Bình minh trườn qua đỉnh rừng, ánh sáng đầu tiên xuyên qua mái lá rách nát của căn lều. Tiểu Lang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay Tạ Lâm, má vẫn ửng hồng, môi hơi hé, vẫn còn rỉ rả thứ dịch anh để lại trong cơ thể.
“Dậy thôi em.” – Tạ Lâm khẽ gọi, tay vuốt dọc sống lưng cậu, như vỗ về thú nhỏ sau cơn săn tình.
“Ưm… chưa muốn dậy… chỗ anh nóng quá…” – Cậu dụi mặt vào ngực anh, giọng khàn mềm như nắng sớm.
Tạ Lâm bật cười, đặt một nụ hôn lên vành tai ửng đỏ:
“Nếu còn không dậy, anh lại xử em thêm một hiệp nữa đấy.”
“Không… không… anh đừng…” – Tiểu Lang bật cười khúc khích, mặt đỏ lựng, nhưng hai đùi lại khép chặt theo bản năng, như sợ điều vừa xảy ra lại tiếp tục.
Họ rời khỏi căn lều lúc trời vừa sáng hẳn. Tạ Lâm gánh cậu trên lưng, từng bước nhẹ trên nền đất ẩm mùi máu.
Hai gã thợ săn vẫn nằm trong góc, Tạ Lâm không giết, nhưng để lại dấu răn đe: một nhánh tên đâm xuyên bàn tay, ghim xuống đất.
“Đụng vào người của tao, tao để tụi mày sống để nhớ đau, không phải để quên.”
Tiểu Lang ngoái lại, đôi mắt vàng hoe lấp lánh trong nắng:
“Anh không giết họ à?”
“Không. Chết thì dễ quá. Tao muốn tụi nó nhớ, rằng người bị tụi nó chạm vào – là lang nhân, và là của tao.”
Về tới nhà, Tạ Lâm đặt cậu xuống giường, lau người bằng khăn ấm, thay áo sạch.
Còn chưa kịp nghỉ ngơi, một âm thanh xé rừng vang lên:
“Tạ Lâm! Ra đây!”
Tạ Lâm chau mày, bước ra khỏi lều. Trước sân, là ba gã thợ săn khác, cùng làng với hai tên hôm qua.
“Nghe nói mày bắt người của tụi tao? Làm bị thương? Muốn giải thích không?”
Ánh mắt anh trầm xuống. Bầu trời như sầm lại.
“Muốn nghe giải thích? Vậy theo tao vô rừng. Tao kể cho từng cây, từng tảng đá nghe luôn.”