một khối nóng hổi, dính chặt như không tách rời.

“AAAAH! Em… em lại… nữa…!”

Tiểu Lang gào thét vỡ giọng, bắn ra lần thứ tư, còn bên trong lại rót thêm dòng sữa nóng nữa vào sâu tận ruột non.

Cậu rụng người trong vòng tay anh, đầu tựa lên vai Tạ Lâm, nước mắt vẫn chưa khô.
Nhưng lần này không còn đau, không còn run.

Chỉ còn hơi thở nghèn nghẹn và tiếng thầm thì khe khẽ:

“Cảm ơn… anh… vì vẫn ở lại…”

Sáng Hôm Sau – Dấu Vết Vẫn Còn Rỉ Ra

Trời mù sương.
Bầu không khí sau mưa lạnh buốt, mùi đất ẩm và lá rừng trộn với mùi tanh nhè nhẹ – của tinh dịch chưa được lau sạch.

Tiểu Lang thiêm thiếp ngủ trong vòng tay Tạ Lâm, má dán vào vai anh, thân thể mềm oặt, chỉ còn lại tiếng thở yếu ớt.

Đùi cậu vẫn rỉ ra từng vệt trắng đục, len qua khe mông, dọc theo mép trong bắp đùi rồi nhỏ xuống giọt cuối cùng trên ống quần Tạ Lâm.

Anh nhìn xuống, ánh mắt nặng nề.
Dù đã thị tẩm cậu đến bốn lần, cơ thể Tiểu Lang vẫn không hoàn toàn hạ nhiệt, vẫn râm ran một luồng nóng bên trong.

“Em yếu thật.” – Anh thở ra, cắn nhẹ vành tai cậu một cái, “Để anh đưa về, tắm sạch… rồi xem đêm nay có cần thêm hay không.”

Về tới nhà gỗ.
Tạ Lâm đặt cậu nằm lên nệm, cởi từng lớp áo choàng ẩm ướt, rồi mở hẳn hai chân cậu ra.

Phía dưới, cánh hoa nhỏ của lang nhân sưng đỏ, nước trắng sệt vẫn không ngừng rỉ ra.
Tạ Lâm lặng lẽ thoa thuốc, lau sạch, nhưng mỗi lần ngón tay đụng vào, cậu lại giật nhẹ, phát ra tiếng rên không chủ ý.

“Ưm…”

Dù mê man, cơ thể vẫn phản ứng.

Tạ Lâm rút khăn ra, nhìn chỗ sưng đỏ vẫn hé mở, dịch nhờn loang lổ trắng sữa.
Anh lắc đầu, nhưng đôi mắt lại tối dần, cắn chặt răng, khẽ nói:

“Nếu em còn muốn… thì tối nay, để anh dỗ tiếp.”

Anh đắp chăn cho cậu, nhưng bàn tay thì vẫn lặng lẽ vuốt ve phía trong đùi.
Bầu không khí vẫn mang hương heat thoang thoảng, cám dỗ, dính chặt, chưa hề tan.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 19 21 Tháng 4, 2026
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 25"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz